Võ Đang Kỳ Hiệp
-
Chapter 157
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chapter 157
“Tên?”
“Là Tích Sinh.”
“Tích Sinh? Lần đầu ta nghe đấy?”
“Vì bọn ta không nổi tiếng như vậy.”
“Trông như vậy thật.”
Học sĩ của đội ghi danh liếc nhìn lãng nhân đội đi theo sau Tích Sinh và nói.
“Các ngươi định tham gia cùng nhau?”
“Vâng. Bọn ta sẽ tham gia với tư cách lãng nhân đội.”
“Hừm, vậy hãy lại đằng kia và xếp hàng.”
“Vâng.”
Tích Sinh cung kính đáp lời rồi tiến tới chỗ mà đội ghi danh vừa chỉ.
Đang có khá nhiều người đứng đợi ở đó.
“Đại ca, chắc họ sẽ bố trí chúng ta ở tiên phong đoàn nhỉ.”
Bồ Sơn hỏi, Tích Sinh gật đầu.
“Có lẽ với thực lực của chúng ta thì sẽ là như vậy rồi.”
“Lần này cũng sẽ vất vả lắm đây.”
“Ừm.”
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Vân Nham nghe Tích Sinh và Bồ Sơn nói chuyện thì thắc mắc hỏi.
“Lời đó nghĩa là sao?”
“Vâng?”
“Bố trí ở tiên phong đoàn ấy?”
Đối với Vân Nham thì tất cả những điều đó đều là trải nghiệm hoàn toàn mới.
Những thứ mà trước đây Phong Hoán dạy cho hắn vốn dĩ không có phân biệt Chính – Tà. Vân Nham đã triệt để làm theo sự chỉ dạy đó.
“À, ngươi là Lạp Nhân nên có thể không biết. Thật ra chỗ này là nơi đánh giá thực lực của những lãng nhân không tên tuổi như bọn ta.”
“Đánh giá sao?”
“Vâng. Cho dù có là nhân sĩ Tà Phái đi nữa thì họ cũng không để những kẻ không có thực lực tham gia chiến đấu.”
“À, ra là vậy. Dù có là chiến tranh đi nữa thì cũng phải giảm thiểu tối đa những cái chết vô nghĩa nhỉ.”
“……”
Tích Sinh cười cay đắng khi nghe Vân Nham nói.
“Thực lực của bọn ta thì có thể thông qua nhưng có lẽ họ sẽ bố trí chúng ta vào tiên phong đoàn của trận chiến.”
“Ô hô? Tiên phong đoàn? Đó không phải là vị trí quan trọng sao? Các ngươi thật đáng nể. Và cũng thật khiêm nhường vì nói mình là kẻ không tên tuổi. Nghe chuyện thì có vẻ các ngươi đã thường xuyên chiến đấu ở vị trí tiên phong đoàn rồi.”
“……Vâng, hầu như là vậy.”
Trước sự cảm thán hồn nhiên của Vân Nham, Tích Sinh nhìn Vân Nham kiểu khó hiểu rồi hắn lại cười một cách cay đắng, Chân Võ đứng bên cạnh nghe chuyện từ nãy giờ cũng cười thầm.
Mấy lời ngớ ngẩn.
Những nhân sĩ Tà Phái không bao giờ đi lo lắng chuyện những kẻ không có năng lực sẽ chết trên chiến trận.
Chúng chiêu mộ các lãng nhân để họ đánh thuê và chết thay mình thì chúng lo lắng cái quái gì chứ?
Chỉ là vì chúng tiếc số tiền bỏ ra để tuyển những lãng nhân vô dụng thôi.
Và, ý nghĩa của chuyện chiến đấu ở vị trí tiên phong đoàn cũng khác với những gì Vân Nham nghĩ.
Thông thường thì Chính Phái sẽ bố trí những người tinh nhuệ đứng ở tiên phong đoàn và các cao thủ sẽ dẫn đầu. Bởi vì họ chiến đấu để bảo vệ một điều gì đó.
Nhưng Tà Phái thì khác. Chúng chiến đấu là để chiến thắng.
Tiên phong đoàn sẽ không thể gánh nổi việc ‘đứng mũi chịu đao’ làm tiêu hao sinh lực địch đó được.
Nên đa phần họ đều chết.
Vậy mà, chiến đấu ở vị trí tiên phong đoàn trong mọi cuộc chiến nhưng hắn vẫn sinh tồn được tận 10 năm.
Chân Võ liếc nhìn Tích Sinh.
Có lẽ hắn có năng lực binh pháp xuất sắc hơn những gì Chân Võ nghĩ.
Tuy nhiên, Chân Võ không có ý định sẽ đứng ở tiên phong đoàn.
Chuyện hắn quyết định tham gia trận chiến cùng với các lãng nhân kia,
Thứ nhất là để biết được vì sao chúng đánh nhau, kế đến là vì tò mò bản mặt của kẻ đã từ bổn thành Tà Phái Thiên tới đây để tấn công Thiên Hùng Phòng vốn là thế lực không khác gì người nhà của Tà Phái Thiên.
Nếu là hắn trong quá khứ thì hắn sẽ ngay lập tức tới bổn thành Tà Phái Thiên đánh tất cả bọn chúng một trận và tra khảo cho ra lẽ rồi.
Nhưng giờ hắn đang mang cơ thể của Chân Võ.
Hắn không thể làm vậy.
Thực lực hiện tại của hắn vẫn chưa đủ để có thể một chọi một với Tà Phái Thiên.
Vì vậy trước mắt hắn sẽ tham gia trận chiến với tư cách của lãng nhân đội và theo dõi tình hình.
Điều khiến hắn phẫn nộ hơn cả chính là tên đệ tử của hắn và các trưởng lão.
Nếu tên nhãi đệ tử chết tiệt đó có đưa ra một quyết định ngu ngốc đi nữa thì các trưởng lão phía dưới cũng phải phản đối chứ.
Rốt cuộc tên nhãi Thiên Vũ Minh đó đang làm cái trò gì vậy hả?
Rõ ràng đó là chuyện mà hắn phải đứng ra ngăn cản chứ?
Để xem thế nào, cái lũ này.
Trước tiên ta sẽ tìm hiểu nguyên do rồi ghim trong người, sau này mà lấy được Lưỡng Nghi Tâm Công rồi thì ta sẽ tìm bọn chúng và đánh cho không thể nhận ra mặt mũi nữa.
Chân Võ vừa tức giận vừa nghĩ ngợi thì,
“Tích Sinh Đội, tiến lên phía trước.”
Tích Sinh định bước lên sau tiếng gọi tên thì,
“Để ta.”
Chân Võ nắm lấy vai Tích Sinh.
“……Vâng?”
Tích Sinh nhấp nháy mắt rồi nhìn Chân Võ đang đi lướt qua mình với vẻ mặt khó hiểu.
“Không, không phải, bài kiểm tra này không phải là bài kiểm tra cá nhân.”
Tích Sinh định ngăn lại và giải thích thì Chân Võ đã đi tới phía trước chỗ đội đánh giá.
“Hửm? Gì vậy? Trong đây viết là lãng nhân đội nhưng sao chỉ có một mình ngươi?”
Thiên Khảo Lạc của đội đánh giá nhăn mặt.
Bài thi bây giờ không phải là bài thi cá nhân mà là bài đánh giá những đối tượng tham gia chiến đấu với tư cách là lãng nhân đội.
Nhưng những kẻ trông có vẻ là cùng một nhóm kia lại không buồn nhúc nhích còn tên trẻ tuổi này lại tiến lên một mình, thật là khó hiểu.
“Làm trò gì vậy? Không mau dẫn cái lũ chung đội của ngươi lên đây được à?”
“Không cần.”
“Sao? Tên tiểu tử này? Ngươi điên à? Có biết ta là ai không mà nói trống không hả? Một lũ lãng nhân vô danh!”
Vì ngươi nói trống không nên ta cũng nói trống không đấy, thì sao.
“Không phải ngươi bận bịu lắm sao? Còn nhiều kẻ đang chờ nên nhanh chóng đánh giá đi.”
“Ngươi nói cái gì?”
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
“Thể loại đánh giá này ấy, chỉ một mình ta là đủ, nên đừng có luyên thuyên nữa mà mau vào việc đi.”
“……”
Chân Võ cau mày nói, Thiên Khảo Lạc định nổi giận thì đột nhiên cười nhạt.
Thật là cạn lời.
Phải tới đây để nhận đánh giá thực lực là vì các ngươi mang một cái tên thảm hại tới nỗi đội ghi danh cũng không biết.
Các lãng nhân đội khác ở xung quanh cũng bày ra vẻ mặt cạn lời y hệt.
“Ta đã gặp hết những tên điên nhỉ. Tốt. Bài thi lần này sẽ đánh giá sức chịu đựng của lãng nhân đội các ngươi, nếu ngươi chống chọi được đòn hợp công của 5 võ giả ở đây nổi trong 1 khắc thì thông qua.”
“Một khắc á?”
Chân Võ có vẻ hơi ngạc nhiên khiến Thiên Khảo Lạc bật cười.
“Sao vậy, sợ rồi à?”
“Haa, sợ cái khỉ gì. Nhanh bắt đầu đi.”
Thấy Chân Võ còn không cầm cả kiếm mà chắp hai tay sau lưng, Thiên Khảo Lạc tiến lại chỗ các võ giả đang chuẩn bị cho việc đánh giá thực lực.
“Một tên nhãi hỗn xược. Lấy đầu hắn vứt đi.”
“Vâng. Phải vậy chứ.”
Năm võ giả trong đội đánh giá nở nụ cười tàn ác và bước lại trước Chân Võ.
Bọn chúng phải xem xét các trường hợp và đánh giá năng lực của các lãng nhân – một công việc không hợp với bản chất của chúng khiến chúng vô cùng mệt mỏi.
Mãi tới lúc này mới xuất hiện một việc để động tay động chân nên chúng hưng phấn tới nỗi đỏ ửng mặt.
“Nhìn tên tiểu tử ngu ngốc này đi. Còn không thèm lôi kiếm ra nữa?”
Những người trong đội đánh giá đó liên tục chế nhạo khi thấy Chân Võ chỉ chắp tay sau lưng.
Chán thật.
Cái lũ này mà là đội đánh giá ấy hả.
Đủ biết được thực lực của những tên sẽ đứng ở tiên phong đoàn trong trận chiến sau khi được lũ này đánh giá là như nào rồi.
Giây phút mà chúng va chạm với đội võ giả của bổn thành Tà Phái Thiên, toàn bộ chúng sẽ bị tiêu diệt.
“Này rút kiếm ra đi, tiểu tử?”
“Haha, lúc nãy bước ra rất có hào khí nhưng giờ có vẻ thấy sợ rồi nhỉ.”
Chân Võ thở dài trước độ luyên thuyên của những tên trong đội đánh giá.
“Tấn công trước có được không?”
“Sao? Không vấn đề gì nhưng……”
Chân Võ vừa hỏi xong thì một tên vô thức nhăn mặt cho đó là chuyện vô lý, trong lúc đó thì,
Phập! Hự!
Còn không thể nhìn thấy chuyển động.
Làm sao có thể thấy được. Vì với những kẻ có thực lực tệ hại như chúng thì Chân Võ không cần dùng tới nội công cũng có thể kết thúc trong nháy mắt.
Nào, giờ thì ai mới là người phải chống chọi trong một khắc đây?
Phập! Bốp!
Thiên Khảo Lạc không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra trước mắt hắn.
Hắn nghe thấy tiếng đấm đánh dữ dội, sau đó thấy năm võ giả đội đánh giá đã nằm ra đất, còn Chân Võ thì đang chắp tay đằng sau và đứng chính giữa chúng với tư thế chán nản.
“Này, chỉ có vậy thôi hả?”
“……”
Chân Võ hỏi Thiên Khảo Lạc nhưng hắn lúc này đang ngây người ra và mắt chớp liên tục.
Những lãng nhân đang chờ được đánh giá khác cũng có biểu cảm tương tự. Há hốc mồm là chưa đủ, còn có tên trợn tròn mắt tới nỗi con mắt hắn muốn nhảy ra ngoài.
“Này!”
“……Vâng?”
Thiên Khảo Lạc đáp lời một cách lễ phép trong vô thức.
“Ta hỏi là đã kết thúc chưa.”
“…..Vâng.”
“Xong rồi nhỉ. Vậy ta xin phép. Bây giờ đi đâu thì được.”
“Đi tới…… ngoại đường.”
“Ta biết rồi.”
Chân Võ cùng với những bước đi hờ hững đó, tiến lại chỗ đội mình, cả lãng nhân đội di chuyển về hướng ngoại đường mà Thiên Khảo Lạc đã nói.
***
Ngoại đường, thứ được gọi là ngoại đường đó là một cái trại được bố trí ở bên ngoài nội đường Thiên Hùng Phòng.
Đội Tích Sinh nhờ sự giúp đỡ của Chân Võ đã thông qua đánh giá năng lực mà chẳng cần làm gì, bọn họ tới chỗ trại và các lãng nhân khác cũng đang đợi ở đó.
Chân Võ ngồi đại ở một chỗ bất kì, còn đội Tích Sinh thì cẩn thận ngồi cách Chân Võ một chút. Vì họ thấy quan ngại với Chân Võ.
Họ không thể hiểu được một người có thực lực như Chân Võ vì sao lại đi cùng với họ, sao lại định cùng đứng ở tiên phong đoàn với những lãng nhân hạ cấp như họ, nhưng họ hoàn toàn không có can đảm để hỏi.
“Chân Võ……”
Vân Nham hiện tại không thể gọi hai từ “đạo trưởng” được, hắn cẩn thận tiến lại.
“Chuyện gì?”
“Ta muốn hỏi một chuyện.”
Chân Võ nhìn chằm chằm Vân Nham.
Dù có tức giận cỡ nào thì cũng phải công tư phân minh.
Vân Nham vừa là đệ tam thủ hạ đáng tự hào của Chân Võ vừa là nhân vật sẽ đóng vai trò chủ chốt trong công cuộc thu phục Võ Lâm Minh sau này của hắn.
“Nói đi.”
“Sao lại tham gia vào việc này? Không phải đây là cuộc chiến nội bộ của Tà Phái Thiên sao, đâu phải Võ Lâm Minh?”
Là chuyện đáng để thắc mắc.
Không phải Đường Thế Linh cũng đang dỏng tai lên để nghe hả?
Phải nói thế nào đây?
Phải dỗ ngọt chúng bằng cách nào đây?
Xem nào, vì ta đang ngồi cách xa những kẻ khác nên ở đây chỉ có Đường Thế Linh là đang dỏng tai nghe.
“Chuyện đó có 2 lý do.”
“Hai, hai lý do sao?”
“Đúng vậy.”
“Ừm, ta sẽ tập trung lắng nghe.”
Vân Nham chỉnh tư thế lại ngay ngắn như chuẩn bị nhận giáo huấn.
Thật là đáng khen.
Không như nha đầu Đường Thế Linh đang thập thò nghe trộm như con chuột nhắt kia, hắn là một tiểu tử luôn sẵn sàng lĩnh giáo.
“Đầu tiên, là để mở rộng hiểu biết.”
“Vâng? Mở rộng hiểu biết?”
“Ngươi biết được bao nhiêu về Tà Phái Thiên?”
“……”
“Phương pháp chiến đấu của chúng? Uy thế của chúng? Đã thấy mặt cao thủ Tà Phái Thiên chưa?”
“Dù không biết cái đó nhưng mà, nếu là những người có danh tiếng thì trong Côn Luân cũng có để chân dung của họ. Ở đó cũng có để kèm giải thích vắn tắt nữa.”
“Hưm, vậy là ngươi không biết rồi.”
“Vâng?”
“Trăm nghe không bằng một thấy.”
“À!”
Trăm lần nghe không bằng một lần trải nghiệm, làm sao Vân Nham có thể không biết được lời này chứ?
Vậy mà trông mặt hắn giống như được ban ân sủng vậy.
“Vậy, vậy còn lý do thứ hai?”
“Chắc ngươi sẽ thắc mắc là ‘Tại sao chúng ta lại đi cùng các lãng nhân’ nhỉ.”
“Hãy nói cho ta biết đi.”
Vân Nham đã nghe xong lý do thứ nhất, giờ hắn đang chờ câu trả lời tiếp theo như chú nai khát nước.
“Ba người chúng ta là những kẻ mà Võ Lâm Minh vẫn chưa biết đến mặt mũi.”
“Vâng? Có lẽ nào? Chân Võ là Võ Đang Chi Kiếm cơ mà?”
“Suỵt, nhỏ tiếng thôi.”
“Ta xin lỗi.”
“Nếu không nhìn tận mắt thì người ta sẽ không tin đâu. Chỉ những kẻ tận mắt thấy thì mới đánh giá cao cái uy danh đó của ta. Những kẻ chỉ nghe kể thậm chí còn không buồn quan tâm đó chứ? Có lẽ chúng sẽ nói đó là câu chuyện phóng đại hay gì đó và tiếp tục chăm chỉ đánh đấm.”
“Ừm……”
“Nói chung ngay cả Võ Lâm Minh còn không biết chúng ta thì Tà Phái Thiên không có lý nào biết mặt và tên chúng ta được.”
“Ra là vậy.”
“Đó là lý do thứ hai đấy.”
“……?”
“Đăng hạ bất minh.” (Tức dưới chân đèn thì tối)
“A!”
Một tên tiểu tử giỏi cảm thán.
“Ra là vậy. Nếu là những lãng nhân vô danh thì bọn chúng sẽ không quan tâm. Chúng ta sẽ quan sát chúng từ nơi gần chúng nhất. Thật là đáng nể. Thấy đạo trưởng không nói gì một lúc lâu, ta đã không biết là đạo trưởng đang có kế hoạch như vậy. Thật là đáng ngưỡng mộ. Chân Võ.”
Hắn khá là hiểu ý.
Ta chỉ ném ra một câu đại khái, vậy mà hắn hiểu và phân tích nó, đã vậy còn thể hiện ánh mắt ngập tràn sự kính trọng nữa chứ.
“Nếu vậy, chúng ta phải giấu đi thực lực của mình có phải không? Giống như Chân Võ đã làm lúc nhận đánh giá thực lực.”
“Đúng vậy. Nếu được thì đừng sử dụng võ công của Côn Luân. Cả nội công nữa.”
“Ta biết rồi. Ta sẽ ghi nhớ.”
Vân Nham gật gật đầu.
“Vậy ngươi đi đi. Đi lại chỗ kia và trò chuyện với các lãng nhân đó. Họ đã sống ở chiến trường hơn 10 năm nên sẽ có nhiều thứ để học đó.”
“Vâng! Chân Võ!”
Vân Nham hừng hực tinh thần hăng say học tập, hắn cung kính chào Chân Võ rồi lui đi.
Trong lúc đó Chân Võ khẽ thăm dò thái độ của Đường Thế Linh.
Không chừng nha đầu đó sẽ nói gì đó?
Nhưng Đường Thế Linh không nói gì cả.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
“Ngươi không hỏi bất cứ điều gì sao?”
“Sao? Hỏi ngươi?”
“À không, hm…….”
“Dù gì ta hỏi thì ngươi cũng đâu có chỉ cho ta?”
Cũng đúng.
“Mà ta đã bao giờ ý kiến những chuyện ngươi làm chưa hả?”
Mặc dù ngươi láo toét, nhưng chưa bao giờ ngươi làm vậy.
“Ngươi làm vậy thì ta biết vậy thôi. Hỏi là hỏi cái gì đây? Giả dối……”
Chân Võ không nén nổi ngờ vực trước phản ứng của Đường Thế Linh.
Nha đầu này có gì đó khang khác nhưng hoàn toàn không biết được đó là gì.
Chân Võ nghiêng đầu qua lại khó hiểu thì,
“Ở đây ai là Đội Chủ Tích Sinh Đội?”
Một võ giả của Thiên Hùng Phòng tiến lại.
Và đi sau hắn là các thủ hạ.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook