Võ Đang Kỳ Hiệp
-
Chapter 159
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chapter 159
“Nhìn mà không biết sao? Trong Tích Sinh Đội thì ta nhỏ tuổi nhất đấy.”
“Ngươi nói cái gì?”
“Nghĩa là ta yếu nhất trong đội.”
Chân Võ cười khúc khích còn Đàm Thượng Mục thì cau mày lại.
Hắn biết Chân Võ đang nói dối.
Vì chẳng có ai trong Tích Sinh Đội là vừa mắt hắn cả.
“Hừm, ngươi dám nói mấy lời hoang đường đó!”
“Nếu ngươi không tin thì thử kiểm tra thêm một lần nữa đi?”
“……”
“Thế nào?”
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Đàm Thượng Mục nhăn mặt.
Mặt dù tức giận nhưng hắn không thể ra mặt thêm nữa. Chân Võ cũng biết là hắn đang cố nhịn vì thể diện, bởi xung quanh đang có nhiều người nhìn.
Hơn nữa vừa rồi khi tung đòn cuối, Chân Võ đã thêm một chút nội lực vào đầu gối nên có lẽ hắn đã bị đả kích tương đối nhiều.
Đàm Thượng Mục đã trúng đòn của Chân Võ, cũng coi như đã một phen nhục nhã trước mọi người. Lỡ như lời Chân Võ nói là thật thì có khi hắn phải nằm trên đất một cách nhục nhã không chừng.
Hừm, nhưng nếu hắn nói sẽ trực tiếp kiểm tra lần nữa thì Chân Võ sẽ cử Vân Nham lên.
“Được thôi. Nếu thắng thì ta sẽ để toàn bộ Tích Sinh Đội vào Nội Đường. Đại Quang!”
“Vâng. Đường Chủ.”
“Kiểm tra đi!”
“Vâng!”
Một võ giả nhận lệnh và tiến lên.
Hắn ta tầm cảnh giới Huyền Khí.
Chắc chắn là Đàm Thượng Mục cho rằng chỉ với thực lực cỡ đó là đủ để thắng.
Lần thứ hai thì không cần phải diễn. Chỉ cần khẳng định với chúng là được.
[Thế Linh.]
[Gì?]
[Tính làm sao cho hắn ta bất tỉnh khoảng 2,3 ngày nhé.]
Chân Võ truyền âm, Đường Thế Linh nheo mắt và nở một nụ cười đen tối.
[Cứ giao cho ta. Ta sẽ tính! Một! Cách! Chính! Xác!]
***
Đường Thế Linh đã ra sức làm đúng như những gì mình nói. Nàng ta đã tính rất chính xác.
Đánh tới khi hắn ngất xỉu, ngay cả khi hắn ngất xỉu rồi nàng ta còn giẫm đạp thân thể hắn, quả thực là dáng vẻ của một nhân sĩ Tà Phái thiên bẩm.
Tới mức Đàm Thượng Mục phải yêu cầu dừng lại.
Cũng nhờ vậy mà Chân Võ và toàn bộ các thành viên Tích Sinh Đội mới được chuyển vào Nội Đường, cả tiền cũng được nhận tương đối nhiều.
Dù chỉ là một nửa của số tiền công lẽ ra được nhận, nhưng cũng không thể dựa trên việc này mà so sánh với ở Ngoại Đường.
Đưa cho họ trước phân nửa số tiền là vì không biết những người ra trận sẽ chết lúc nào.
Số tiền còn lại sẽ được chi trả sau khi trận chiến kết thúc, và họ cũng được nhận thêm tiền thưởng tùy theo công trạng.
Không những vậy, có lẽ vì họ đã đánh ngang ngửa với Đàm Thượng Mục và hoàn toàn giẫm đạp được võ giả cảnh giới Huyền Khí nên cũng được đối đãi đặc biệt hơn những kẻ khác trong Nội Đường.
Họ được bố trí một điện các có hai gian phòng để ở đến lúc trận chiến diễn ra, Đường Chủ Ngoại Đường còn cung cấp hạ nhân riêng cho họ.
Một sự đãi ngộ đặc biệt nhất trong những lãng nhân mà chúng chiêu mộ.
Âu cũng là điều hiển nhiên, vì ngoài Chân Võ và Đường Thế Linh ra thì còn tận 10 người mà chúng chưa nắm rõ được thực lực.
Vốn dĩ chúng phải quan tâm tới những lãng nhân có thực lực vượt trội, nhưng một Thiên Hùng Phòng đang chuẩn bị cho trận chiến nhãn tiền thì không rảnh rỗi tới mức có thể chú ý tới Chân Võ và Tích Sinh Đội.
Hơn nữa, Đàm Thượng Mục cũng đã báo cáo cho Nội Đường thực lực của nhóm Chân Võ rất chi tiết rồi.
Cũng có vài võ giả hạ cấp trong Nội Đường len lén nhìn họ, còn các võ giả chủ chốt của Nội Đường thì chả có lý do gì để quan tâm tới nhóm Chân Võ trong thời điểm bận bịu này cả.
Một võ giả ngoại công luyện Thiết Bố Sam.
Vả lại hắn còn là lãng nhân.
Đúng thật là chẳng ai quan tâm đến họ lúc này cả.
***
Chân Võ vừa tới điện các được bố trí để ở thì Vân Nham liền hỏi.
“Họ đãi ngộ tốt thật.”
“Ừm, lãng nhân có thực lực quá tốt thì sẽ được để tâm thôi.”
“Đúng là vậy.”
Đúng là tiểu tử nói sao nghe vậy. Vậy nên hắn thật thích hợp để làm đệ tam thủ hạ của ta.
Chân Võ nhìn Vân Nham với ánh mắt hài lòng.
“Chân Võ Chân…… đại hiệp.”
Tích Sinh mâu thuẫn giữa thiếu hiệp và đại hiệp, hắn tiến lại gần Chân Võ.
Chỉ là ban đầu Vân Nham gọi Chân Võ là Chân Võ nhưng sau đổi thành Võ Chân, Tích Sinh nghe thấy nên nghĩ Chân Võ tên là Chân.
“Sao thế?”
“Sao ngài lại ban ân huệ cho bọn ta như vậy?”
“Ân huệ?”
“Vâng.”
Chân Võ im lặng nhìn Tích Sinh và cười nhạt.
“Ân huệ gì chứ. Ta chỉ là trả lại những gì đã nhận được thôi.”
“Vâng?”
“Mới đó mà ngươi quên rồi sao? Hôm trước ở khách điếm ngươi đã cảnh báo bọn ta hãy cẩn thận. Bọn nào ấy nhỉ? ừm……”
“Ngài đang nói tới Ma Viêm Đoàn?”
“A, đúng vậy. Là bọn chúng.”
“À không, chuyện đó.”
Là vì lúc đó Tích Sinh không nắm bắt được.
Lúc đó hắn không biết được thực lực của họ ở mức nào nhưng còn bây giờ thì khác.
Hắn đã chỉ ngờ ngợ là họ mạnh, nhưng không hề biết rằng họ mạnh tới mức thắng cả Đường Chủ Ngoại Đường của Thiên Hùng Phòng và võ giả cảnh giới Huyền Khí.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Là cao thủ mà kẻ như Tích Sinh không thể ước chừng được thực lực.
“Cứ nghĩ đơn giản thôi. Nhờ hảo ý nhỏ đó của ngươi mà bọn ta có thể kiếm được số tiền gấp mười.”
Dĩ nhiên nếu Chân Võ nghĩ như vậy thì Tích Sinh cảm ơn nhưng hắn vẫn không thể hoàn toàn xóa đi nỗi lo lắng.
Chuyện trực thuộc Nội Đường và trực thuộc tiên phong đoàn của Ngoại Đường có ý nghĩa khác nhau.
Trận chiến trong Nội Đường là trận chiến mà mọi người sẽ bay vèo vèo trên không trung và múa may điên cuồng kiếm khí, nó thuộc một đẳng cấp hoàn toàn khác.
Còn ở tiên phong đoàn, dù có kẻ nào đang đánh nhau mà bỏ trốn cũng chẳng ai để ý.
Vì chúng đẩy họ ra đó với suy nghĩ là toàn bộ sẽ chết.
Thế nên nếu biết nắm bắt tình hình và lợi dụng được sơ hở của địch thì sẽ có đường sống.
Nhưng nếu đã vào trong Nội Đường thì cơ hội sống khi đào tẩu sẽ thấp hơn.
Vì các lãng nhân cũng sẽ được phân công phụ trách một khu vực, nếu như kẻ nào đó bỏ trốn để sống sót thì sau trận chiến hắn sẽ bị truy đuổi ráo riết.
Đội ghi danh điều tra danh tính là để xác minh chuyện đó.
“Chân Võ Chân đại hiệp. Ta vô cùng biết ơn hảo ý của đại hiệp tới nỗi không thể định giá được, tuy nhiên với thực lực của chúng ta thì chẳng biết có thể vượt qua được trận đánh cam go thuộc Nội Đường không nữa. Nếu ngài cho phép thì ngay bây giờ chúng ta sẽ……”
Trở lại Ngoại Đường. Hắn muốn nói với Chân Võ như vậy.
Trước đó hắn đã định sẽ xin phép Chân Võ trước về việc này.
Một phần là vì Chân Võ là cao thủ, và một phần Tích Sinh nghĩ rằng đó là lễ nghĩa đối với nhân vật đã ban ân huệ cho họ.
“Hm, chắc sẽ không có chuyện gì đâu?”
Chân Võ nói một cách thản nhiên khiến Tích Sinh bày ra vẻ nghi hoặc.
Nhưng nỗi lo lắng vẫn chưa biến mất trên mặt hắn. Các lãng nhân khác cũng tương tự.
Vì thực lực của họ vốn dĩ thấp nên họ chưa từng một lần chiến đấu trong Nội Đường.
“Đừng có lo quá. Có khi sẽ không có trận chiến ác liệt nào xảy ra như các ngươi đang nghĩ đâu.”
Không biết Tà Phái Thiên sẽ cử tên nào tới, nhưng nếu là Nguyên Công Hậu của Thiên Hùng Phòng mà Chân Võ biết thì rõ ràng sẽ là như vậy.
“Vâng? Lời đó nghĩa là sao?”
“Chuyện là vậy đấy. Nhỡ như chiến tranh có xảy ra thì cũng không có chuyện các ngươi chết đâu. Từ giờ tới lúc đó vẫn còn thời gian, nên hãy ăn uống và ngủ nghỉ cho tốt giống các lãng nhân khác đi.”
Tích Sinh không hiểu rốt cuộc là Chân Võ đang nói cái gì, Chân Võ vỗ nhẹ vai hắn rồi đứng dậy.
“Ngươi đi đâu vậy?”
Đường Thế Linh nghi hoặc hỏi.
“Ta có thứ muốn tìm hiểu thôi.”
“Vậy đi cùng đi.”
“Nghỉ ngơi đi. Ta chỉ đi một chút thôi rồi về.”
Đường Thế Linh nhìn chằm chằm Chân Võ rồi hỏi.
“Uống rượu có được không?”
Dù ta có nói không thì.
“Được. Nhờ hạ nhân lấy rượu rồi uống trước đi. Ta chỉ định đi xem Thiên Hùng Phòng trông như thế nào một lát thôi.”
“Được rồi.”
Đường Thế Linh nhẹ nhàng gật đầu khiến Chân Võ thấy ngờ vực.
Nha đầu này thật sự có gì đó khác lạ mà.
Chân Võ lắc lắc đầu khó hiểu và biến mất, Vân Nham tiến lại chỗ Đường Thế Linh và nói như khen ngợi.
“Tiểu thư làm tốt lắm.”
“…..”
“Nếu quyến luyến quá mức thì sẽ không tốt. Buông tay cũng là một cách giải quyết. Đôi lúc ta cần phải biết im lặng chờ đợi.”
Lời chỉ dạy của Vân Nham.
Sau khi Vân Nham biết được chuyện nàng ta yêu đơn phương Chân Võ.
Và sau khi biết rằng nàng ta đang luyến mộ sai cách, Vân Nham đã chỉ dạy cho nàng ta từ từ.
Từng cái từng cái một.
Vân Nham, một kẻ suốt ngày bị giam mình trong Côn Luân và chưa một lần nào hẹn hò với nữ nhân……
***
Thiên Hùng Phòng là một trong những nơi để lại nhiều ký ức nhất đối với Chân Võ.
“Nguyên Công Hậu……”
Chân Võ đã biết Nguyên Công Hậu của Thiên Hùng Phòng từ khi hắn ta còn rất nhỏ.
Hắn là đồng niên, cũng là bằng hữu thân thiết nhất của Thiên Vũ Minh và là kẻ lúc nào cũng đi theo Chân Võ.
Mặc dù có phần kém trung thành và thường xuyên chống đối, nhưng có thể nói sau Thiên Vũ Minh thì hắn là người thân cận nhất của Chân Võ trong Tà Phái Thiên?
Nói chung đó là mối quan hệ lâu năm và Chân Võ đã tham dự cả lễ thành thân của hắn, cũng từng gặp những nhi tử của hắn nữa.
Nguyên Công Hậu lên làm cha và sau đó trở thành Bang Chủ Thiên Hùng Phòng, Chân Võ cũng đã có ở buổi tiệc chúc mừng hắn.
Khi Chân Võ xây dựng mục tiêu và thành lập Tà Phái Thiên, người hậu thuẫn cho Chân Võ nhiều nhất cũng chính là hắn.
“Là tên nhãi vô cùng cố chấp.”
Nếu nói tới điểm yếu thì chính là cái tính đó.
Khác với tên Thiên Vũ Minh tuyệt đối trung thành kia, Nguyên Công Hậu là tên nếu như trái với suy nghĩ của hắn thì hắn nhất định sẽ không di chuyển cho tới khi hiểu ra.
Ta đã phải đánh hắn bao nhiêu để khiến cho hắn nghe lời chứ.
Nghĩ lại mới thấy ta đã không gặp được hắn lúc ta chết.
Cũng đúng, không bao lâu trước khi chết ta đã khổ sở vì bệnh tật, khi đó ta đã nói sẽ giao mọi thứ lại cho Hữu Nguyệt Thanh, hắn vì chuyện đó mà tổn thương nên trở về Thiên Hùng Phòng ở Cam Túc.
Chân Võ mải suy nghĩ và đến khi nhìn lại mới thấy bản thân đã đi vào sâu bên trong Thiên Hùng Phòng.
“Ai vậy!”
Một nhân vật ngăn cản bước đi của Chân Võ.
Là võ giả hộ vệ đang canh phòng khu vực trung tâm của Thiên Hùng Phòng bên trong Nội Đường.
Cũng khá đấy.
Chỉ là thủ lĩnh của những tên hộ vệ thôi nhưng trông hắn ở cảnh giới Huyền Khí và khá sắc bén.
Quả nhiên là Nội Đường của Thiên Hùng Phòng nhỉ? Ta cảm nhận được các cao thủ Đản Khí đang ẩn mình khắp nơi này.
Đây có phải là nơi ở của những kẻ đứng đầu hay không mà trước mắt ta là những hộ vệ mang khí tức sắc bén như lưỡi kiếm đang đứng gác.
“Là Võ Chân, lãng nhân tham gia vào trận chiến lần này ạ.”
“Võ Chân? À, là kẻ đã đánh gục Đường Chủ Ngoại Đường sao?”
Không phải đánh gục, mà là ta đã nỗ lực để trông giống như ngang hàng với hắn thôi.
Mà mới đó đã có tin đồn rồi nhỉ.
Nhưng ánh mắt của võ giả nhìn Chân Võ chỉ thay đổi một chút và chỉ có thế.
“Ngươi hãy về chỗ nghỉ đi. Đây là Đại Điện. Hiện tại các thủ lĩnh đang nghị sự, trước khi bị phạt vì chuyện không đâu thì hãy về nơi được phân bổ để chờ đợi đi.”
“Ta biết rồi. Nhưng Thiên Hùng Phòng và Tà Phái Thiên đang gây chiến với nhau, sự thể là như thế nào vậy?”
“Ô hô! Chỉ là lãng nhân thôi mà đi quan tâm tới chuyện của Bổn Phòng ư? Đó không phải loại thông tin mà bọn ta sẽ cho các lãng nhân biết.”
Võ giả trợn mắt hung tợn và quát.
Vốn dĩ có nghiêm lệnh rằng những võ giả của Tà Thiên Phái không được phép tiết lộ bất kỳ nội dung nào ra bên ngoài.
Cũng là chuyện đương nhiên.
Vì nếu bây giờ cho các lãng nhân biết những kẻ sắp tới từ bổn thành Tà Phái Thiên là ai, thì toàn bộ bọn họ sẽ chạy trốn hết.
Võ giả thì chỉ hành động theo chỉ thị, sự tò mò của Chân Võ lại mỗi lúc một lớn hơn.
Là kẻ nào được cử tới mà chúng lại giám sát tới mức độ này nhỉ?
“Ta nói ngươi quay về mà!”
“A, ta biết rồi.”
Trước tiếng quát của võ giả, Chân Võ co rúm người lại rồi rời đi.
Nhưng Chân Võ chỉ tỏ ra là như vậy thôi. Hắn đâu phải là kẻ sẽ nghe lời võ giả hộ vệ và lui đi.
Ngươi nói là đang họp chứ gì? Vậy thì ta sẽ biết được rõ nội dung chuyện đó rồi.
Chân Võ giả vờ quay về phòng nghỉ rồi hắn đổi hướng di chuyển, đi tới chỗ không ai để ý và nhẹ nhàng nhảy qua tường rào.
Chân Võ ẩn mình trong bóng đêm, hắn cảnh giác xung quanh rồi nhanh chóng hướng tới đại điện các.
Chân Võ định sẽ ẩn nấp và nghe lén như một con mèo ăn vụng, kẻ có thể cảm nhận được sự hiện diện của Chân Võ có lẽ chỉ có một mình Bang Chủ Thiên Hùng Phòng, Nguyên Công Hậu.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Đường đi tới Đại Điện không khó khăn đến thế.
Bởi mọi thứ không thay đổi nhiều so với trước.
Vấn đề là lối đi Thanh Đông Hoa Lộ kia khá sáng, lũ hộ vệ lại đang đứng khắp nơi để canh gác Đại Điện.
Chúng cũng rất đông.
Dù có ẩnmình cỡ nào thì cũng cực kỳ khó để bọn chúng không nhìn thấy bóng dáng Chân Võ.
Chân Võ cả đời sống đường đường chính chính nên chưa bao giờ học loại công pháp tệ hại giống như Ẩn Thân Thuật.
Vì hắn cho rằng chỉ có lũ yếu đuối mới học thứ công pháp đó để kiếm đường sống.
Vả lại có tội gì đâu mà phải trốn chứ?
Nhưng giờ thì Chân Võ đang bò trườn dưới mặt đất để tránh ánh mắt của mấy tên hộ vệ đang đứng canh, hắn vô cùng hối hận vì ngày xưa đã không thèm liếc tới Ẩn Thân Thuật. [Nghiệp quật sml =))))))]
Chết tiệt, ngay cả phân chó cũng có lúc có ích.
Nếu biết trước sẽ thế này thì ta đã học một chiêu Ẩn Thân Thuật đáng dùng từ Đoàn Chủ Ẩn Vị Đoàn ‘Minh Thế Toản’ rồi.

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook