Võ Đang Kỳ Hiệp
Chapter 126

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

 

CHAP 126

 

Cái gì vậy?

Có gì đó đi vào trong cơ thể và đang chạy khắp huyết mạch.

Hình dạng uốn lượn ngoằn nghèo đó giống như …… rắn?

Thật kỳ lạ là nó đang di chuyển khắp các huyết mạch và tìm ăn khí tức của ta như loài heo vậy.

Nó ăn ngấu nghiến đến khi bụng phình to lên thì dừng lại một chút, nó bắt đầu thải tử khí ra ngoài như đang tiêu hóa rồi tiếp tục di chuyển chầm chậm.

Ngay cả vóc dáng của nó cũng trở nên chắc chắn hơn hệt như cơ thể nó đang phát triển vậy.

Thật là cái loại kì lạ.

Nhưng mà…… để im mới thấy thứ nó đang ngấu nghiến ăn không phải cái nào khác, đó không phải là Lục Dương Chân Khí mà Chân Võ đã thu thập được sau những nỗ lực gian khổ sao?

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

 

Ta đã từng thấy loại ăn cướp ban ngày như thế này bao giờ chưa nhỉ? Cái thứ đó dám tự tiện ăn chân khí quý như vàng của ta hả? Không biết ta đã vất vả thế nào mới có được từng này chân khí sao?

Dù không biết nó chui từ đâu ra nhưng ta không thể để im cho nó tiếp tục.

Cơn giận dâng lên đùng đùng như sấm chớp, Chân Võ liền tập trung vận Lục Dương Chân Khí.

Nhiệt khí nóng hổi bắt đầu đuổi theo phía sau con rắn như một thợ bắt rắn điêu luyện.

Nó sẽ cháy rụi.

Chân Võ nghĩ rằng nhiệt khí có thể nướng cháy con rắn xấu xa dám trộm chân khí của mình.

Nhưng con rắn khá nhanh nhạy.

Dường như cảm nhận được sự đe dọa nên nó đột nhiên di chuyển nhanh hơn…… linh vật hay sao chứ?

Rốt cuộc thì kẻ nào đã bỏ cái loại này vào người ta vậy?

Vì điên cuồng đuổi theo con rắn lúc này cũng đang chạy như điên trong cơ thể Chân Võ sau khi vừa né được luồng nhiệt khí, cả người Chân Võ bắt đầu nóng rực lên như một ngọn lửa.

Cái loại chết tiệt này!

Đến nước này thì ta nhất quyết không chịu thua.

Đứng lại đó!

Ngay khi Chân Võ dùng toàn lực để tăng tốc độ luồng nhiệt khí, nó nhận thấy không thể chạy thoát được nên bắt đầu đẻ con.

Những con con bỏ chạy vào các tĩnh mạch.

Những con nhỏ thì ta để đó.

Còn con lớn. Chân Võ quyết tâm phải diệt sạch con lớn nhất.

Với thân hình của con lớn thì nó sẽ không thể chui vào tĩnh mạch để tránh, nó sẽ loanh quanh rồi chạy về phía hạ vị thôi.

Quân chết tiệt, bắt được ngươi rồi nhé!

Chân Võ khóa lại kinh mạch hướng xuống hạ vị, nhốt con rắn với cái bụng phình to béo tốt ở đó.

Ư haha, giờ ngươi xéo xuống địa ngục đi!

Đốt cháy nó đi!

Chân Võ bắt đầu đẩy ào ạt nhiệt khí của Lục Dương về phía con rắn đang bị giam ở hạ vị.

Không còn chỗ để chạy thoát, con rắn bị bao vây bởi nhiệt khí từ từ tan chảy.

Đúng rồi, loại ác ôn thì phải biết chịu đựng chứ rắn con ạ.

  

***

 

“Ô?”

Dương Tiêu Phong mở cửa để xác minh tình hình của Chân Võ, hắn liền há hốc miệng trước tình huống đang bày ra trước mắt còn mặt Đường Vệ thì ngập tràn vẻ bực tức.

Phòng đã chốt cửa lại nhưng luồng nhiệt khí đột ngột tỏa ra trong phòng này rốt cuộc là gì vậy?

“Chuyện này là sao……”

Những y sư của Đường Môn nói rằng Chân Võ sau khi được chữa trị cần phải được giữ an toàn nên Thanh Sương và Thanh Vũ đã phải đợi ngoài cửa. Lúc này họ cũng vô cùng kinh ngạc và nhấp nháy mắt liên tục.

Chân Võ vốn trong tư thế an tọa và nhắm mắt giờ đang lơ lửng trong không trung cách phía dưới độ 1 gang tay.

Khí tức tuôn ra từ đầu Chân Võ phản ứng với tử khí (死氣) thoát ra từ cơ thể rồi nhuốm màu đỏ, đoạn bắt đầu tạo thành một hình thù kỳ lạ.

Và từ hình thù đó rơi ra một vật cuộn tròn giống như rắn.

“Rắn đỏ? Không, không lẽ nào! Là Xích Xà…… Thấu Quan?”

Dương Tiêu Phong còn đang thét lên kinh ngạc thì.

“Đóng cửa lại. Nếu để ngoại khí tràn vào phòng lúc này thì hỏng bét.”

Đường Vệ đứng kế bên hắn buông lời khiển trách với giọng điệu đầy vẻ bực dọc.

Cánh cửa được đóng lại một cách cẩn thận.

Bất kì ai cũng đều không thốt lên lời.

Xích Xà Thấu Quan (赤蛇透關).

Là giới hạn phát triển nội công được định ra sẵn ở một người.

Được cho là một trong những hiện tượng sẽ xảy ra khi nội công của một người đạt đến giới hạn và đột phá giới hạn của cảnh giới đó.

Người ta nói rằng nếu như con rắn đỏ đang sáng rực trên đầu đột nhiên biến mất, thì người đó đã đạt được sự phát triển vượt bậc.

Theo lý thuyết thì đây là giai đoạn xảy ra trước khi đạt cảnh giới Phản Phác Quy Chân (返撲歸眞) – tức cảnh giới của một người khi nội công đạt đến mức nhập thần thì sức mạnh sẽ không biểu hiện ra bên ngoài nữa.

“Hô, cảnh tượng đó! Cứ tưởng đó chỉ là chuyện của những kẻ lắm mồm tự định ra thôi vậy mà lại xảy ra thật nhỉ.”

Dương Tiêu Phong lắc lắc đầu với vẻ mặt vẫn chưa hoàn toàn tin vào cảnh tượng đó.

Dù từng nghe qua nhưng đây là lần đầu tiên nhìn thấy. Và có lẽ cả Chân Võ đang trực tiếp trải nghiệm và cả Đường Vệ đang đứng kế bên cũng lần đầu tiên nhìn thấy.

Thanh Sương và Thanh Vũ vẫn còn quá non kinh nghiệm nên liên tục lắc lắc đầu, còn Đường Vệ thì trông vô cùng bực mình với biểu cảm khó chịu kia.

“Chết tiệt, có vẻ như hắn đã hấp thụ nó rất tốt. Tên tiểu tử thối khốn kiếp.”

“……”

Trước sự bực tức của Đường Vệ, Dương Tiêu Phong nhấp nháy mắt hỏi.

“Này, rốt cuộc ngươi đã cho Chân Võ Đạo Trưởng ăn gì vậy?”

“Tam Dương Bảo Mệnh Đan (三陽保命丹).”

Một câu trả lời cụt ngủn.

“Ta, Tam Dương…… cái gì?”

Dù Đường Vệ trả lời một cách hờ hững nhưng Dương Tiêu Phong lại suýt rớt tim ra ngoài.

“Ngươi đã cho hắn dùng Tam Dương Bảo Mệnh Đan á?”

“Đúng vậy.”

“Ôi thiên địa quỷ thần ơi!”

Hắn nói là cho Chân Võ ăn đồ tốt nhưng ta không ngờ đó là Tam Dương Bảo Mệnh Đan.

Đó không phải là một trong Ngũ Đại Kỳ Vật của Đường Môn nổi tiếng khắp toàn Võ Lâm Trung Nguyên sao?

Hiệu năng của nó dù không đến mức như linh đan của Đạo Gia hay Phật Gia, nhưng nếu như kẻ đó có vận số tốt thì nó sẽ là ‘Vô Giá Chi Bảo’ giúp kẻ đó có thể dễ dàng đạt được nội công của hàng chục năm chỉ trong một lần.

Vậy mà hắn nói là hắn cho thứ quý giá đó sao? Chân Võ cũng đâu phải người trong thế gia của hắn.

Dương Tiêu Phong vẫn với vẻ mặt ngạc nhiên đó nhìn chằm chằm Đường Vệ, Đường Vệ hờ hững nói.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

 

“Tên tiểu tử đó đã cứu nữ nhi của ta, Đường Môn không thể phụ ân huệ đó.”

“……”

“Vả lại nếu ăn vào mà không thể hấp thụ hoàn toàn thì nó chỉ có công năng như Diệu Thương Đan thôi. Những gì hấp thụ được sẽ giúp cơ thể mau hồi phục.

Diệu Thương Đan?

Nếu như Diệu Thương Đan mà được như Tam Dương Bảo Mệnh Đan vậy thì Thanh Tâm Đan mà các đệ tử Cái Bang khao khát chỉ là Thanh Tâm Hoàn?

“Tên chết tiệt đó gặp may rồi. Cơ thể không những hồi phục mà hắn còn hấp thụ được cả sức mạnh kia nữa. Vậy mà nữ nhi của ta thì chỉ chữa khỏi được nội thương khi uống nó thôi.”

Rồi như không thể tiếp tục nhìn cảnh đó vì bực mình, Đường Vệ bỏ đi tới chỗ Đường Thế Linh đang nằm, bóng lưng của hắn trông rất chi là Đường Vệ.

Bất đắc dĩ cho đi thứ kỳ vật đó rồi lại trưng ra vẻ mặt kiêu ngạo thế kia.

“Hô, thật là.”

Dương Tiêu Phong lắc lắc đầu.

“Trưởng lão, xin cho hỏi. Ngài vừa nói gì vậy ạ?”

Thanh Sương không hiểu được đầu đuôi sự việc nên trưng ra bộ mặt khó hiểu, Dương Tiêu Phong quay đầu lại rồi tủm tỉm cười.

“Là kỳ duyên. Kỳ duyên.”

“Dạ?”

“Ta nói sư thúc các ngươi đấy. Hắn đã có được cái gọi là kỳ duyên mà cả hai ngươi cũng không có được. Nhờ cứu nữ nhi của Đường Môn mà hắn đã trở nên mạnh hơn nữa.”

“……A”

Dù vẫn có gì đó mà Thanh Sương và Thanh Vũ không hiểu nhưng đây là chuyện tốt.

Là chuyện tốt đến với sư thúc nên tự dưng lại thấy vui.

“Các ngươi phải tiếp tục canh gác ở đây. Theo ta thấy với tình trạng của Chân Võ Đạo Trưởng thì cần một thời gian nữa mới có thể tỉnh lại, cho nên các ngươi hãy canh chừng để những kẻ khác không gây cản trở sự hồi phục của sư thúc các ngươi.”

“Vâng.”

Thanh Sương và Thanh Vũ đáp lời với nụ cười rạng rỡ. Dương Tiêu Phong vừa rời khỏi phòng nghỉ của Chân Võ vừa lầm bầm.

“Đường Vệ, cái tên đó thật sự điên rồi. Hắn đem Tam Dương Bảo Mệnh Đan đi cho người ngoài sao……”

 

***

 

 

Dương Tiêu Phong cùng đệ thất đội của Ất Võ Ban đã đến đây được một ngày.

Chân Võ vẫn chưa thể lấy lại được ý thức, còn Đường Môn thì đang chuẩn bị rời đi.

Đệ thất đội của Ất Võ Ban theo lệnh của Dương Tiêu Phong sẽ đồng hành cùng với Đường Môn, Chân Võ vì vẫn chưa tỉnh lại nên Thanh Sương và Thanh Vũ vẫn đang canh phòng trước nơi ở của hắn.

“Cái gì? Vẫn chưa tỉnh lại á?”

Đường Thế Linh tới trước nơi ở của Chân Võ rồi mếu máo nói.

Thanh Sương và Thanh Vũ dù đã biết về Đường Thế Linh song vừa gật đầu vừa nhìn nàng ta với ánh mắt đề phòng.

“À, các ngươi là những sư điệt của hắn nhỉ?”

Thanh Sương lập tức cau mày trước cách nói trống không của nàng ta.

Dù có là con cháu trực hệ của Đường Môn đi nữa thì tùy tiện ăn nói trống không với võ giả đến từ môn phái khác là chuyện vô cùng bất lịch sự.

Dù có là người đã cứu Chân Võ hay thế nào đi nữa……

“Tóm lại là hắn đã yếu đi. Hắn có bị thương nhiều không? Vẫn đang nằm hả?”

Đường Thế Linh vừa nói vừa đẩy cửa phòng định bước vào thì Thanh Sương đã ngăn lại với vẻ mặt cau có.

“Tiểu thư đang làm trò gì vậy?”

Người nổi nóng là Thanh Vũ.

“Sư thúc chúng ta đang bệnh. Cho dù có là người nhà của Đường Môn đi nữa thì cũng hãy kiềm chế lại.”

Trước phản ứng bất ngờ của Thanh Vũ, Thanh Sương gật gù hài lòng.

Cách khiển trách chuyện thiếu lễ nghĩa này thật ra dáng đạo sĩ Võ Đang.

“Tên này, trông ngươi béo béo hiền hiền vậy mà khá nóng tính nhỉ.”

Nhưng phản ứng của nàng ta thật là lố bịch.

Đường Thế Linh cười nhạt rồi đẩy Thanh Sương đang chặn ngang người nàng.

“Ô hô! Ta bảo tránh ra!”

Thanh Sương giơ cánh tay to khỏe ra chặn ngang Đường Thế Linh khiến nàng ta buông tiếng thở dài.

“Các ngươi thật sự không biết gì về ta rồi nhỉ?”

“Sao?”

“Mối quan hệ giữa sư thúc các ngươi và ta.”

“Đừng có nói xằng bậy?”

“Các ngươi mới là kẻ nói xằng bậy đấy. Tốt hơn là nên tránh ra.”

Đường Thế Linh chống nạnh hai tay còn đang băng vải, nàng ta cau mày lại.

“Phù, trong lòng ta rất muốn nện bọn chuột nhãi các ngươi một trận, nhưng xem ra với mối quan hệ này thì ta cần nói chuyện với các ngươi trước.”

Đường Thế Linh liếc xéo Thanh Vũ rồi nắm tai hắn kéo lại.

“Bỏ tai ta ra……”

Thanh Vũ đang định phản ứng thì Đường Thế Linh thì thầm gì đó vào tai khiến hắn ta cứng đờ người như tượng đá.

“……”

Hắn đã nghe được gì vậy?

Đường Thế Linh bỏ tai Thanh Vũ ra rồi cười tủm tỉm.

“Chuyện, chuyện đó…… là thật sao?”

Đường Thế Linh gật gật đầu.

“Nếu sư thúc các ngươi tỉnh dậy mà biết các ngươi đã làm vậy với ta thì chắc sẽ vô cùng tức giận cho xem. Ta cá với ngươi đấy.”

“……”

Thanh Vũ nghe thấy liền mặt cắt không còn giọt máu, hắn nuốt nước bọt.

“Nào, vậy tránh đường cho ta.”

Đường Thế Linh vừa đẩy nhẹ thì Thanh Vũ đã lướt người qua một bên như đang trượt trên tảng băng.

Và Thanh Sương vẫn tiếp tục chặn ngay trước mặt nàng ta.

“Ngươi lôi tên này ra chút đi.”

“Vâng.”

Nàng ta chỉ mới chỉ trích như thế mà Thanh Vũ như thể biến thành trung thần, liền ôm người Thanh Sương lôi ra.

“Cái tên này, làm gì vậy?”

Trong lúc đó thì Đường Thế Linh đã hân hoan mở cửa phòng nơi Chân Võ đang nằm.

“Không được. Sư thúc vẫn còn nguy hiểm……”

Mặc cho Thanh Sương hét lên bằng âm giọng kinh ngạc nhưng nàng ta không quan tâm mà lập tức bước vào phòng.

“Gì đây, ngươi ngủ hả? Chết tiệt, ta đau nên cũng không thể gọi ngươi dậy được.”

Vì Đường Thế Linh không đóng cửa phòng lại nên có thể nhìn rõ bên trong.

Cứ tưởng là Chân Võ đang vận công nhưng hắn lại đang nằm úp trên sàn.

Nhiệt khí tỏa ra trong lúc vận công đốt sạch áo Chân Võ để lộ mình trần, nhưng Đường Thế Linh vẫn không bận tâm dù là một chút.

Dù sao thì cũng còn may là Chân Võ đang ở trong thế nằm sấp nên phần phía trước đã bị che đi.

“Không được! Này Đường tiểu thư!

Thanh Sương giật nảy mình định chạy vào phòng Chân Võ nhưng quên mất là Thanh Vũ nhất định không thả hắn ra.

“Sư huynh, không được đâu. Không được ạ!”

“Cái gì, cái tên này bị làm sao vậy?”

“Sư huynh làm ơn nghe theo đệ đi. Nếu sư thúc mà tỉnh dậy thì chúng ta thật sự có thể sẽ chết đó.”

“……?”

Tóm lại Thanh Vũ hắn đã nghe thấy gì từ Đường Thế Linh mà mặt tái mét thế kia?

Thanh Sương chẳng hiểu gì cả.

“Sẽ lạnh lắm đây. Này, ngươi là Thanh Vũ đúng không?”

“Vâng!”

“Ngươi mang khăn lại đây đắp cho hắn đi. Và mang cả y phục tới để ở đây nữa. Bao giờ hắn tỉnh thì phải báo cho ta đầu tiên có biết chưa?”

“Vâng! Rõ ạ!”

Thanh Vũ trả lời đầy khí thế.

Chỉ đến khi Đường Thế Linh đi khỏi thì Thanh Vũ mới thở phào nhẹ nhõm rồi thả Thanh Sương ra.

“Tên này! Rốt cuộc ngươi đang làm trò gì vậy!”

“Vị tiểu thư đó nói bản thân là thúc mẫu đó?”

Thanh Sương như kiểu không biết bản thân có nghe nhầm chỗ nào không, hắn lắc lắc đầu.

“Cái gì?”

“Là sư mẫu. Nói là sư thúc đã gặp chuyện nguy hiểm tính mạng và vị tiểu thư đó đã cứu sư thúc. Cả hai đã trốn trong hang và ở cùng với nhau.”

“……”

Sau khi Thanh Vũ nói xong thì quả nhiên người Thanh Sương cũng cứng đờ như đá.

Sư mẫu? Là sư mẫu á? Chuyện này nghe có lọt tai không chứ?

Thanh Sương quay đầu nhìn về hướng cửa phòng Chân Võ.

Không lẽ sư thúc đã vi phạm môn quy về chuyện nghiêm cấm nữ nhân rồi sao?

Không được.

Đó là chuyện nhất định không được phạm phải. Nó là phạm trù khác với chuyện ăn thịt.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)

 

Mặc dù không phải là không có tiền lệ đó ở những đạo môn khác về việc được tự do gặp gỡ nữ nhân, nhưng đó là chuyện không thể ở Võ Đang.

Dù chỉ vui chơi với kỹ nữ thôi cũng sẽ bị tra khảo khủng khiếp rồi huống hồ là hôn nhân!

Nếu là những đệ tử khác thì có thể bị trục xuất khỏi sư môn nhưng với Chân Võ thì khác.

Chân Võ là Võ Đang Chi Kiếm. Rõ ràng sẽ là một kết cục kinh khủng khiếp.

Trong khi Thanh Vũ đi lấy chăn lại cho Chân Võ thì Thanh Sương bần thần nhìn về cửa phòng Chân Võ rồi khuỵu người xuống như sụp đổ.

“Aa…… sư thúc. Sao người lại……”

 

 

 

 

 

 

 

 

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...