Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 185: Dĩ huyết vi thệ 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Cũng vào thời điểm này, toàn thể môn nhân Vô Cực Ma tông đều có một cảm giác thống khoái chưa từng có. Mặc dù biết rõ có thể sẽ phải đối mặt với sự trả thù tàn khốc của Thị Hồn tông, nhưng khi thấy bốn người Âm Vô Xương đang vây hãm ba người Lục Nhai, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ sảng khoái.
Trong mắt bọn họ, Vô Cực Ma tông từ trước đến nay luôn phải chịu đựng sự đè nén và sỉ nhục mới có thể sinh tồn tại Đoạn Hồn sơn. Bọn họ chưa từng nghĩ tới sẽ có một ngày Vô Cực Ma tông dám đối mặt với các tông phái khác bằng thái độ cường hoành như thế. Mấy người Đinh Hạo đã thực sự khiến bọn họ rung động mãnh liệt, thắp lại niềm hy vọng vốn đã lụi tàn đối với tông môn.
Hình tượng mạnh mẽ của Đinh Hạo đã vô hình trung khắc sâu vào lòng bọn họ, cho dù tu vi của hắn hiện tại chỉ là "Tâm Động kỳ".
Thấy vẻ mặt kích động của mọi người, trong lòng Đinh Hạo không khỏi dâng lên một nỗi bi ai chua xót. Hắn ngửa mặt lên trời hét lớn một tiếng, khí thế ngập trời như rồng thiêng trỗi dậy.
Thanh âm vừa dứt, Đinh Hạo hào khí ngút trời, sang sảng nói:
- Từ nay về sau, Vô Cực Ma tông chúng ta sẽ chấm dứt chuỗi ngày hèn mọn kéo dài ngàn năm! Bất kỳ kẻ nào dám vũ nhục tông môn, ta nhất định sẽ khiến hắn hối hận cả đời! Hôm nay, ta sẽ dùng máu tươi của ba tên Thị Hồn tông này để lập thệ!
Đinh Hạo vừa dứt lời, Âm Vô Xương lập tức hiểu ý. Hắn vung tay "xoát xoát" vài nhát, mặc kệ ba người Lục Nhai gào thét đau đớn như quỷ khóc sói tru, cường mãnh chặt đứt tay chân của chúng. Tại những chỗ bị chặt đứt, mấy chiếc bát ngọc trong suốt đột nhiên xuất hiện, hứng lấy huyết dịch đang tuôn ra.
Điều kỳ lạ là huyết dịch không chảy ra ngay lập tức. Dưới thủ pháp đặc thù của Âm Vô Xương, huyết dịch trong cơ thể ba người như nước trong vực sâu, chúng chỉ có thể trơ mắt nhìn máu của chính mình từ từ chảy ra ngoài, sợ hãi đến bật khóc. Thân thể mất đi tứ chi khẽ run rẩy, trông càng thêm quỷ dị.
Đinh Hạo lãnh khốc nhìn bộ dạng thê thảm của chúng, nhẹ nhàng giơ tay, một chiếc bát ngọc từ từ bay lên rồi "vù" một tiếng lao đến tay hắn. Nhìn khắp bốn phía, Đinh Hạo lạnh giọng lập huyết thệ của Vô Cực Ma tông, sau đó nâng bát ngọc lên uống cạn sạch trong vài tiếng "ực ực". Hắn tiện tay phất nhẹ, chiếc bát ngọc quay về vị trí cũ, tiếp tục hứng máu tươi từ đoạn tay cụt bên trái của Lục Nhai.
Uống trực tiếp máu tươi tanh hôi như vậy, nhưng Đinh Hạo lại tỏ ra vô cùng thản nhiên, tỉnh táo như không.
Chúng nhân thấy Đinh Hạo làm vậy, trong lòng đột nhiên nổi lên một cỗ hào khí xung thiên. Thấy bát ngọc hứng máu vừa đầy, tất cả đều ào ào bước tới đón lấy, mạnh mẽ uống cạn như Đinh Hạo. Tại Vô Cực Ma tông lúc này bỗng dấy lên một bầu không khí hào hùng, ngay cả bốn vị trưởng lão cũng bị ảnh hưởng, lãnh khốc cầm bát ngọc trước mặt uống cạn.
Một lát sau, bên trong Vô Cực Ma tông bất kể là trưởng lão hay đệ tử đời thứ ba, ít nhiều cũng đều đã uống huyết dịch trong bát ngọc.
Thấy ba người Lục Nhai dần lả đi vì mất máu, Âm Vô Xương khẽ vung tay, một đạo chân khí lất phất như mưa bụi bay qua, máu tươi tại các chỗ đứt của ba người lập tức ngừng chảy.
Nhìn thấy ánh mắt lãnh khốc, bá đạo của Đinh Hạo, Âm Vô Xương trong lòng khẽ động, một niềm sùng kính vô cớ tự nhiên nảy sinh. Hắn trầm lặng tiến đến đứng sau Đinh Hạo, bất động không nói một lời.
Qua một lúc lâu.
Đinh Hạo thừa dịp này quay sang hỏi bốn vị trưởng lão:
- Không biết bốn vị trưởng lão thương lượng thế nào rồi, có đồng ý cho bằng hữu của tiểu tử gia nhập tông môn chúng ta không?
Nghe hắn hỏi vậy, mọi người đều kích động nhìn mấy người Trương Hoành. Bắt gặp những ánh mắt chờ đợi đó, bốn người đưa mắt nhìn nhau rồi đồng thanh nói:
- Đã như vậy, bọn ta cũng nhân dịp này mời bốn vị đảm nhiệm chức hộ pháp trưởng lão của Vô Cực Ma tông chúng ta!
Vừa dứt lời, môn nhân Vô Cực Ma tông không nén được mà đồng loạt vỗ tay reo hò. Sự yên lặng bấy lâu nay của Vô Cực Ma tông đã bị thanh âm hùng tráng này phá vỡ.
Một lát sau, đợi những tiếng hò reo lắng xuống, Đinh Hạo nghiêm mặt nói:
- Xin mời bốn vị trưởng lão theo tiểu tử vào trong phòng, ta có mấy lời muốn nói rõ với các vị!
Bốn người nhìn nhau, Trương Hoành nghi hoặc hỏi:
- Ồ, lẽ nào ngươi còn giấu giếm chúng ta chuyện gì?
Nhìn Trương Hoành, Đinh Hạo xấu hổ cười nói:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook