Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 174: Bức nhĩ động thủ 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Tiểu ca nói vậy chính hợp ý ta, lão phu nhất định sẽ quét sạch mọi chướng ngại cho ngươi!
Huyết Ma Liệt Sơn đằng đằng sát khí nói.
Đinh Hạo gật đầu, lạnh giọng đáp:
- Vậy bây giờ chúng ta hãy thương nghị một chút về việc này!
Huyết Ma Liệt Sơn nghe vậy liền bắt tay vào việc bố trí các cấm chế xung quanh, mấy người khác cũng chia nhau ra các hướng để cảnh giới.
Mười ngày sau.
Đinh Hạo cùng mấy người từ trong cấm chế bước ra. Trải qua nhiều ngày tĩnh tâm tu dưỡng, bọn họ đã hoàn toàn che giấu được sát khí. Mới nhìn qua, mấy người họ lại có vài phần dáng vẻ thư sinh nho nhã, hoàn toàn khác xa với bộ dạng sát khí ngút trời mấy ngày trước. Chỉ là trong ánh mắt vẫn còn ẩn hiện vài tia khát máu.
Ngay cả Huyết Ma Liệt Sơn cũng mang dáng vẻ một lão giả cao gầy. Huyết khí nhàn nhạt bao quanh thân nếu không để tâm quan sát thì không thể nào nhận ra. Giọng nói của lão cũng không còn a dua như quỷ khóc sói tru nữa mà hoàn toàn trở thành một lão giả có vẻ ngoài lạnh lùng.
Nhìn lại mấy người, Đinh Hạo cũng cảm thấy hài lòng, khẽ cười nói:
- Cũng được! Cũng được! Thế này mới có chút phong thái của tu chân giả chứ. Bây giờ ta đã có thể yên tâm giới thiệu các vị làm hộ pháp trưởng lão cho bổn tông rồi!
Huyết Ma Liệt Sơn cười hắc hắc nói:
- Nếu có kẻ nào không thức thời, lão phu cũng không ngại dấy lên một trận gió tanh mưa máu đâu!
Đinh Hạo liếc mắt nhìn Liệt Sơn, cười nói:
- Liệt lão tuy khí chất đã thay đổi nhưng bản tính khát máu thì vĩnh viễn không đổi được! Bất quá người trong tông rất thức thời. Bọn họ mang cái đuôi kéo dài hơi tàn sống đến bây giờ, có lẽ cũng biết nên làm thế nào rồi!
Huyết Ma Liệt Sơn cười hắc hắc nhưng không nói gì thêm.
Đinh Hạo nhìn mọi người rồi cất giọng:
- Mọi người chuẩn bị lên đường trở về tông môn thôi!
Nói xong, hắn liền ngự lên Nghịch Thiên Ma Kiếm bay vút lên trời, kiêu ngạo hú lên mấy tiếng kỳ quái. Mấy người kia cũng cười dài một tiếng, trong chớp mắt mấy đạo thân ảnh đã biến mất giữa không trung, nhắm hướng Vô Cực Ma Tông bay tới!
“Vù vù”, mấy đạo thân ảnh hạ xuống trước sơn môn Vô Cực Ma Tông.
Đinh Hạo vừa mới đáp xuống thì một đệ tử đời thứ ba từ bên trong vội vã chạy ra. Vừa thấy mặt Đinh Hạo, y liền mừng rỡ nói:
- Thì ra là Đinh Hạo sư đệ, làm ta giật cả mình. Ta còn tưởng là kẻ nào đến gây chuyện chứ.
- Ồ, chẳng lẽ mấy năm ta không có trong tông môn, các tông phái kia thường xuyên đến gây sự sao?
Đinh Hạo lạnh nhạt hỏi.
Huyết Ma Liệt Sơn cùng mấy lão ma đầu kia, trong mắt liền lóe lên sát ý!
- Đúng vậy. Nếu không phải có Phùng Tinh Nhiên tiểu thư vẫn luôn chiếu cố bản tông, e là sư đệ chưa kịp trở về thì bản tông đã bị đuổi khỏi Đoạn Hồn Sơn này rồi. Cả một cái mỏ mà Tông chủ phát hiện ra cũng bị Thị Hồn Tông cướp đi, lại còn phải bồi thường cho chúng không ít tinh thạch. Bởi vì các tông phái khác đều đang nhắm vào chúng ta nên bây giờ môn nhân trong tông không ai dám ra ngoài. Thỉnh thoảng còn có người của tông phái khác đến tận cửa sinh sự. Nếu không phải bọn chúng còn cố kỵ Phùng Tinh Nhiên tiểu thư thì bản tông chắc đã bị tàn sát hơn phân nửa rồi!
Trong giọng y mang theo vài phần bi thống.
- Chẳng lẽ tông chủ Lý Nam Thiên không làm gì hết sao?
Đinh Hạo giận dữ hỏi.
Người nọ vội nhìn quanh bốn phía, thấy không có ai mới thấp giọng nói:
- Tông chủ đúng là một con rùa đen rụt đầu, chỉ biết chèn ép môn nhân trong tông, còn đối với các tông phái khác thì cứ như con cháu của chúng, so với bốn vị trưởng lão cũng không bằng! Nhiều người trong tông đã không còn nhẫn nại được nữa. Nếu không có bốn vị trưởng lão khuyên can chắc đã sớm rời khỏi đây từ lâu rồi. Cứ dăm ba ngày lại có người đến vũ nhục thì ai mà chịu nổi. Hơi có chút phản kháng thì không thương tật cũng thành tàn phế. Cuộc sống thế này bao giờ mới chấm dứt đây!
Nói đến đó, giọng y có đôi chút nghẹn ngào!
Nghe đến đây, Đinh Hạo sớm đã không dằn được lòng, tức giận quát:
- Đệ tử đời thứ ba Vô Cực Ma Tông Đinh Hạo nay đã trở về. Đinh Hạo này còn sống một ngày quyết không để kẻ nào dám khi nhục bổn tông!
- Trong Vô Cực Ma Tông, khi nào đến lượt ngươi hô hét như thế!
Giọng nói âm lãnh của Tông chủ Lý Nam Thiên đột nhiên vang lên. Thanh âm vừa dứt, vài đạo thân ảnh đã xuất hiện ngay giữa sân. Lý Nam Thiên hừ lạnh nói:
- Dám nhục mạ Tông chủ sau lưng, tội đáng chết!
Nói rồi, lão liền vung tay chém ra một đạo thanh sắc thiểm điện, nhắm thẳng về phía tên đệ tử đời thứ ba vừa nói chuyện với Đinh Hạo mà bổ tới!
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook