Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 178: Cường thế đăng tràng 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Ha ha, lão phu muốn giết ai thì giết, chưa bao giờ phải lo lắng về hậu quả. Lão phu không tin Luyện Ngục Ma tông có thể làm gì được mình. Huống chi ngươi đã rời khỏi Vô Cực Ma Tông mà còn dám huênh hoang tự xưng là tông chủ, đúng là nực cười!
Huyết Ma Liệt Sơn cuồng tiếu.
Dứt lời, hai tay hắn bắt ấn, huyết sắc đại thủ trên không trung đột nhiên siết lại, bóp chặt lấy Lý Nam Thiên. Gã còn không kịp kêu lên một tiếng, chỉ nghe tiếng “rắc rắc” mơ hồ của huyết nhục bị nghiền nát. Cốt nhục phân ly, nguyên anh không thể đào thoát, chết thảm tại chỗ.
Chứng kiến biến cố đột ngột này, sắc mặt mọi người trong Vô Cực Ma Tông vô cùng phức tạp, nhưng không một ai dám hé răng phản bác. Ngay cả Lý Nam Thiên với tu vi cao nhất tông môn còn chẳng thể chống đỡ nổi một chiêu đã chết thảm, huống hồ những kẻ tu vi còn kém xa gã.
Đinh Hạo quan sát toàn bộ sự việc, vẻ mặt băng lãnh không nói một lời nhưng trong lòng lại âm thầm hả hê. Mọi chuyện diễn ra đúng như kịch bản lý tưởng nhất mà hắn đã bàn bạc với mấy người dưới chân núi. Thấy ánh mắt hoang mang sợ hãi của chúng nhân trong tông môn, Đinh Hạo tự nhủ đã đến lúc mình ra mặt.
Đinh Hạo bước ra, cất tiếng cười dài:
- Tông chủ thối nát như vậy chết cũng đáng đời. Vô Cực Ma Tông trong tay hắn đã quá suy tàn, nên sớm lập tông chủ mới. Tiểu tử cho rằng Trương trưởng lão, bất luận là khí độ hay tu vi, đều xứng đáng nhất. Mọi người thấy sao?
Trương Hoành trưởng lão vốn đang thấp thỏm bất an, nghe hắn nói vậy thì càng thêm sững sờ. Lão định lên tiếng phản bác thì bắt gặp ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía mình, trong lòng không ngừng mắng chửi Đinh Hạo. Giờ phút này mà réo tên lão, rõ ràng là chẳng có ý tốt. Cười to một tiếng để che giấu sự bối rối, Trương Hoành nói:
- Lão phu vô đức vô năng, sao có thể gánh vác trọng trách này. Theo lão phu, trưởng lão Mã Phong mới là người thích hợp nhất. Mã trưởng lão luôn tận tâm tận lực với mọi việc trong tông môn, thật sự là tấm gương cho chúng ta noi theo!
Nghe Trương Hoành nói thế, ánh mắt mọi người lại chuyển sang Mã Phong trưởng lão. Mã Phong không ngờ Trương Hoành lại đẩy mình ra, lại thấy ánh mắt âm lãnh của mấy người phe Đinh Hạo, trong lòng thầm kêu không ổn, vội vàng xua tay:
- Đó đều là phận sự của lão phu, sao dám kể là cống hiến. Chức vị cao như vậy, lão phu đảm đương không nổi!
Nói xong, lão nhìn về phía hai vị trưởng lão còn lại. Hai người này vừa thấy ánh mắt của Mã Phong, lại thấy ánh mắt hau háu của đám người Đinh Hạo, liền quay mặt đi hướng khác, giả vờ như không thấy.
Cứ thế đùn đẩy qua lại, không một ai dám nhận chức tông chủ. Huyết Ma Liệt Sơn thấy vậy thì khóe miệng giật giật. Trần Lĩnh đang im lặng bỗng giật mình, quay đầu nhìn Huyết Ma Liệt Sơn, thấy lão khẽ gật đầu, hắn liền bước ra nói:
- Đệ tử có một đề nghị, không biết các vị trưởng lão có thể cho đệ tử một cơ hội được không?
Trần Lĩnh chỉ là đệ tử đời thứ hai, vốn không có tư cách lên tiếng vào lúc này. Tuy nhiên, thân là sư phụ của Đinh Hạo, mà lúc này Đinh Hạo lại tỏ ra cường thế, địa vị của hắn cũng nước lên thuyền lên.
Nghe hắn nói, lại nhìn ánh mắt trầm mặc của Đinh Hạo, bốn vị trưởng lão dường như đoán ra điều gì đó. Trương Hoành trưởng lão nói:
- Đây là thời khắc sinh tử tồn vong của tông môn, Trần Lĩnh ngươi cứ nói thẳng đề nghị của mình, không cần cố kỵ. Nếu thật sự có lợi cho tông môn, lão phu sẽ là người đầu tiên ủng hộ!
Ba vị trưởng lão còn lại thấy Trương Hoành đã tỏ thái độ thì không dám chậm trễ, cũng nhao nhao đồng tình.
Trần Lĩnh nghe bốn lão nói vậy, trong lòng cười thầm. Hắn liếc nhìn sư phụ Mã Phong với vẻ mặt phức tạp, cảm thấy càng thêm khoái chí. Khẽ nháy mắt với Đinh Hạo ở phía sau, Trần Lĩnh trầm giọng nói:
- Nếu bốn vị trưởng lão đều không muốn đảm nhận chức tông chủ, đệ tử cho rằng bốn vị nên tạm thời thành lập Trưởng Lão Đoàn, cùng nhau gánh vác sự vụ của tông môn. Sau này nếu tìm được người thích hợp, sẽ trao trả lại quyền hạn, không biết bốn vị thấy thế nào?
Bốn lão nghe hắn nói vậy thì có chút khó hiểu, nhưng nhìn vẻ mặt của hắn và Đinh Hạo thì biết chắc cả hai đã thông đồng từ trước. Ý kiến của Trần Lĩnh, thực chất cũng là ý kiến của Đinh Hạo.
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook