Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 156: Thú liệp khai thủy (Bắt đầu săn bắt) 3
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thấy Liệt Sơn đã hành động, Đinh Hạo chỉ chần chừ một chút rồi cũng ngự kiếm bay đi. Khi bay tới khu vực có mấy người, hắn phát hiện bọn họ đang giao đấu.
Nói là giao đấu, thực chất là Huyết Ma Liệt Sơn đang truy đuổi còn ba người kia thì chật vật chạy trốn. Nhìn tình huống thì rõ ràng là một sư phụ dẫn theo hai đệ tử, đều là người trong Đạo Môn. Tu vi của sư phụ dường như chỉ ở Xuất Khiếu Kỳ, còn hai đệ tử mới là Dung Hợp Kỳ. Chỉ thấy hai tay Liệt Sơn huyết quang lóe lên, ba người liền như chó nhà có tang mà liều mạng trốn chạy. Nếu không phải Huyết Ma Liệt Sơn muốn bắt sống, e rằng cả ba đã sớm bị lão hạ độc thủ.
Huyết Ma Liệt Sơn thấy Đinh Hạo đã tới, hừ lạnh một tiếng, ba luồng huyết quang như cột trụ xuyên qua sáu chân của cả ba người. Liệt Sơn thân hình nhoáng lên đã xuất hiện phía sau vị cao thủ Xuất Khiếu Kỳ, bàn tay to lớn ấn vào thiên linh cái của người này. Những âm thanh chửi rủa điên cuồng đột nhiên phát ra từ người này, trong đó lại xen lẫn những tiếng kêu vô cùng thống khổ, hỗn loạn.
Hai gã đệ tử thấy sư phụ dễ dàng bị chế trụ như vậy thì mặt lộ vẻ sợ hãi khiếp vía, nhưng cả bốn chân của hai người đều bị huyết quang xuyên qua, với tu vi Dung Hợp Kỳ lại không có năng lực ngự không phi hành, chỉ có thể trơ mắt nhìn Đinh Hạo đang cười cười đến gần.
Hai thời thần sau, Huyết Ma Liệt Sơn và Đinh Hạo gần như đồng thời buông tay, thi thể ba người khô quắt tựa như đã mất hết sinh mệnh khí tức. Đinh Hạo vẫy tay, Bát Sí Tử Mãng liền biết ý nuốt gọn thi thể ba người vào bụng, thoáng chốc lại biến vào trong Trữ Vật Thủ Trạc trên cổ tay Đinh Hạo.
Thở dài một tiếng, Huyết Ma Liệt Sơn nói: “Đáng tiếc chỉ là tu vi Xuất Khiếu Kỳ, công dụng không lớn. Với thực lực như vậy cũng dám xâm nhập Di Thiên Chiểu Trạch, đúng là điên rồ!”
Đinh Hạo cũng gật đầu nói: “Không sai, hai chân nguyên Dung Hợp Kỳ hấp thu được tác dụng không nhiều, thậm chí ta còn không cần tìm nơi tiêu hóa. Xem ra chúng ta cần phải tìm khúc xương cứng mà gặm mới được!”
“Ồ, ngươi chẳng qua mới Tâm Động Kỳ, lẽ nào hấp thu hai người này đối với ngươi lại không hề có tác dụng? Ngay cả tiêu hóa cũng không cần?” Huyết Ma Liệt Sơn nghe thấy lời này, nghi hoặc hỏi lại.
“Ha ha, Liệt lão hãy xem lại tu vi của tại hạ lần nữa là biết thôi!” Đinh Hạo cười nói, một cỗ ma khí đột nhiên xoay quanh toàn thân hắn.
“Ồ, Tâm Động Hậu Kỳ, xem tình hình này chẳng bao lâu nữa là có khả năng đột phá lên Nguyên Anh Kỳ rồi. Tiểu tử ngươi quả thật là giả heo nuốt hổ, thật khó trách!” Liệt Sơn vừa thấy ma khí của Đinh Hạo liền kinh ngạc nói.
Nhưng đúng lúc này, có mấy âm thanh từ phía bên phải cách đó vài dặm vang vọng đến, hơn nữa trong đó còn ẩn chứa tiếng đánh nhau.
Huyết Ma Liệt Sơn vẻ mặt hoan hỉ nói: “Xem ra đúng là hai phía Đạo Ma tự mình động thủ rồi, hơn nữa nghe tiếng thì tu vi của bọn chúng tựa hồ không yếu, hẳn phải ở mức Phân Thần Kỳ. Chúng ta hôm nay có lộc rồi!”
“Nếu đã như vậy, Liệt lão còn chờ gì nữa?” Đinh Hạo cười dài nói.
Nói rồi hắn liền phóng thẳng lên trời, nhằm hướng khu vực có âm thanh tranh đấu mà nhanh chóng bay đi. Đi được nửa đường, Đinh Hạo liền dùng ngay một đạo Ẩn Thân phù lên người.
Với tu vi của Huyết Ma Liệt Sơn, nếu lão cố ý ẩn giấu khí tức thì căn bản không ai có thể phát giác được. Nhưng Đinh Hạo dù sao cũng chỉ ở mức tu vi Tâm Động Kỳ, bởi vậy dùng một đạo Ẩn Thân phù đúng là có chuẩn bị.
Liệt Sơn vừa thấy Đinh Hạo dùng Ẩn Thân Phù liền tán dương: “Tiểu tử quả nhiên có chút thủ đoạn. Ẩn Thân phù này cũng không giống loại bình thường. Được như vậy ta cũng không mất công lo lắng cho ngươi nữa. Có được phù này hộ thân, e là cao thủ Phân Thần Kỳ cũng không phát hiện ra được!”
“Nếu không có một chút thủ đoạn, tiểu tử nào dám một mình đi vào Di Thiên Chiểu Trạch!” Đinh Hạo cười nói.
Giây lát sau, hai người đã như quỷ ảnh tiếp cận trường tranh đấu.
Trong tầm mắt là mấy người đang kịch liệt giao đấu với nhau, không ngờ chính là đám người Đạo Ma mà Đinh Hạo đã từng gặp qua. Hai bên không biết vì chuyện gì mà lại ra tay tranh đấu. Do thực lực hai bên tương đương nhau, trận chiến này lại rơi vào thế giằng co.
Hai người nhìn qua một chút, Liệt Sơn nói: “Xem ra chỉ còn cách đợi bọn chúng phân cao thấp rồi mới có thể ra tay. Thực lực của những người này cũng không tầm thường, lão phu cũng không chắc có thể bắt hết được cả đám một lượt!”
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook