Võ Đang Kỳ Hiệp
-
Chapter 169
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Chapter 169.
"......?"
Cả hai nghiêng đầu nhìn chằm chằm Chân Võ đang nói như thể đó là một chuyện hiển nhiên.
"Còn Không Động thì sao ạ?"
"Bỏ đi."
"Có phải bởi vì mục tiêu mà người nói đêm qua không ạ?"
"Đúng vậy. Nhất định phải đi."
Trong đầu Nguyên Công Hậu hiện lên câu nói của Chân Võ rằng sẽ trở thành Đệ Nhất Cường Giả Chính - Tà - Ma và khiến tất cả bọn chúng phải quỳ gối dưới chân hắn.
Nghe vẫn có vẻ điên rồ nhưng mà vậy thì sao chứ?
Trong quá khứ chuyện như vậy cũng đã từng xảy ra.
Đó là khi ngài ấy nói rằng sẽ xây dựng bổn thành Tà Phái Thiên ở Thiên Trung Sơn.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Thậm khí bị nói là điên rồ và không thể nào thực hiện được.
Biết đâu lần này cũng thực sự trở thành hiện thực.
Nguyên Công Hậu khẽ cười khi chợt nhớ lại những kẻ khác đã từng cười nhạo mục tiêu vĩ đại của ngài ấy, Thiên Vũ Minh đang ngồi cạnh hắn bắt đầu tỏa ra sát khí dày đặc.
"Khư ư ư. Quả nhiên là bắt đầu từ Không Động sao?"
Chân Võ quay đầu nhìn về phía Thiên Vũ Minh trước câu hỏi có phần lạc đề của hắn ta.
Thiên Vũ Minh cười to đến mức hở cả lợi với biểu cảm xấu xa.
Hửm? Cái gì vậy?
"Thuộc hạ vẫn còn nhớ lần đó. Khi thuộc hạ cùng với Thiên Chủ tấn công Võ Đang, nhổ đầu mấy tên đạo sĩ và thiêu rụi Bát Đại Cung của bọn chúng."
Lại nói nhảm gì nữa vậy?
Chân Võ nheo mắt nhìn Thiên Vũ Minh dường như đang hiểu lầm gì đó.
Ồ, nghĩ lại thì ta vẫn chưa giải thích với Thiên Vũ Minh rằng ta đã trở thành một đạo sĩ Võ Đang.
"À, Vũ Minh……… Thật ra thì………"
"Thuộc hạ sẽ lệnh cho Thiết Kiếm Đoàn nhanh chóng chuẩn bị ạ. Lâu lắm rồi mới được múa kiếm đàng hoàng."
"………"
Chân Võ nhìn chằm chằm vào Thiên Vũ Minh.
Nếu muốn làm cho hắn ta hiểu thì phải giải thích thêm bao nhiêu mới được đây. Phải đập đến mức nào thì mới có thể giúp hắn ta hiểu được chứ.
Nghĩ đến đó thôi cũng thấy mờ mịt, Chân Võ thở dài một tiếng và nói với Nguyên Công Hậu.
"Ngươi……… giải thích đi. Làm sao cho hắn nghe hiểu đó."
"……… Vâng."
Nguyên Công Hậu gật đầu cười khổ, Thiên Vũ Minh không thể hiểu được cuộc trò chuyện của họ, chớp chớp mắt với vẻ mặt ngu ngốc.
***
Sau khi bỏ lại Nguyên Công Hậu và Thiên Vũ Minh, Chân Võ quay trở lại nơi ở của lãng nhân đội.
Nguyên Công Hậu nói rằng sẽ chuẩn bị điện các riêng cho hắn, nhưng Chân Võ đã từ chối và nói rằng mình sẽ rời đi ngay.
"Ngươi đến rồi à?"
"......."
Không biết đã uống bao nhiêu rượu mà khuôn mặt Đường Thế Linh đỏ bừng, uốn éo cơ thể và cười khoái chí.
Cho dù Thiên Hùng Phòng có tổ chức một bữa yến tiệc linh đình ngay từ khi mặt trời mọc đi chăng nữa, nhưng còn lâu mới đến lúc trời tối mà.......
Rốt cuộc là uống từ khi nào vậy?
"Tự dưng ngươi đi mất nên ta đã thử đi đến buổi yến tiệc....... Hehe. Rượu và đồ nhắm ngon lắm. Thịt vô cùng ngon luôn áaaa."
Không phải ngươi nói mình là người ăn chay sao?
Không phải là một người yêu thảo dược sao?
"Vân Nham đâu……."
Chân Võ đang vội vàng hỏi thì thấy một tên đạo sĩ đang ngáy to ở phía sau của Đường Thế Linh thì liền im lặng.
Nằm dài rồi.
Rõ ràng là lại thi uống rượu với Đường Thế Linh.
Tên tiểu tử này tửu lượng yếu quá.
Chân Võ thở dài và lắc đầu.
"Muốn uống không?"
Đường Thế Linh vừa uốn cong lưỡi nói chuyện vừa đưa bình rượu ra.
Được rồi. Ngươi ngấu nghiến hết chỗ này đến chết luôn đi.
Đường Thế Linh phụng phịu khi Chân Võ lắc đầu rồi bắt đầu nhìn xung quanh bằng đôi mắt lờ đờ để tìm kiếm con mồi mới.
"Thúc thúc ở đằng kia ơi! Uống một ly nào."
Người đã trở thành con mồi của nàng ta, Bồ Sơn của Tích Sinh Đội giật mình và vội tìm nơi để trốn, nhưng Đường Thế Linh đã loạng choạng chạy về phía hắn ta.
Ở đó, ở đó....... Phù.
Thật đáng thương, nhưng với Chân Võ thì đó là điều may mắn.
Bây giờ thà bọn chúng say còn hơn.
Ta sẽ rất bối rối nếu Vân Nham và Đường Thế Linh hỏi về việc tại sao ta lại can dự sâu vào chuyện của Thiên Hùng Phòng.
Dù sao thì cũng nên vui vẻ.
Đúng vậy, hôm nay bất kể giá nào ta nhất định cũng phải uống rượu.
Ta đã gặp mặt Nguyên Công Hậu và tái ngộ với cái tên thuộc hạ mà ta rất nhớ, Thiên Vũ Minh.
Sau hơn hai năm sống dưới vỏ bọc của một đạo sĩ, cuối cùng ta cũng đã gặp gỡ với những tên thuộc hạ trong quá khứ của mình.
Đến bây giờ ta mới có cảm giác là mình đã thực sự sống lại.
Chân Võ cầm một bình rượu và ngồi ở một góc yên tĩnh có thể quan sát được tất cả.
Một đêm say xỉn không phân biệt ai với ai.
Âm thanh ồn ào.
Cái gì cũng tốt. Vô cùng sảng khoái.
Cơn say không thể ngăn được bằng nội lực đang dần nhuộm đỏ khuôn mặt, hơi nóng ấm áp bốc lên từ dạ dày càng làm tăng thêm sự hưng phấn cho Chân Võ.
Đã bao lâu rồi nhỉ?
Những người không thể chiến thắng được cơn say đã gục đầu xuống và ngủ thiếp đi ngay tại chỗ.
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Sau khi hạ gục cả Bồ Sơn, Đường Thế Linh đang ôm chặt lấy một cái cây trong hoa viên và ngủ thiếp đi.
Nha đầu đó không phải là do số phận vất vả đến nỗi không có một chỗ ngủ đàng hoàng nên mới vậy đâu mà là do bẩm sinh đấy, thật sự.
Đường Thế Linh là một người có khả năng thích ứng cao đến mức dù nằm trên mặt đất đóng băng ở Bắc Hải thì vẫn có thể ngủ thoải mái hệt như đang ở phòng của mình.
Chân Võ mỉm cười, đưa mắt nhìn xung quanh và phát hiện bóng dáng của Tích Sinh đang khổ sở vì bị vây quanh bởi 5 nhi tử của Bang Chủ Thiên Hùng Phòng.
Việc được gọi là tổng chỉ huy và được đối xử nhiệt tình khiến Tích Sinh trông có vẻ không thoải mái lắm.
Chân Võ đứng dậy khỏi chỗ ngồi tiến về phía Tích Sinh.
"Tích Sinh."
"Vâng?"
Dựa vào mùi rượu nồng nặc trên cơ thể của Tích Sinh thì có vẻ như hắn đã uống khá nhiều, nhưng đôi mắt trong vắt của hắn khi ngước nhìn Chân Võ giống như không hề say một chút nào.
"Chúng ta đi tản bộ một chút được chứ?"
"....... Vâng?"
Chân Võ cầm lấy một bình rượu và cùng Tích Sinh bước chậm rãi về phía sau điện các vắng người.
Cơn gió lạnh nhẹ nhàng chạm vào mặt khiến không khí nóng dường như đang dần nguội đi.
"Ngươi uống nhiều chưa?"
"Vâng, có chút....... dù vậy cơn gió thổi qua đã giúp tâm trí của tại hạ thanh tỉnh hơn rồi."
"Ngươi có vẻ không thích rượu cho lắm."
"Vâng. Tại hạ không thích cảm giác đầu óc trống rỗng."
"Bởi vì nó rất tốt. Những người nghiện rượu thường uống rượu vì cảm giác đó."
"........"
"Thỉnh thoảng thử cảm giác say cũng không tệ lắm đâu."
"Chắc là vậy. Bởi vì luôn sống ở giữa ranh giới của sự sống và cái chết vậy nên tại hạ nghĩ rằng thỉnh thoảng uống say và tạm quên đi thực tại cũng không tồi."
Chân Võ cười vui vẻ trước lời nói của Tích Sinh.
"Ngươi rất đáng khâm phục."
"......."
"Ta đã rất hy vọng nhưng không ngờ lại thực sự có thể ngăn chặn được Thiết Kiếm Đoàn."
"Tất cả là nhờ Bang Chủ Thiên Hùng Phòng đã làm theo. Một mình tại hạ không thể làm được điều đó."
"Ngươi đó. Đôi khi phô trương một chút cũng không sao đâu."
"Vậy sao?"
Tích Sinh mỉm cười ngại ngùng trước những lời của Chân Võ.
"Nhưng mà thế nào? Ngươi cảm thấy thế nào khi trở thành thủ lĩnh dẫn dắt một nhóm lãng nhân nhỏ?"
Trước câu hỏi của Chân Võ, Tích Sinh nhắm mắt lại một lúc rồi mở mắt ra với một nụ cười huyền bí.
"Đó là một trải nghiệm tuyệt vời. Tại hạ không có thời gian nghỉ ngơi dù chỉ một giây."
"Ngươi có vẻ rất thuần thục đối với việc đó đúng chứ?"
"Thuần thục gì chứ. Tại hạ vẫn còn nhiều thiếu sót. Dù sao thì cũng rất vui. Cảm giác như có thứ gì đó đang đập thình thịch. Tất cả đều là nhờ vào sự hợp tác của mọi người."
Thật là đáng khen. Hắn ta biết cần phải cảm ơn,
Chồi non vô cùng tươi xanh……. mặc dù cũng đã có tuổi rồi.
"Thế nào? Nhân cơ hội này ngươi hãy thử ổn định một chỗ đi."
"Sao ạ? Ý của ngài là?"
"Không phải người ta thường bảo là cơ hội chỉ đến một lần hay sao."
"........"
"Cơ hội đó đến nhanh hơn mọi người nghĩ. Vì điều đó mà hầu hết tất cả bọn họ đều không biết khi nào nó đến rồi đi."
Tích Sinh đưa mắt nhìn Chân Võ với ánh mắt tò mò.
Một người tuổi chỉ đôi mươi nhưng có rất nhiều điều mà hắn cần phải học hỏi.
Tự gọi mình là lạp nhân nhưng lại là một cao thủ tuyệt thế có thể đánh bại Thiết Huyết Băng Quyền một cách hoàn toàn áp đảo.
"Ngài đang nói gì vậy ạ?"
"Theo ta thấy thì bây giờ cơ hội đó đã tìm đến với ngươi rồi đó."
"......."
"Có vẻ như bọn họ rất hài lòng với ngươi. Bây giờ lúc ngươi nên dừng chân và nhìn lại bản thân mình."
Tích Sinh nghiêng đầu với biểu cảm nửa tin nửa ngờ trước lời nói của Chân Võ.
"Đại hiệp. Ngài đang nói gì vậy ạ?"
"Nhìn biểu cảm là biết được mà."
Chân Võ mỉm cười làm cho nghi ngờ trong mắt của Tích Sinh càng mãnh liệt hơn.
Lẽ nào đang nói về chuyện tổng chỉ huy của Thiên Hùng Phòng hay sao?
Trước đó Chân Võ cũng có thái độ đối xử tự nhiên như với thuộc hạ, rốt cuộc thân phận của người này là gì?
"À, đừng hiểu lầm. Ta không phải khuyến khích ngươi làm tổng chỉ huy của Thiên Hùng Phòng đâu."
"Sao cơ ạ?"
Một suy nghĩ thoáng qua trong đầu hắn ta.
Rõ ràng là Chân Võ còn trẻ, nhưng không thể hiểu tại sao Tích Sinh lại cảm thấy Chân Võ giống như một lão quái hàng trăm năm tuổi.
Thình thịch, thình thịch.
Tích Sinh không biết Chân Võ định nói điều gì nhưng mà rõ ràng Chân Võ có năng lực khiến tim người khác đập nhanh, thậm chí kẻ thù cũng vậy.
"Ngài muốn gì ở tại hạ?"
"Tổng chỉ huy của Tà Phái Thiên."
Tích Sinh cụp mắt nhìn xuống một lúc trước lời nói của Chân Võ, kiềm chế sự hưng phấn kỳ lạ đang không ngừng dâng trào và ngẩng đầu lên với vẻ mặt tự hỏi liệu mình có nghe nhầm hay không.
"Ngài nói lại một lần nữa được không?"
Trái tim của Tích Sinh suýt thì nhảy khỏi lồng ngực khi nghe tiếng cười của Chân Võ.
Người này đang nói gì vậy chứ?
"Ta muốn ngươi trở thành tổng chỉ huy của Tà Phái Thiên."
"Nơi mà tại hạ biết Tà…….."
(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)
Tích Sinh chưa kịp nói hết đã kinh ngạc nhìn chằm chằm vào Chân Võ.
Chân Võ gật đầu như thể đó là điều đương nhiên.
Không phải là nghe nhầm.
Thật sao?
Tâm trí Tích Sinh rõ ràng xem đó là một chuyện vô lý và cố gắng gạt bỏ nó, nhưng trái tim đang đập thình thịch của hắn ta lại không chịu dừng lại.
Đúng hơn nó bắt đầu đập nhanh và mạnh hơn nhiều lần.
"Cái, cái đó không phải là chuyện vô lý sao ạ?"
Chân Võ nhìn thẳng vào Tích Sinh đang ngơ ngác hỏi như thể không thể tin được.
"Thực ra không phải là không thể tin được đâu. Có người ngươi có thể tin được đấy."
"........"
Ngay khi Chân Võ vừa nói xong, có hai người tiến lại gần như thể đã chờ đợi sẵn.
Khoảnh khắc nhìn thấy khuôn mặt của bọn họ, hai mắt của Tích Sinh mở to như muốn rách ra.
Bang Chủ Thiên Hùng Phòng và Đoàn Chủ Thiết Kiếm Đoàn.
"Thiên Chủ. Ngài ở đây ạ?"
"Đúng vậy. Ta đang cố gắng lôi kéo người phù hợp với vị trí tổng chỉ huy đây."
Chân Võ mỉm cười trước lời chào hỏi của hai người bọn họ.
Không, nhưng mà đang nói gì cơ?
Thiên Chủ?
Không phải là đệ tử của Thiên Chủ - Tiểu Thiên Chủ hay cái gì đó dạng vậy sao?
Tích Sinh liên tục liếc nhìn hai người bọn họ và Chân Võ.
"Có vẻ như hắn bất ngờ đến mức không thể tin được nên các ngươi hãy thử thuyết phục xem."
"Ngươi đừng quá ngạc nhiên."
Nguyên Công Hậu nở một nụ cười hiền hậu, Thiên Vũ Minh tiến lại gần Tích Sinh.
Và quỳ xuống trước mặt hắn ta.
Tại sao? Tại sao lại?
Tích Sinh không thể che giấu được cảm giác hoang mang khi nhìn thấy dáng vẻ nhiệt tình của Thiên Vũ Minh đối với một kẻ tầm thường như hắn.
"Xin hãy trở thành tổng chỉ huy."
Không phải một lời nói hoa mỹ hay ngọt ngào mà chính một câu nói ngắn gọn và đĩnh đạc cùng hành động quỳ xuống đã khắc sâu trong lòng của Tích Sinh.
Càng là cao thủ, càng là người có danh tiếng thì càng không được tùy tiện cúi đầu hoặc quỳ gối trước một người khác.
So với Thiên Vũ Minh, sự tồn tại của Tích Sinh hoàn toàn không hề có giá trị, hệt như một hòn đá nằm trên thảo nguyên bao la.
Nhưng nếu là lời nói của Chân Võ thì Thiên Vũ Minh đều sẽ tin tưởng cho dù có bảo rằng đậu đỏ chính là đậu nành đi chăng nữa.
"Vì đây là quyết định của Thiên Chủ nên ta sẽ tin tưởng và tuân theo ngươi như một vị tổng chỉ huy."
Lại gọi là Thiên Chủ.
Nếu mắt hắn ta không có vấn đề gì thì rõ ràng đây chính là Thiết Huyết Băng Quyền Thiên Vũ Minh.
Đầu óc Tích Sinh đã trở nên trống rỗng trước những lời nói chân thành của Thiên Vũ Minh và thậm chí không thể nghĩ ra phải trả lời như thế nào.
"Thế nào? Bây giờ ngươi tin lời của ta rồi đúng chứ?"
Chân Võ lại nở một nụ cười.
"Ta nghĩ sẽ quá là đáng tiếc nếu ngươi lăn lộn trong đám lãng nhân. Vừa đúng lúc đây là Tri Thiên Mệnh (知天命) của ngươi. Thế nào? Cứ nghĩ đó là mệnh lệnh của trời cao và đặt cược phần đời còn lại xem."
Tích Sinh không ngừng nuốt nước bọt xuống phần cổ họng đang khát khô.
Không biết sao sự hồi hộp của hắn ta lại không dừng lại được?

Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook