Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 188: Thu phục nhân tâm 3
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
- Sư môn đã vô sự, chúng tại hạ xin cáo lui. Liệt lão bôn ba chặng đường dài đến Vô Cực Ma tông, nhất định có chút mệt mỏi, chúng tại hạ không dám quấy rầy Liệt lão nghỉ ngơi nữa.
Nói xong liền ra hiệu bằng mắt cho ba người kia, e dè nhìn Huyết Ma Liệt Sơn rồi rời khỏi phòng Đinh Hạo.
Thấy bốn người rời đi, Đinh Hạo cất tiếng cười to nói:
- Liệt lão quả nhiên hung danh vang xa. Bất quá như thế cũng tốt, đã giúp chúng ta tiết kiệm không ít công sức.
Vừa dứt lời, nhẫn trữ vật loé lên, lại có thêm vài vật phẩm đột nhiên xuất hiện trong tay Đinh Hạo. Nhìn Trần Linh, Hồ Thạc hai người, Đinh Hạo cười nói:
- Sư phụ trong lòng sẽ không trách cứ đệ tử không dâng tặng pháp khí hiếu kính đấy chứ? Ha ha, những thứ tốt nhất đệ tử đều lưu lại cho hai người.
Vừa nói vừa đưa vài món thượng phẩm pháp khí cho hai người bọn họ, dừng một lát rồi lại xuất ra hai viên đan dược do Đoạt Mệnh Đan Vương Ôn Hoài Ngọc luyện chế, sau khi nói kỹ công dụng mới đưa cho hai người.
Thấy hai người cẩn trọng cất vật phẩm, Đinh Hạo lại lấy ra một vòng tay trữ vật đưa cho Hồ Thạc, nháy mắt với hai người mấy cái rồi cười nói:
- Tiểu tử không bạc đãi các vị chứ? Hắc hắc, đệ tử trước khi rời tông môn đã nói, nhất định phải nắm giữ Vô Cực Ma tông trong tay, hiện tại cũng đã thực hiện được rồi.
Hồ Thạc chưa trả lời, Trần Lĩnh đã mặt mày hớn hở nói:
- Hắc hắc, tiểu tử ngươi giấu vi sư khổ sở, thầy trò chúng ta ở cạnh nhau lâu như vậy, ngươi cũng chưa từng đem bí mật gì chia sẻ với ta, rõ ràng là không tin tưởng vi sư.
- Hắc hắc, lúc ấy sư phụ vẫn nhìn tiểu tử đầy vẻ thèm thuồng, chia sẻ với người ư? Chỉ sợ sư phụ lúc ấy lại muốn một mình hưởng thụ thôi.
Đinh Hạo cười nhạo nói.
Trần Lĩnh vừa nghe vậy, cảm thấy vô cùng xấu hổ, đang muốn phản ứng, chợt nghe thấy một tiếng xé gió lao đến phía trên Vô Cực Ma Tông.
- Đinh Hạo tiểu tặc, quay lại Đoạn Hồn sơn mà cũng không đi bái kiến bản tiểu thư, có muốn sống nữa không?
Trong không trung truyền đến tiếng hỏi tội của Phùng Tinh Nhiên.
Đinh Hạo vốn đang cười hi hi đột nhiên sắc mặt cứng đờ, trong lòng thầm than không hay.
Đinh Hạo kéo theo Phùng Tinh Nhiên đi đến khu tu luyện của Vô Cực Ma tông ở phía sau núi.
Dọc đường đi, Phùng Tinh Nhiên trầm mặc không nói lời nào. Đinh Hạo không rõ ý tứ thực sự của nàng là gì, cũng không dám mở miệng hỏi lung tung, chỉ biết lúng túng cắm đầu đi theo.
Một lát sau, hai người tới một nơi an tĩnh, Phùng Tinh Nhiên bỗng dưng quay ngoắt đầu lại. Đinh Hạo lại càng hoảng sợ vì trông hai mắt nàng đang ngấn nước, thần tình vừa thống khổ lại vừa vui sướng. Đinh Hạo từ trước đến giờ chưa từng thấy Phùng Tinh Nhiên lộ ra thần thái như thế, nhất thời có chút bối rối nói:
- Nàng làm sao vậy? Vì sao lại thương tâm như vậy?
Vừa nghe hắn nói thế, Phùng Tinh Nhiên dường như càng thêm thương tâm, nhào vào lòng hắn, ấm ức nói:
- Tất cả đều do tên nhẫn tâm nhà ngươi gây ra. Yêu quái thúc thúc lúc trở về nói cho Tinh Nhiên biết, ngươi bị Huyết Ma Liệt Sơn bắt đi, Tinh Nhiên lo ngươi sẽ bị y hạ độc thủ, đang định xin cha ra tay chủ trì công đạo, nhưng rồi lại nghe được tin ngươi đã trở về tông rồi.
Nghe Phùng Tinh Nhiên thuật lại mọi chuyện, một niềm cảm động vô cớ dâng lên trong lòng Đinh Hạo, hắn không kìm được xiết chặt nàng vào lòng, giọng nói hết sức ôn nhu:
- Đừng thương tâm nữa, ta làm sao có chuyện gì được. Lúc trước không phải ta đã cứu mọi người từ trong tay Huyết Ma Liệt Sơn ra hay sao? Ta sao có thể ngu ngốc quay lại chui đầu vào lưới như thế.
Thấy nàng vẫn khóc rả rích không thôi, Đinh Hạo liền xoay người nàng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt đang đẫm lệ của nàng, khẽ nói:
- Được rồi được rồi. Ta bây giờ không phải là không có chuyện gì rồi sao, nàng đừng khóc nữa. Trong lúc ta vắng mặt ở Đoạn Hồn sơn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, trước khi rời đi, không phải ta đã nhờ nàng chiếu cố tông môn ta sao, vì sao hiện giờ lại để các tông phái khác khinh nhục tông môn ta như vậy?
Nghe Đinh Hạo hỏi đến chính sự, Phùng Tinh Nhiên mới ngừng khóc, sau khi lau khô nước mắt, nàng liền khôi phục lại ngay dáng vẻ điêu ngoa như thường ngày.
- Hừ, không biết gì thì đừng nói vớ vẩn, ngươi có biết bổn cô nương vì ngươi mà đắc tội với bao nhiêu người không?
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook