Vô Cực Ma Đạo (100đ/C FULL DỊCH)
-
Chapter 96: Các Hoài Quỷ Thai 2
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Mã Phong nói to, giọng điệu vô cùng đắc ý.
Hai người một xướng một họa, đến lúc này mọi người mới biết cả hai đã sớm có thỏa thuận ngầm.
- Ồ, quả thật như vậy. Chỉ không biết Đinh Hạo có nguyện ý vì bản tông mà cống hiến không? Dù sao việc này cũng chín phần chết một phần sống, vẫn phải hỏi ý kiến của hắn rồi ta mới quyết định được.
Lý Nam Thiên tỏ vẻ nghi hoặc, nói.
Mã Phong quay sang Đinh Hạo, hỏi:
- Ngươi có bằng lòng tham gia đại hội lần này vì bản tông không?
Đinh Hạo há không biết tâm ý của hai người, trong lòng thầm than quả nhiên có tinh thạch là giải quyết được việc. Nhưng Trần Lĩnh cũng thật có tài, nếu không cũng chẳng thể sắp xếp mọi chuyện ổn thỏa chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
Biểu cảm của Đinh Hạo lúc này còn tỏ ra tình sâu nghĩa nặng hơn cả Lý Nam Thiên, hắn trầm giọng nói:
- Vì đại kế của bản tông, Đinh Hạo dù có lên núi đao xuống biển lửa cũng sẽ không chối từ.
- Hay! Nói hay lắm! Đinh Hạo, ngươi tuy nhập môn muộn nhưng đã có cống hiến không nhỏ cho tông môn. Bản tông có được một đệ tử như ngươi, Vô Cực Ma tông không lo không có ngày ngóc đầu lên được.
Lý Nam Thiên hiền hòa nhìn Đinh Hạo, luôn miệng khen ngợi. Đinh Hạo thì cúi đầu luôn miệng nói không dám, nào là ân sư môn nặng như núi, nào là sư phụ dạy dỗ đúng cách...
Trần Lĩnh thì cứ vuốt râu ra vẻ thỏa mãn, dường như thật sự có chút phong thái của một bậc ân sư. Mấy kẻ lòng dạ biết rõ này phối hợp nhịp nhàng như nước chảy mây trôi, quả nhiên vô sỉ xảo trá đến cực điểm.
Mấy người còn đang kẻ tung người hứng, Trương Hoành đã mất kiên nhẫn cất lời:
- Chúng ta tin Vô Cực Ma tông dưới sự lãnh đạo của tông chủ chắc chắn sẽ có ngày phát triển huy hoàng. Bất quá tông chủ vẫn nên sớm tính toán chuyện thiếu hụt vật phẩm, nếu không đến cả sơn môn chúng ta cũng không chắc giữ được, nói gì đến tư cách tham dự Hồn Luyện tông hội, lại còn chọn người, thật nực cười! Không biết tông chủ có nghĩ đến chuyện này không?
Lời này của Trương Hoành quả thật không chút khách khí. Trong mắt Lý Nam Thiên và Mã Phong, vẻ lạnh lẽo lóe lên rồi biến mất, sắc mặt vẫn không hề thay đổi.
- Trương trưởng lão nói rất có lý. Nếu đã vậy, Nam Thiên sẽ lập tức chuẩn bị những thứ còn thiếu cho lần tiến cống này. Các vị trưởng lão còn nhiều việc phải lo, đại hội lần này kết thúc ở đây được không?
Lý Nam Thiên vẫn cười như cũ nói.
- Tông chủ nói phải, chúng ta tạm dừng ở đây. Hy vọng tông chủ có thể bổ sung những vật phẩm còn thiếu để bảo vệ cơ nghiệp của tông môn.
Nói rồi, Trương Hoành phất tay dẫn mọi người rời đi, dường như không hề hay biết vẻ mặt của Lý Nam Thiên đã thay đổi vì lời nói của lão.
Thấy lão dẫn đầu rời đi, mấy trưởng lão còn lại cũng cáo từ với Lý Nam Thiên. Đinh Hạo và Trần Lĩnh cẩn thận đi theo sau Mã Phong. Thấy Mã Phong đã đi xa, Trần Lĩnh quay lại nhìn Đinh Hạo với ánh mắt vô cùng đắc ý, ý nói mình không phụ sự kỳ vọng của hắn. Đinh Hạo cũng ra hiệu đáp lại, bảo lão đi theo mình. Trần Lĩnh mừng rỡ, lập tức đuổi theo.
Một lát sau, hai người đến phòng của Đinh Hạo, tự bày ra trận pháp. Đinh Hạo lấy một vật từ thắt lưng trữ vật ra đặt lên bàn. Đó chính là bảo giáp đổi được từ Tỏa Anh hoàn của Âm Phong chân nhân. Trần Lĩnh vừa thấy bảo giáp liền mừng rỡ, biết chắc đây là vật Đinh Hạo đã hứa cho mình. Trần Lĩnh không chút khách khí cầm lấy vật đó xem tới xem lui. Hồi lâu sau, lão dường như mới bình tĩnh lại, chú ý đến ánh mắt trêu chọc của Đinh Hạo thì cười xòa một tiếng, rồi phá lên cười ha hả:
- Đồ nhi quả thật giàu có. So với con, vi sư đúng là quá keo kiệt rồi. Ha ha, nếu đã là đồ nhi tặng, vi sư mà từ chối thì lại thành ra không cung kính.
Nói rồi, lão lại cười ha hả một tràng, cất bảo giáp vào trong trữ vật thủ trạc.
- Sư phụ nói vậy là sao, đồ của đồ nhi chẳng phải cũng là của người sao? Tấm lòng của sư phụ, đồ nhi sao lại không biết. Nếu như sư phụ không ra tay hãm hại lần nữa, trong lòng đồ nhi sẽ càng vui mừng hơn.
Hai thầy trò nhìn nhau một lúc rồi đồng thời phá lên cười ha hả, dường như đã quên hết những chuyện không vui trong quá khứ.
Sau khi nói chuyện với Trần Lĩnh xong, Đinh Hạo lại bắt đầu bế quan ngắn hạn để chuẩn bị cho Hồn Luyện tông hội sắp tới. Thực lực hiện giờ của Đinh Hạo không được xem là yếu, nhưng hắn làm bất cứ việc gì cũng đều suy tính trước sau.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook