Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 160: Khách khanh trưởng lão 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Những người khác chứng kiến uy thế của Liệt Sơn thì âm thầm may mắn vì đã không nhân cơ hội đào thoát. Bằng không, bọn họ sợ rằng cũng sẽ có kết cục giống như kẻ vừa rồi.
Liệt Sơn lạnh lùng nhìn mấy người còn lại, nở nụ cười như có như không, nói:
- Không biết ý của các vị thế nào? Đương nhiên, nếu các vị đồng ý, Liệt Sơn ta nhất định sẽ không bạc đãi. Còn nếu không…
Hắn cười gằn hai tiếng.
- Có thể cùng nhập một tông với Liệt lão, đó là vinh hạnh của bọn tại hạ. Ta nguyện ý đi theo Liệt lão, làm Hộ pháp Trưởng lão của Vô Cực Ma Tông!
Mai Thiên Lý vừa nghe khẩu khí đầy uy hiếp của Liệt Sơn, vội vàng đáp ứng.
- Như vậy không phải tốt rồi sao? Chẳng hay các vị khác có ý kiến gì không?
Liệt Sơn cười nói, ánh mắt lại chuyển sang mấy người còn lại.
Nghe Liệt Sơn nói vậy, mấy người kia vội vàng lên tiếng, nhao nhao bày tỏ ý nghĩ của mình cũng giống như Mai Thiên Lý.
Liệt Sơn quay đầu nhìn Đinh Hạo. Đinh Hạo ra hiệu bằng ánh mắt rằng mọi chuyện hoàn toàn do hắn làm chủ rồi quay đi chỗ khác, dường như không hề biết mấy người đang bàn luận chuyện gì.
- Đã như vậy, mời các vị phát độc thệ thuần phục Vô Cực Ma Tông. Lão phu tuy tin các vị không phải kẻ bội tín bất nghĩa, nhưng quy củ của Ma Môn không thể không tuân theo!
Liệt Sơn nói bằng giọng lạnh lùng.
Nghe Liệt Sơn nói thế, ai nấy đều lộ vẻ đau khổ. Sau khi nhìn nhau vài lần, họ thầm than trong lòng rồi bất đắc dĩ từng người một phát độc thệ.
Người trong Ma Môn tuy vô cùng tàn bạo nhưng lại rất xem trọng lời thề. Liệt Sơn có tu vi hay lịch duyệt đều hơn người, sao có thể không phòng bị bọn họ. Thấy mọi người đã phát thệ, trong lòng hắn mới an tâm thêm một chút. Bất quá Liệt Sơn vẫn nói:
- Các vị đã phát độc thệ, từ nay chúng ta đều là người một nhà. Hắc hắc, nếu các vị dám phản bội, ta nhất định sẽ khiến các ngươi sống không được chết cũng không xong! Nếu lão phu muốn giết một người, e rằng trong Tu Chân giới kẻ có thể tránh được thủ đoạn của lão phu không nhiều. A, các vị tuyệt đối không thuộc số đó!
Thấy Liệt Sơn dễ dàng thu phục mấy người về dưới trướng, Đinh Hạo thầm khen có một tuyệt đỉnh cao thủ trợ giúp quả nhiên tiết kiệm được không ít công sức. Nếu để Đinh Hạo tự mình thu phục, sợ là khó như lên trời!
Đinh Hạo cũng âm thầm thán phục thủ đoạn của Liệt Sơn. Quả nhiên là Ma đạo cự hung, chỉ bằng thanh danh Huyết Ma đã có thể khiến mấy người này không dám chống cự.
Nhìn Thiên Thi Thượng Nhân Âm Vô Xương với vết máu nơi khóe miệng, dáng vẻ cực kỳ suy yếu, Đinh Hạo đột nhiên nghĩ đến uy lực của Bách niên cổ thi kia, trong lòng chợt động, dường như nghĩ tới điều gì.
Chậm rãi đi đến trước mặt Âm Vô Xương, Đinh Hạo hỏi:
- Âm lão có thể cho tiểu tử mượn xem cổ thi vừa rồi được không? Tiểu tử có chút nghi hoặc trong lòng, muốn mượn cổ thi để giải đáp, mong Âm lão thành toàn!
Âm Vô Xương trong lòng phát lạnh, thầm nghĩ: “Lẽ nào tiểu tử này đã coi trọng độc môn pháp khí của mình?” Cổ thi này lão phải luyện chế hơn mười năm mới có được uy lực như vậy, vừa rồi lại bị tổn thương, nếu bị lấy đi thì chẳng phải thực lực của lão sẽ giảm mạnh sao.
Nhưng thấy Huyết Ma Liệt Sơn đang nhìn mình chằm chằm, lão cũng đành bất lực, miễn cưỡng lấy cổ thi ra.
Vừa thấy Âm Vô Xương đưa cổ thi ra, Đinh Hạo cung kính tạ ơn rồi tiến lại gần Bách niên cổ thi, cẩn thận quan sát một lượt, biểu cảm càng lúc càng kỳ lạ.
Một lát sau, Đinh Hạo trầm giọng nói:
- Phương pháp luyện chế cổ thi của Âm lão có phải đến từ một quyển Thiên Thi pháp quyết?
Âm Vô Xương đang nghi hoặc, nghe vậy sắc mặt đại biến, kinh hãi hỏi:
- Tiểu ca làm sao biết được mật pháp sư môn của ta? Ngoại trừ sư phụ lão phu đã qua đời nhiều năm, Tu Chân giới hiện nay không còn ai biết đến Thiên Thi pháp quyết!
Lời của Âm Vô Xương vừa thốt ra, những người khác cũng đưa mắt nhìn Đinh Hạo với vẻ kinh dị, ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn cũng không ngoại lệ!
- Hắc hắc, vì sao tiểu tử biết Thiên Thi pháp quyết thì xin thứ cho ta không thể phụng cáo. Bất quá, theo ta biết, nếu luyện chế theo Thiên Thi pháp quyết, uy lực của cổ thi không thể chỉ có vậy. Thiên thi chân chính có thể phi thiên độn thổ, tâm thần tương thông với người tu luyện, căn bản không sợ pháp bảo phá tà!
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook