Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 95: Các Hoài Quỷ Thai 1
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
๑ ๑ ๑ ۩ ۞ ۩ ๑ ๑ ๑
Các trưởng lão đã xong, đệ tử hàng hai theo thứ tự tiến lên. Nhưng vật phẩm họ dâng tặng còn thảm hơn, có người thậm chí chỉ đưa ra được một khối trung phẩm tinh thạch. Duy chỉ có Trần Lĩnh là khiến mọi người kinh ngạc ngoài dự liệu, một mình lão lại dâng được mười khối thượng phẩm tinh thạch, còn có cả một khối cực phẩm tinh thạch nhỏ.
Biểu hiện này lập tức thu hút sự chú ý của mọi người. Chỉ có tông chủ Lý Nam Thiên và Mã Phong dường như đã sớm biết tình hình nên thấy vậy chỉ gật gù. Đinh Hạo lập tức hiểu ra Trần Lĩnh hẳn đã ngầm trao đổi với hai người họ từ trước. Đương nhiên, trong lòng Đinh Hạo cũng rõ xuất xứ của những khối tinh thạch này.
Trở về bên cạnh Đinh Hạo, Trần Lĩnh nhẹ giọng nói:
- "Đợi đến phiên con lên cũng phải có biểu hiện gì đó, nhưng nhớ kỹ không cần quá mức, nếu không sợ có biến cố phát sinh!"
Cân nhắc một chút, Đinh Hạo cũng nhỏ giọng hỏi:
- "Dâng lên bao nhiêu mới thỏa đáng đây?"
- "Ta dâng ba con chỉ cần một!"
Trần Lĩnh dặn dò.
Đinh Hạo im lặng gật đầu.
Lý Nam Thiên thấy các đệ tử hàng hai đều đã thể hiện, liền than nhẹ:
- "Bổn tông cũng biết đệ tử hàng ba là thiếu thốn nhất, vì thế nếu trong tay có vật phẩm gì dâng lên cũng được, cũng không yêu cầu quá đáng!"
Vừa dứt lời liền thấy Trương Lợi lên đài dâng hai khối trung phẩm tinh thạch. Lát sau không thấy ai tiến lên, Đinh Hạo cũng bước ra, đưa năm khối trung phẩm tinh thạch nhỏ, chần chừ giây lát rồi lại lấy ra hai khối thượng phẩm tinh thạch. Đinh Hạo còn chưa về chỗ ngồi đã nghe mọi người trong điện xì xào bàn tán. Phần lớn đều nói hai thầy trò này mới phát tài hay sao mà giàu có như vậy, cũng có người nói hai kẻ này quá ngu xuẩn. Đinh Hạo chẳng thèm để ý lời của họ, chỉ cảm thấy buồn cho những kẻ này. Đi ngang qua Mã Phong, Đinh Hạo thấy ánh mắt lão kỳ lạ, dường như có chút vui mừng lại phảng phất đôi phần oán hận.
Đợi thêm một lát không còn ai tiến lên, Lý Nam Thiên mặt mày vui mừng nói:
- "Ta biết mọi người sẽ không vì khó khăn mà trốn tránh. Tuy vẫn còn thiếu một chút nhưng chúng ta sẽ nghĩ thêm biện pháp bổ sung. Cho dù phải dâng cả phi kiếm trong tay, ta cũng nhất định phải để bản tông có một tấc đất cắm dùi trên Đoạn Hồn sơn!"
Lời này của Lý Nam Thiên quả là tình sâu nghĩa nặng, thể hiện tấm lòng cúc cung tận tụy vì tông môn đến chết không sờn. Mọi người thầm rủa kẻ này giả dối vô sỉ, nếu thật sự như vậy sao còn nhớ mãi không quên những thứ trong túi người khác, đợi mọi người lần lượt dâng hết vật tích trữ lên rồi mới nói những lời này. Thực sự khiến người ta chẳng còn chút tâm tình cảm động nào. Thấy mọi người đều không có phản ứng, Lý Nam Thiên dường như cũng thấy nhàm chán, ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
- "Mọi người đều biết mỗi lần trăm năm tiến cống xong đều cử hành Hồn Luyện đại hội. Tông phái chúng ta đã liên tục mấy lần bỏ qua quyền tham dự. Không biết lần này nên ứng phó thế nào, có nên từ bỏ như những lần trước không?"
Lúc này, ánh mắt Trần Lĩnh liếc qua Đinh Hạo. Đinh Hạo trong lòng lập tức hiểu ra mấy phần, biết lão chắc chắn đã bàn bạc ổn thỏa chuyện này, bất giác có thêm vài phần hảo cảm với lão.
Nhưng đúng lúc đó, trưởng lão Mã Phong tiến lên một bước nói:
- "Tông chủ, tuyệt đối không thể. Lão phu cho rằng bản tông tuyệt đối không thể từ bỏ như vậy nữa. Hiện tại thực lực tông phái ta tuy yếu nhất ở Đoạn Hồn sơn nhưng không phải không có hy vọng lật ngược tình thế. Nhưng nếu mỗi lần có hoạt động tông phái ta đều không tham dự thì chỉ càng khiến người ta xem thường hơn. Cứ như thế, uy nghiêm của tông phái chúng ta ngày càng sa sút, sớm muộn gì cũng có ngày bị người ta hoàn toàn quên lãng!"
- "Lời của Mã trưởng lão thể hiện sâu sắc tấm lòng đối với bản tông. Không sai! Chính vì tông phái ta dần dà thoái lui mỗi lần có hoạt động ở Đoạn Hồn sơn mới khiến thế lực tông phái ngày càng suy yếu, các tông phái còn lại càng lúc càng khinh rẻ tông môn ta! Nếu chúng ta có lòng xoay chuyển cục diện này thì phải bắt đầu từ Hồn Luyện đại hội lần này. Nhưng mà đệ tử hàng ba của tông phái chúng ta thực lực quá yếu, dường như không có người nào thích hợp thì phải?"
Vẻ mặt Lý Nam Thiên lộ ra vẻ khó xử.
- "Tông chủ có điều không biết, đồ tôn của ta Đinh Hạo tuy nhập môn muộn nhưng tu luyện lại vô cùng khắc khổ, chỉ trong mấy năm ngắn ngủi đã tu luyện đến Dung Hợp kỳ, có thể vì tông môn gánh vác trọng trách này chăng?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook