Võ Đang Kỳ Hiệp
Chapter 234

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

Chapter 234. 

 

“Nội Cung Chủ!”

Để tránh khỏi sự ảnh hưởng của cuộc chiến giữa Chân Võ và Chung Lệ Quân, Nương Hoa Phi đang đối đầu với Hoàng Tín từ xa gân cổ lên hét.

Ả không bao giờ ngờ được rằng bà ta, một trong năm người được cho là mạnh nhất ở ‘Cung’ lại bại trận.

‘Ta phải cứu Nội Cung Chủ.’

Bà ta vừa là Nội Cung Chủ, vừa là người hậu thuẫn vững chắc của Tiểu Cung Chủ. Nếu bà ta chết, thì tất cả những gì bọn họ gây dựng suốt thời gian qua sẽ sụp đổ.

Với suy nghĩ phải nhanh chóng giết chết Hoàng Tín để chạy qua giúp đỡ Chung Lệ Quân, Nương Phi Hoa nghiến chặt răng và buộc phải tăng tốc để đối phó với Hoàng Tín.

Đúng là một tên dai như đỉa!!!

‘Ta sẽ phải nhanh chóng giết chết hắn.’

Xoẹt!

 “....!”

Hoàng Tín đang bị dồn vào thế phòng thủ đột nhiên mở to mắt.

Trong khi đang cố gắng chống cự ngăn cuộc tấn công trước mắt, hắn ta bỗng nghe được một thanh âm khác với lúc trước.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Là âm thanh cộng hưởng do kiếm tạo ra. Hòa quyện một cách tinh tế cùng âm thanh xé ngang bầu không khí đầy thanh thoát.

‘Có lẽ nào là do ả ta đã quá lo lắng? Mũi kiếm mất đi sự sắc sảo, động tác ngày càng bị dư thừa. Đây là một lỗ hổng nhất thời mà ả ta để lộ ra trong suốt quá trình tấn công dữ dội của mình.’

Đây chính là cơ hội duy nhất của Hoàng Tín.

Soạt.

Hoàng Tín tập trung toàn bộ chân khí còn lại, lao thẳng về hướng thanh kiếm đang lao đến, ngay trước khi chạm vào mũi kiếm, hắn bắt đầu xoay người.

Sau khi làm lệch hướng lưỡi kiếm bằng thanh chủy thủ cầm trên tay, Hoàng Tín ngay lập tức hướng thẳng về phía mục tiêu.

Động tác diễn ra nhanh gọn.

Phịch!

Tay hắn đã có được cảm giác. Cảm giác tê tê khi cắt đứt thành công sợi gân cổ của con mồi.

Hoàng Tín không một chút do dự, lập tức rút chủy thủ ra lùi lại phía sau.

“Hự….”

Một tiếng rên rỉ ngắn ngủi.

Nương Phi Hoa lảo đảo, lùi lại phía sau ôm chặt lấy cổ với ánh mắt không thể tin nổi.

Một dòng máu đỏ tươi cứ thế chảy qua những ngón tay xinh đẹp, thanh kiếm rơi xuống đất tạo ra âm thanh chói tai của kim loại.

Sì Sụp!

Hoàng Tín lấy lưỡi liếm đôi môi khô vì căng thẳng.

Ngồi thụp xuống.

Ả ta chết rồi. Quả là gian nan.

“Haiz….”

Khi đã giải tỏa được căng thẳng, Hoàng Tín ngồi thụp xuống.

Sau đó thở hổn hển, quay cái đầu không còn chút sức lực nào về phía Chân Võ đang chiến đấu với Chung Lệ Quân.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! 

“.......!”

Lọt vào tầm nhìn của Hoàng Tín là hình ảnh Chân Võ nở một nụ cười tàn ác và ra tay không chút thương xót với một nữ nhân đã hoàn toàn kiệt quệ sức lực không sức chống trả.

Hắn đấm, rồi đá, dùng chân dí mạnh đầu bà ta xuống đất, rồi lại tiếp tục đá, rồi lại đạp.

Lúc ấy Hoàng Tín đã nghĩ.

Hứa Tam Thủ, tên khốn kiếp đó.

Gì mà dù rất muốn có được Hắc Long, nhưng nếu mọi thứ không như dự kiến thì giết hắn đi á? Giết cái thứ kia….à không, giết cái tên kia á?

Hắn bảo ta giết cái tên cầm thú máu lạnh kia áaaa?

Nếu cứ tiếp tục thế kia chắc bà ta sẽ bị đánh cho nhừ tử ra mất.

Chung Lệ Quân càng bị đánh, Hoàng Tín càng cảm nhận được khắp người mình da gà đang nổi lên ầm ầm như muốn phát điên.

Xoẹt!

Đột nhiên có một âm thanh rất nhỏ lọt vào trong tai của Hoàng Tín.

Hoàng Tín quay đầu đi tìm kẻ nào đó như thể không muốn liên quan tới hiện trường đánh nhau đầy thảm khốc này.

Đó là những kẻ đột kích đang từ đằng xa tiến lại gần phía Chân Võ không một chút sợ hãi (?).

 “Mấy tên chết dẫm khốn khiếp! Rốt cuộc định lượm lặt cái gì ở đây mà lũ lượt kéo đến thế! Thế này có khi ta phải đi thay ruột quá, mấy tên này dễ nhiễm bệnh lắm! Chết tiệt!”

Đang như người mất hồn, Hoàng Tín bỗng tỉnh táo trở lại khi rơi vào tình huống cấp bách, miệng thì mở ra đầy phấn khích (?).

Viu!

Hắn bay tới bảo vệ Chân Võ trước đòn tấn công của mấy tên đột kích.

***

Cạch!

Đang nằm bẹp dưới đất vì bị Chân Võ đấm, Chung Lệ Quân cố gắng lấy lại tinh thần.

“Hừ….”

Nộ khí dày đặc bao phủ lấy đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào Chân Võ, miệng thì gầm gừ như một con mãnh thú.

 “Bổn cung phải giết chết ngươi. Nhất định phải giết chết ngươi. Bằng tất cả những gì bổn cung có, bổn cung phải giết ngươi….”

Chung Lệ Quân bừng bừng sát khí hướng về Chân Võ với dáng vẻ đầy oán hận, cùng lúc đó một làn khí đỏ rực từ khắp người bà ta tỏa ra.

“.....”

Nhìn thấy dáng vẻ đó, ánh mắt của Chân Võ chùng xuống đầy lạnh lùng.

Khí tức của chân nguyên (眞元). Nó được tạo ra từ sinh mệnh lực của con người, và lớn mạnh dần khi nội công được tích lũy.

Bà ta hiện giờ đang thiêu đốt sinh mệnh của bản thân để làm vật thế chấp, bất chấp lao vào muốn sống chết cùng Chân Võ.

 “Không phải một mụ già tầm thường nhỉ.”

Tuy Chân Võ vừa cười khẩy vừa nói, nhưng nó chứa đựng sự chân thành của hắn.

Nếu là Chân Võ của trước đây liệu có thắng được không nhỉ? Điều gì sẽ xảy ra khi Chân Võ còn là Tà Đế Hách Liên Vô Cương đánh thức hoàn toàn được Hắc Long mà gặp Chung Lệ Quân lúc bà ta vẫn duy trì được trạng thái đỉnh phong?

Có lẽ Chân Võ cũng không tự tin bản thân sẽ thắng một cách dễ dàng.

Hắn nghĩ có thể bản thân sẽ không thể thắng nổi nếu không được sử dụng Thải Khí Pháp khi đã thuần thục Lưỡng Nghi Tâm Công.

‘Cung’, là những kẻ Chân Võ chưa từng gặp, cũng chưa từng nghe qua, nhưng chúng quả thực là những kẻ rất mạnh mẽ.

Nhúng tay vào nội bộ Võ Lâm Minh được gọi là Đệ Tam Cung, nên chắc chắn sẽ còn Đệ Nhất Cung và Đệ Nhị Cung nữa. Và trên bọn chúng chắc chắn vẫn sẽ những vị trí cao hơn.

 “Đến tận bây giờ ta cứ tưởng Bắc Lý Đạo Thiên là kẻ xứng làm đối thủ nhất rồi.”

Hắn nảy sinh lòng hiếu thắng kì lạ.

Khi đứng ở vị trí đỉnh cao, cảm giác đầu tiên kéo đến là sự cô độc. Người nào chưa từng cảm nhận qua sẽ không thể nào biết được điều đó. Ngay khi nhận ra rằng trên đời này không có kẻ nào đủ khả năng đối đầu với mình, sự tẻ nhạt khủng khiếp đó sẽ ập đến ngay lập tức.

 “Bắc Lý Đạo Thiên hỡi, hóa ra trên đời này vẫn còn rất nhiều những kẻ như thế. Ra đó là lý do tại sao Võ Lâm lại thú vị ư?”

Chân Võ nở một nụ cười mãn nguyện, giơ một tay lên trời, hấp thu thêm số chân khí đã ngấm vào cơ thể ổ sung vào số Tà Khí có sẵn trong đan điền.

Ùuuuuu!

Lượng chân khí dữ dội đang bắt đầu tụ lại trên bàn tay đang xòe rộng của Chân Võ.

Những viên hắc cẩm thạch.

Những viên hác cẩm thạch cô đọng từ Hắc Long Tà Khí xuất hiện trên tay hắn đang dần lớn hơn.

Xẹt xẹt!

Khi khối cầu lớn như bánh xe ngựa bắt đầu xoay tròn, một luồng hắc sắc chân khí hóa thành cuồng phong và vần vũ khắp tứ phía.

 “Ta sẽ giữ cho ngươi chút lòng tự trọng cuối cùng.”

Cùng với giọng lẩm bẩm nhỏ nhẹ, bàn tay Chân Võ giáng xuống một đòn thật nặng.

Hắc Long Hỗn Nguyên Công, Hắc Long Nha (墨龍牙).

Ù ù ù!

Bàn tay hắn dần dần vẽ ra một đường vòng cung, khối cầu khổng lồ vọt lên trên tạo ra một chiếc vòi rồng cực lớn rồi lao xuống đầy thô bạo.

Giống như một con Hắc Long đang lao đến cắn nuốt thứ gì đó với chiếc miệng khổng lồ.

Uỳnhhhh!

Vào khoảnh khắc Hắc Long nuốt chửng cơ thể của Chung Lệ Quân, và va chạm với xích sắc chân khí của bà ta đã tạo ra một vụ nổ kinh hoàng, sóng xung kích lan rộng khắp tứ phía.

“Phù…”

Chân Võ thở hắt ra một tiếng vì đã sử dụng hơi quá nội công, nhưng tâm trạng lại vô cùng sảng khoái.

Nơi hắn hướng đến.

Hình ảnh ngôi làng dần hiện rõ sau khi đám mây bụi dày đặc bay đi.

Chỉ còn lại dấu vết để biết rằng ở đây từng tồn tại những ngôi nhà, nhìn nó giờ không khác gì một bình địa, và xuất hiện một cái rãnh khổng lồ như thể dấu vết của con rồng đi qua để lại.

Và chiếc rãnh càng về phần cuối càng sâu.

Miếng đất rộng bị lõm xuống như thể bị người khổng lồ dùng chiếc búa lớn giáng xuống.

Bị Hắc Long nuốt chửng, Chung Lệ Quân không để lại một miếng thịt dù là nhỏ nhất, thậm chí mảnh đất cũng không bị nhuốm một giọt máu nào.

Đó là một cái chết tan vào hư vô nhưng rất đáng được tôn trọng. Vì dù hắn thi triển Hắc Long để tấn công một cơ thể đang hấp hối, nhưng sức chống cự của bà ta vẫn đủ mạnh để khiến cho tay hắn phải run rẩy.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Đây quả thực là một trận chiến đã chạm được đến giới hạn của cả hai. Chân Võ không nhớ đã bao lâu rồi hắn mới có một cuộc chiến như thế này.

Tính ra Chân Võ nhận được 30 thỏi vàng và Tử Tiêu Đan từ mạng sống của bà ta.

Vì dù sao bà ta cũng là một cao thủ.

Vào khoảnh khắc Chân Võ cười khẩy quay đầu lại.

Keng!

Tiếng kim loại va vào nhau dội tới trong tích tắc.

Hoàng Tín?

Chân Võ tưởng là Nương Phi Hoa chưa chết, nhưng không, lần này lại là những kẻ hoàn toàn lạ lẫm.

Haiz, Chung Lệ Quân, mụ già khốn nạn. Không ngờ bà ta đã chuẩn bị hết mọi thứ tỉ mỉ đến thế này.

Chắc chắn bà ta đã giấu binh lực đi để đề phòng cho chuyện mình sẽ thua cuộc.

Chắc cố chờ đến khi ta kiệt sức đúng không.

Điều này hiển nhiên quá rồi. Bằng chứng của việc này là trong trận chiến bà ta đã tung toàn lực.

Lần này ngươi đã làm rất tốt vai trò của mình rồi đấy Chung Lệ Quân.

Sau khi đã giải phóng một lượng lớn nội lực, nếu không có Hoàng Tín, Chân Võ đã không thể nhận ra sự có mặt của đám đột kích, và cho dù có phát hiện ra thì chắc chắn cũng sẽ bị một đến hai vết thương.

Chân Võ nhìn chằm chằm vào đám người đang tà tà trên mặt đất lao về phía mình với đôi mắt sắc lẹm.

Nhìn qua cũng biết là khốn sát trận

Đây là trận pháp của đám sát thủ để tiêu diệt kẻ địch ở trung tâm.

“……”

Nhưng làm sao đây? Ta vẫn còn rất nhiều nội công cướp được từ Chung Lệ Quân.

Ý là ta vẫn đang vô cùng sung sức. Vậy nên để ta chôn các ngươi cùng nhau luôn nhé.

Chân Võ hít thở đều, chuẩn bị sẵn sàng đón tiếp đám người này.

“Dực Hình (Tất Sát) 翌型(必殺)!”

“...”

Tất sát ư? Đám này bị điên rồi.

Roẹt!

Chân Võ bước nửa bước sang bên cạnh khẽ vặn người tránh mũi kiếm đang lao đến đâm mình, đợi thanh kiếm bay tới lướt qua ngực thì vươn tay ra.

 “Hự!”

Chân Võ nắm chặt tóc của một tên sát thủ cứ thế giã đầu của hắn bôm bốp xuống đất.

Bốp! Bốp! Bốp! 

Mặt đất nứt toác ra, bụi bay mù mịt che đi cả dáng vẻ của Chân Võ.

Chân Võ đã sớm nắm bắt được toàn bộ phương hướng của sát khí đang nhắm đến mình.

Hắn nắm bắt được phương hướng của tổng cộng 9 tên, ngoại trừ tên vừa bị Chân Võ quật thẳng xuống đất. Và….

“…..”

Chân Võ ngẩng đầu lên.

Một thanh kiếm đang lao đến hướng tới đỉnh đầu của Chân Võ.

Một thủ thuật quá rõ ràng. Đây là thủ thuật đánh lạc hướng để đoạt mạng đối thủ.

Các ngươi nghĩ ta là tay mơ đúng không? Lũ đần độn kia.

Hay ta chém hết lũ này trong một lần nhỉ…..

Chân Võ nắm lấy eo, thấy tay tự nhiên trống trải quá.

À đúng rồi, ta đánh rơi Nhất Huy rồi nhỉ.

Có sao đâu, không có răng thì cắn bằng nướu là được.

Chân Võ xoay người lại, kéo thật mạnh tên đang nằm trong tay.

Soạt! Soạt! Soạt! 

Cơ thể cong gập lại của kẻ đột kích xoay tròn như một đường xoắn ốc ôm lấy Chân Võ, tạo thành một lá chắn khiến cho những kẻ đột kích còn lại phải khiếp sợ.

 “Tên độc ác!”

Đa tạ các ngươi, vì đã nhận ra điều đó.

Bốp! Bốp! Bốp! Bốp! 

Cuộc tấn công của đám người này quá gần, và cũng đã quá muộn để dừng lại.

Nhục thân của kẻ đột kích được dùng làm chiếc lá chắn một lần đó bị xé toạc ra, máu phun ra tứ tung vào không trung.

Nét mặt của đám đột kích còn lại lộ rõ vẻ bối rối, và kinh hãi. Hẳn là bọn chúng không biết Chân Võ sẽ nâng đồng bọn của chúng lên và vung vẩy như thế.

Vũ khí ấy mà. Dù là người hay một thứ gì đó, cứ cầm trên tay thì đều là vũ khí cả, hiểu không lũ ngu.

Viu viu.

Chân Võ vung vẩy cái thứ vũ khí (?) đang nắm trong tay điên cồng rồi bắt đầu phản công lại đám đột kích.

 “Lũ khốn các ngươi chết hết đi!”

Đám người đột kích vô cùng hoang mang trước cuộc tấn công không ngờ đến của Chân Võ, cả đám bị loại vũ khí ‘người’ đập cho loạng choạng và bị đẩy lùi lại phía sau.

 “Tên khốn kiếp!”

Đám sát thủ giàn trận cố gắng giữ chặt Chân Võ để hắn không thể phát huy được uy lực khủng khiếp của mình. Ngay lúc đó, Vô Ảnh ở phía xa vung thanh kiếm của mình lên đầy thô bạo.

 “Tên tiểu tử khốn kiếp nhà ngươi dám vô lễ với các bậc trưởng bối ư!”

Huých!

Chân Võ cứ thế nhấc bổng đám sát thủ trong tay mình lên cao.

Bịch bịch!

Với sức mạnh vô cùng lớn của thanh kiếm trong tay đám sát thủ, vũ khí bằng ‘người’ kia không thể làm tròn vai trò của mình và bị xé toạc ra thành từng mảnh.

Đồ vô nhân đạo, máu lạnh. Dù thế nào thì đây cũng là đồng bọn của chúng kia mà.

Chân Võ hạ thấp người để tránh những đòn tấn công mà không làm mất sức, rồi chạy về hướng yếu nhất của vòng vây này.

 “Phải nhốt tên này lại!”

Đám sát thủ đang tấn công Chân Võ là Vô Ảnh, Đường Chủ Linh Ẩn Đường và các thủ hạ của hắn.

Sau khi quan sát cuộc chiến với Chung Lệ Quân, đám người này cho rằng thời điểm bây giờ khi Chân Võ đã kiệt sức chính là cơ hội của mình.

Thế nhưng, phán đoán của chúng đã sai.

Vì cứ nghĩ rằng Chân Võ đã hoàn toàn kiệt sức, nhưng không ngờ hắn vẫn còn mạnh như thế, khiến cuộc tấn công của đám người Vô Ảnh không diễn ra theo kế hoạch và đang bị rơi vào hạ phong. Vô Ảnh vội vàng hét lớn, ngay lúc đó đội hình khốn sát trận vừa bị đánh bại liền đuổi theo Chân Võ và tạo thành hình bầu dục.

Viu! Xoẹt!

Có ba bốn kiếm kích sượt nhẹ qua người Chân Võ, khi hắn đang bay tà tà trên mặt đất, như thể mấy con chim én lượn trên mặt nước, nhưng tất cả chỉ là một vài vết xước nhỏ.

Ngay khi Chân Võ xuyên thủng vòng vây vượt ra ngoài, lại một lần nữa Vô Ảnh hét lớn lên.

“Không được để cho hắn thoát!”

Các ngươi dám nói ta đang chạy trốn ư. Các ngươi chuẩn bị chết đi là vừa.

Chân Võ đạp xuống đất, hơi dừng lại một chút, rồi xoay người tập trung toàn bộ chân khí tạo ra Hắc Long Nha lần thứ hai.

“Lần này ta sẽ giết hết đám các ngươi…”

Vào lúc đó, nội lực của hắn lại bị tiêu hao quá nhanh.

Chết tiệt, do ta đã đấu với Chung Lệ Quân quá lâu đây mà.

Giờ Chân Võ còn sử dụng đến cả Hắc Long Nha, một chiêu thức tiêu hao nội công vô cùng lớn, nên chưa gì đã cảm thấy mất sức.

 “Ta không còn cách nào khác, chỉ có thể tiết kiệm rồi giết từng tên một thôi.”

Thế mà mụ ta còn tự hào nội lực của mình hùng hậu lắm. Làm ta cứ tưởng sẽ phải được hai lần.

Thôi, sao cũng được.

Chân Võ tập trung chân khí vào lòng bàn tay rồi nhanh chóng vươn ra, hướng về phía hai kiếm kích đang đuổi theo mình.

Hắc Long Hỗn Nguyên Công - Hắc Thủ. Cho dù chưa thể so sánh với Kim Cang Bất Hoại, nhưng nhờ được phủ một luồng hắc sắc chân khí, nên cường độ của nó cũng hơn hẳn so với mấy cái thứ kim loại tầm thường kia.

Roẹt!

Ngay lập tức một kiếm kích chạm vào lòng bàn tay đang được xòe rộng rồi bị uốn lại thành hình chữ Chi (之)

 “Chết đi!”

Chân Võ vừa kéo căng thanh kiếm quăn queo, vừa song phi vào 2 tên sát thủ đó.

Bùm.

Đầu hai tên bị kéo đi đập vào nhau nổ tung trên không trung.

“Tên ác quỷ khốn kiếp!”

Đang đuổi ngay phía sau, tận mắt chứng kiến đám thủ hạ của mình bị giết một cách tàn nhẫn, Vô Ảnh nổi trận lôi đình, chĩa thanh kiếm hướng vào ngực Chân Võ.

‘Tên phiền phức này. Thời gian không còn bao nhiêu, để ta giết ngươi ngay lập tức nhé.’

Vào giây phút Chân Võ giơ nắm đấm có chứa Hắc Long Khí về phía kiếm kích.

Keng! Viu!

 “……!”

“......?”

Một nhân vật mới không ngờ tới xuất hiện làm lệch hướng cú đấm của Chân Võ và đẩy thanh kiếm của Vô Ảnh đi.

Lại gì nữa đây?

Chết tiệt, vì ta đã quá tập trung vào trận chiến mà không thể để ý được. Đúng là họa vô đơn chí, lại có thêm kẻ địch mới nữa sao?

Chân Võ nhanh chóng thu người lại để tránh một cuộc tấn công bất ngờ có thể xảy ra, rồi nhìn chằm chằm vào nhân vật vừa cản trở mình.

Một nam nhân trung niên với dung mạo khôi ngô, tuấn tú.

 “Ngươi là ai mà dám chĩa kiếm vào thân thể ngọc ngà này của ta?”

“…..”

Mặc dù hắn đang quay người lại để chặn Vô Ảnh, nhưng Chân Võ vẫn có thể nhận ra dáng vẻ đằng sau của hắn.

“Ngươi?”

Haiz! Kì lạ thật. Ta cứ tưởng là hắn cùng phe với đám này, mà không ngờ là tên tiểu này lại trực tiếp ra mặt.

Keng!

Những tên đột kích khác cũng đang phải đối đầu với đám người đến cùng tên nam nhân kia.

Tất cả đều là những khuôn mặt quen thuộc.

“Từ khi nào vậy?”

Vô Ảnh nhăn mặt lại rồi rút lui.

Hắn lại mắc sai lầm. Chỉ vì quá tập trung vào Chân Võ mà không nhận ra sự có mặt của những nhân vật khác.

Giá mà ta nhanh hơn một chút.

Dù lùi bước lại phía sau với tâm trạng hoàn toàn suy sụp, thế nhưng Vô Ảnh lại một lần nữa cầm kiếm lên.

Lông mày tự động cau lại, Vô Ảnh nghiến chặt răng.

Rốt cuộc là ai vậy nhỉ?

Toàn là những tên lần đầu nhìn thấy.

Khác với vẻ điềm đạm của mình, nguồn khí tức tỏa ra từ tên nam nhân với bộ Hạc Sưởng Y trên người đã bao phủ khắp tứ phương.

Trong Võ Lâm Minh có tên nào như vậy sao? Trước tiên ta phải nắm được thân thế đối phương…

 “Tên khốn…Mắt ngươi bị mù à?  À không, ngươi cũng có thể không biết mà. Vì đã bao giờ gặp ta đâu.”

“....”

Trong lúc Vô Ảnh đang cố vắt óc suy nghĩ, Chân Võ cười khẩy một cái.

Nụ cười đó là sao?

Khóe mắt của Vô Ảnh khẽ run lên vì lo lắng.

“Các ngươi đã nghe danh này bao giờ chưa? Tà Phái Ngũ Hoàng.”

Tà Phái Ngũ Hoàng. Ngũ Đại Cường Giả đi theo Thiên Chủ Tà Phái Thiên trước đây.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Tại sao những tuyệt thế cao thủ sánh ngang với Võ Lâm Thất Thánh và Ma Giáo Lục Đế lại tự nhiên xuất hiện ở đây?

Chờ chút. Nam nhân độ tuổi trung niên trong bộ hạc sưởng y với khí thế hừng hực kia là…

Lẽ nào?

Trong đôi mắt đang nhìn chằm chằm vào nam nhân đó của Vô Ảnh bỗng tràn ngập sự ngờ vực.

“Ừ đúng rồi, là hắn đấy.”

Trước câu nói của Chân Võ, hai mắt của Vô Ảnh trợn tròn lên như muốn toét cả ra.

Có thật không? Có thật hắn là Giả Phu Tử (假夫子) kẻ mệnh danh là Đệ Nhất Hộ Vệ của Tà Đế Hách Liên Vô Cương, Môn Chủ Hạ Ô Môn, người nhỏ tuổi nhất trong Tà Phái Ngũ Hoàng không?

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...