Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 166: Thu hoạch linh đan 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Thấy Đinh Hạo gật đầu, Ôn Hoài Ngọc tiếp tục nói:
- Cố Bổn đan là để cho tu chân giả dưới Nguyên Anh kỳ sử dụng, có thể ổn cố tu vi và cải thiện thể chất của tu chân giả. Mỗi viên có thể đề cao mười năm tu vi. Bích Thối đan là để cho người Nguyên Anh kỳ cùng Xuất Khiếu kỳ sử dụng, Ngưng Thần đan thì thích hợp cho Phân Thần kỳ, còn Tuyền Cơ đan chuyên dành cho người đã đến Hợp Thể kỳ. Tác dụng của mấy loại đan dược này đều là đề cao tu vi. Nhưng chỉ có phục dụng viên đầu tiên mới đạt được công hiệu lớn nhất, về sau hiệu quả sẽ càng ngày càng thấp.
- Ồ, thì ra là thế, quả nhiên là kỳ trân diệu dược. Lại còn có cả đan dược chuyên cung cấp cho người Hợp Thể kỳ, lão phu hôm nay quả nhiên được mở rộng tầm mắt!
Huyết Ma Liệt Sơn cũng tò mò nói.
- Được. Đã như vậy, không biết Ôn lão lần này thu hoạch thế nào? Hắc hắc, bây giờ tiểu tử thật sự khâm phục Ôn lão sát đất rồi. Ôn lão quả nhiên không hổ danh Đan Vương, đến loại đan dược như vậy cũng có thể luyện chế ra!
Đinh Hạo cất lời tán dương.
- Đâu dám, đâu dám, nếu không có linh dược của tiểu ca, lão phu dù có tài lớn bằng trời cũng không luyện chế ra nhiều linh dược như vậy được!
Ôn Hoài Ngọc khiêm tốn nói, dừng một chút rồi nghiêm mặt:
- Dựa theo thỏa thuận giữa lão phu và tiểu ca, lão phu đã thu lại phần của mình, còn lại đều là của tiểu ca. Hai lô đan dược lần này tổng cộng luyện chế được bốn trăm viên linh đan. Trừ một phần tư của lão phu, phần của tiểu ca còn lại Hoàn Dương đan một trăm mười viên, Cố Bổn đan tám mươi viên, Bích Thối đan bốn mươi viên, Ngưng Thần đan ba mươi viên. Tuyền Cơ đan là ít nhất, chỉ có hai mươi viên. Nhưng đây đã là hai lô đan dược thành công nhất của lão phu rồi. Trước kia nhiều lắm cũng chỉ có thể luyện chế ra hơn mười viên đan dược, mà Tuyền Cơ đan xuất hiện lại càng ít, bình thường có thể xuất hiện một viên đã là ông trời phù hộ. May mà có tác dụng của Nhân Nguyên quả thì lần này mới xuất hiện hai mươi mấy viên, lão phu cũng được vài viên, quả thực không cười không được!
Ôn Hoài Ngọc vừa nói vừa đưa đan dược cho Đinh Hạo. Khi nói xong, lão phá lên cười như chốn không người. Lão cười vô cùng sung sướng nhưng không phát hiện ra, khi lão nói đến tác dụng của Tuyền Cơ đan, trong mắt Huyết Ma Liệt Sơn đã lóe lên hung quang. Hơn nữa sát khí không phải hướng về Đinh Hạo, mà là Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc đang vô cùng đắc ý.
Đan Vương đang thoải mái cười to vẫn chưa phát hiện Huyết Ma Liệt Sơn đã nổi sát tâm, nhưng Đinh Hạo vẫn luôn chú ý đến Liệt Sơn thì lại vừa vặn cảm nhận được sát khí hung lệ đó!
Đinh Hạo lấy ra năm viên Tuyền Cơ đan từ trong bình, đưa cho Huyết Ma Liệt Sơn rồi nói:
- Năm viên đan dược này là tiểu tử hiếu kính Liệt lão.
Đinh Hạo quay lưng về phía Đan Vương Ôn Hoài Ngọc, dùng ánh mắt ra hiệu cho Liệt Sơn, cảnh cáo lão không được động thủ với Ôn Hoài Ngọc. Liệt Sơn thấy Đinh Hạo làm vậy, trong lòng cũng chợt động, nhếch miệng cười nói:
- Tiểu tử quả thật là không định…
Đinh Hạo suy nghĩ một lúc rồi lại lấy ra hai mươi viên Hoàn Nguyên đan đưa cho Huyết Ma Liệt Sơn, nói:
- Với tu vi của Liệt lão, người có thể làm ngài bị thương sợ là không nhiều lắm. Nhưng lưu chút ít đan dược phòng thân cũng là việc nên làm, hữu bị vô hoạn mà.
- Hắc hắc, tiểu tử đã có lòng, lão phu nhất định sẽ không làm ngươi thất vọng.
Huyết Ma Liệt Sơn cười dài nói.
Câu nói của Liệt Sơn ẩn chứa ý riêng, Đinh Hạo đương nhiên nghe ra được. Hắn gật gật đầu rồi quay về phía Ôn Hoài Ngọc vẫn đang kích động không thôi, nói:
- Đa tạ Ôn lão đã giúp đỡ, có lẽ sau này tiểu tử còn muốn cùng Ôn lão làm vài cuộc mua bán, không biết nên đến nơi nào để tìm Ôn lão?
Trầm mặc một lúc, Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc nói:
- Lão phu độc lai độc vãng quen rồi, bình thường không ở chỗ nào cố định. Nhưng cứ cách năm năm, vào tháng ba lão phu đều ở Vô Quy cốc vài ngày, nếu tiểu ca muốn tìm lão phu luyện đan thì có thể đến nơi đó tìm.
- Ồ, tiểu tử sẽ nhớ kỹ. Việc đã xong, tại hạ cũng xin từ biệt. Hy vọng đến ngày đó có thể được chiêm ngưỡng phong thái luyện đan của Ôn lão.
Nói xong không đợi Ôn Hoài Ngọc trả lời đã cùng Liệt Sơn rời khỏi động.
Rời khỏi sơn động chưa xa, Đinh Hạo liền quay về phía Liệt Sơn hừ lạnh một tiếng, nói:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook