Võ Đang Kỳ Hiệp
Chapter 252

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

 

 

Chapter 252.

 

Một thoáng ngạc nhiên hiện lên gương mặt Chân Võ.

Võ công đại diện cho Võ Đang có rất nhiều đến mức khó có thể đếm được. Bởi vì võ công Võ Đang vốn dĩ rất đa dạng, vượt trội và xuất sắc.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Nhưng trong số đó cũng tồn tại sự chênh lệch.

Tâm pháp là Lưỡng Nghi, khinh công là Thê Vân Tung, còn chưởng pháp là Miên Chưởng và Thập Đoạn Cẩm.

Và Kiếm Pháp.

Thậm chí còn không để đếm xuể những kiếm pháp nổi tiếng đã trải qua muôn đời, nhưng nói đến Võ Đang thì bất cứ ai cũng có thể đặt Thái Cực Tuệ Kiếm lên chủ tọa.

Nếu là đệ tử của Võ Đang thì đây là kiếm pháp bất cứ ai cũng có thể học được, nhưng người thực sự am hiểu và tinh thông có thể lưu danh vào sử sách thì không được mấy người.

Ầm!

Trong lúc đó, tiếng kim loại sắc bén vang lên, võ giả của Đại Long Phòng chạy về phía Chân Võ như một bầy chó.

 “Ôi!”

Chân Võ nhìn Chân Minh rồi thốt lên.

Tiên khí mỏng như sợi chỉ lam sắc phát ra từ thanh kiếm đã hoen gỉ.

Là cảnh giới Ý Khí.

Hắn ta là một trong ít những nhất thế đệ tử đột phá được cảnh giới mà ngay cả những trưởng lão Võ Đang hiện tại cũng hiếm người đạt được.

Có gì lạ đâu, Thanh Sương vốn dĩ cũng là thiên tài mà, lại còn được Chân Võ dạy dỗ, thêm một thời gian nữa chuyện đạt tới cảnh giới đó cũng là đương nhiên thôi.

Nếu nói về những thành tựu Chân Minh một mình đạt được thì đúng là rất đáng ngạc nhiên.

Nhưng có vẻ hắn vẫn còn thiếu hiểu biết về kiếm pháp.

 “Thật đáng tiếc. Nếu lĩnh ngộ được Thái Cực Tuệ Kiếm thì ta sẽ nghiền nát mọi thứ.”

Mặc dù đã đạt đến Ý Khí nhưng vì còn bị trói buộc giữa hình và thức nên không thể phát huy hết uy lực thực sự của Thái Cực Tuệ Kiếm, và hắn vẫn còn chần chừ khi đứng trước kẻ thù.

 “Nhưng hắn đã rời khỏi Võ Đang từ lâu rồi mà, sao lại xuất hiện ở đây vậy?”

Trong lúc đang mải tiếc nuối, Chân Võ khẽ nghiêng đầu sang một bên và hỏi, ngay lập tức Chân Đạt đứng bên cạnh vội giúp hắn giải thích.

 “Chỉ riêng chợ nô lệ mà Dạ Kim Đường điều hành thì Tú Kiếm đã thực hiện tổng cộng 15 cuộc tấn công. Tiểu nhân nghe nói hắn đã biến mất trong một thời gian nhưng nay có vẻ đã xuất hiện lại rồi ạ.”

 “Tấn công chợ nô lệ sao?”

 “Vâng. Nghe nói hắn đã cứu người.”

À, vì vậy nên mới tấn công Đại Long Phòng.

Theo thông tin mà Hạ Ô Môn thu thập được thì Đại Long Phòng là nơi giam giữ người trước khi bán họ vào chợ nô lệ.

Dù sao thì tình huống cũng trở nên khó xử rồi đây.

Nhờ Minh Thế Toản thì danh tính của Chân Võ đã được Hạ Ô Môn ngụy tạo. Những người biết chuyện này đã được ban lệnh bảo mật.

Cạch!

Một lần nữa tiếng kim loại lại vang lên.

Nhưng khác với âm thanh trước. Lần này là âm thanh bị kìm hãm và không thoát ra được. Chắc đã bắt đầu trở nên quá sức.

Thoạt nhìn có rất nhiều người bị thương và đổ máu dưới kiếm hắn nhưng lại không có ai mất mạng.

Cứ như thể hắn sợ có ai đó nghĩ hắn không phải là đạo sĩ, hắn nhân nhượng và chỉ chiến đấu với những kẻ ngu dốt đang cố giết chết bản thân mình.

Nếu cứ như vậy thì hắn sẽ bị bắt sớm thôi.

Chết tiệt, được rồi, để ta ra tay.

Không phải là để cứu Chân Minh. Chuyện này chỉ là... ừm... là do hắn đã can thiệp trong lúc ta đang xử lý đám Đại Long Phòng thôi.

 “Tốt thôi, vậy chúng ta cũng bắt đầu chứ?”

 “Tuân lệnh. Xin hãy chờ tiểu nhân một chút.”

Ngay khi Chân Đạt gật đầu và vẫy tay thì một mũi hỏa tiễn từ xa bắn về hướng ngược lại Đại Long Phòng.

Đúng lúc đó, cùng với tiếng nổ đùng đoàng, một ngọn lửa bùng lên ở một nơi thuộc nội thành cách Đại Long Phòng khoảng chừng 5 lý.

Cũng ra gì đấy.

Mũi hỏa tiễn chính là tín hiệu để đốt lửa ở nơi đã được chuẩn bị trước.

Dù cách tận 5 lý nhưng vẫn có thể nhìn thấy rõ ràng ngọn lửa thì hẳn là đám lửa cũng khá lớn.

Hơn nữa đây là ngọn lửa Hạ Ô Môn cố tình tạo ra nên cũng không dễ gì dập tắt. Tất cả mọi người từ quân đến dân đều đổ dồn sự quan tâm vào đám cháy.

Mấy tên Hạ Ô Môn này tính toán cũng tốt đó.

Chân Võ không quay lại, khẽ giơ một ngón tay cái lên khen ngợi, khuôn mặt Chân Đạt trở nên đầy vui sướng khi phát hiện điều đó từ phía sau.

Dù thế nào thì vẫn cần che giấu thân phận.

Bởi vì không có gì tốt lành khi chuyện đệ tử Võ Đang hiện ở cùng nhân sĩ Tà Phái bị lộ ra ngoài.

 “Chân Đạt, có mặt nạ không?”

 “Mặt nạ thì có nhưng mà…”

Chân Võ nhanh chóng quấn phần dưới mắt bằng tấm vải đen mà Chân Đạt rút ra từ trong lồng ngực rồi hướng về Chân Đạt nói.

 “Các ngươi cứ tiếp tục ở đây chờ lệnh đi. Chỉ cần ngăn chặn không để kẻ nào trốn thoát là được.”

 “…Sao ạ?”

 “Ý ta là đừng có xen vào.”

 “Thiên Chủ, ngài đang nói gì vậy? Không thể như vậy được. Số lượng kẻ địch quá nhiều. Nếu phát sinh bất cứ vấn đề gì đến ngọc thể của Thiên Chủ thì…”

 “Ngươi đừng có nhầm lẫn.”

“......?”

 “Đây không phải lời nhờ vả mà là mệnh lệnh.”

Chân Võ bỏ lại Chân Đạt đang rối bời, rồi bay thẳng về phía Đại Long Phòng. Cũng là để tiêu diệt Đại Long Phòng, và cũng nhân tiện gặp lại Chân Minh – vị sư huynh của mình.

***

Thái Cực Tuệ Kiếm đại diện cho Võ Đang.

Trong Võ Đang, nơi có 3 thế hệ đang tồn tại, không một ai tinh thông Thái Cực Tuệ Kiếm như Chân Minh.

Đó là một hành trình khó khăn và vất vả.

Không biết phải trải qua biết bao nhiêu lần luyện tập đến gãy xương, vô số lần thay đổi lý giải khẩu quyết, liên tục lặp đi lặp lại quá trình mà phải bắt đầu lại sau khi nhận ra lý giải đó là sai lầm.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Khi đã vượt qua cảnh giới Đản Khí, Chân Minh lại phải đối mặt với bình cảnh trong thời gian dài.

Thái Cực là nguyên lý Âm Dương tồn tại trong vạn vật trên thế gian. Đôi khi kết hợp lại thành một, đôi khi lại cần sự tự do không bị bó buộc và chia ra làm hai.

Tuy nhiên, hắn nhận ra rằng chính luật lệ của Võ Đang, tư duy cứng nhắc khi làm đạo sĩ sẽ cản trở sự tự do ấy.

Khi đó hắn quyết định rời Võ Đang. Đó chính là bước ngoặt để hoàn thành Thái Cực Tuệ Kiếm bằng trái tim của người đi tìm chân lý.

Chuyện đã trôi qua hơn 5 năm. Cuối cùng thì hắn cũng có thể đạt đến cảnh giới Ý Khí.

Nhưng con đường phải đi vẫn còn rất dài. Hắn vẫn chưa thể thoát khỏi khuôn khổ giữa hình và thức.

Theo bản năng, hắn biết được cần phải phá vỡ khuôn khổ đó thì mới có thể học được Thái Cực Tuệ Kiếm chân chính nhưng đó không phải việc dễ dàng gì.

Hắn đã vô cùng mệt mỏi và kiệt sức.

Chân Minh cảm thấy bản thân hắn cần nghỉ ngơi và buông bỏ mọi thứ.

Nhưng vẫn không thể. Thật không dễ dàng vì ngay cả khi đã cố gắng buông bỏ để đi ngủ thì nó vẫn luôn lởn vởn trong đầu.

Và trong lúc đó, bước chân của hắn đã hướng đến Thiểm Tây.

Hắn đã chứng kiến cảnh tượng trước đây chưa từng thấy ở lãnh địa của Tà Phái Thiên.

Là cảnh tượng mà hắn còn không thể thấy ngay cả khi hắn rời khỏi Võ Đang. Đối với một người lang thang trong sự tự do và mơ hồ nhận ra tự thể phân biệt của Chính Tà Ma thì đó chính là một cú đả kích lớn.

Đó là hình ảnh những võ giả dưới danh nghĩa Tà Phái  áp bức thường dân. Bọn chúng mua bán con người như một con thú, thậm chí còn lấy đi mạng sống của người khác chỉ vì đi ngược lại mong muốn của chúng.

Lớn lên và trưởng thành trong đạo môn của Chính Phái, hắn đã được học để bài xích và phân biệt Tà Phái hay Ma Giáo.

Tuy nhiên, sinh mệnh chính là thứ quan trọng hơn bất cứ thứ gì trên thế gian này, cho dù có là kẻ ác đến mức nào thì cũng không thể bị giết chết.

Vì suy nghĩ đó, hắn đã bị trọng thương đến mức không thể cử động được. Mục đích của hắn là cứu người chứ không phải sát sinh bừa bãi.

Ầm!

Sau khi mạnh mẽ đánh bay kiếm kích đang bay về hướng mình, Chân Minh lùi lại phía sau.

Á!

Lưới sắt để giam giữ hắn đang được mở rộng. Ánh mắt Chân Minh trở nên lạnh lùng, và thanh kiếm trong tay hắn xoay nửa vòng thẳng về phía trước.

Cạch!

Dọc theo lưỡi kiếm xoắn, lam sắc tiên khí mang theo cảm giác thanh khiết bao trùm lấy hắn và tuôn trào như một cơn lốc xoáy.

Vù!

Chân Minh vốn đang bỏ chạy giờ lại lao về phía lưới sắt rồi vung thanh kiếm gỉ lên tung một đòn dứt khoát.

Nhất Kiếm Hóa Vạn Biến (萬變).

Ngay cả khi thanh kiếm thực hiện vô số biến đổi, nó chỉ có một điểm đầu và một điểm cuối.

Chiêu thức đầu tiên của Thái Cực Tuệ Kiếm đâm vào ngay giữa lưới sắt.

Choang!

Chiếc lưới sắt đang mở rộng bây giờ được gấp lại tụ thành 1 điểm ở trung tâm như chiếc ô, nhất kiếm tiếp tục vạn biến.

Chiêu thức thứ hai bị mắc kẹt trong lưới sắt và làm rung chuyển lưỡi kiếm.

Rắc rắc!

Sự biến hóa chứa đựng trong thanh kiếm xảy ra cùng với tiên khí xé tan lưới sắt thành từng mảnh.

Keng!

Khi Chân Minh mạnh mẽ xoay kiếm và tạo ra những vòng tròn thì các mảnh của lưới sắt tạo thành đường xoắn ốc rồi văng khắp tứ phía.

 “Ặc!”

 “Ôi!”

Những mảnh sắt bay với tốc độ chóng mặt biến thành ám khí dữ dội xuyên qua thân thể của những kẻ địch đang bao vây xung quanh.

Thật đáng tiếc khi có một vài kẻ đã mất mạng, nhưng bây giờ hắn cũng không có thời gian để xem xét tình hình.

Bởi vì số lượng quá nhiều nên những võ giả tạo thành tầng tầng lớp lớp vòng vây, chúng vượt qua các thi thể và thu hẹp lại như bầy kiến đang tụ tập.

Và tuyến cuối cùng của vòng vây, là những kẻ không giống với người thuộc Đại Long Phòng, đó là những người mặc áo choàng màu đỏ, xăm trổ đầy xấu xí lên cơ thể và cả khuôn mặt, chúng đang từ phía sau đẩy vòng vây tiến tới.

Bọn chúng thậm chí không quan tâm đến những người bị thương hay những người đã chết.

Mục đích của chúng chỉ có một. Đó là dựa vào những người bị thương để thanh kiếm của Chân Minh dần chậm lại.

Chỉ vì điều đó mà những võ giả của Đại Long Phòng đã bị đẩy mạnh về trước, không thể nào chạy trốn.

Và vào một khoảnh khắc nào đó, khi thanh kiếm của Chân Minh chững lại do đâm trúng vô số người, thì một võ giả mặc áo choàng đỏ lao vào.

Phụt.

Đó không phải âm thanh bị cắt trúng mà là bị đâm thủng.

Thanh kiếm của Chân Minh xoáy tròn đầy sắc bén đâm mạnh vào bên hông của võ giả mặc áo choàng đỏ.

“.......!”

Mặc dù đã cố gắng rút ra nhưng không được. Ngay khi bị kiếm đâm vào người và máu chảy ròng ròng từ bên hông, nhưng võ giả áo choàng đỏ vẫn nắm chặt lấy lưỡi kiếm bằng hai tay và nở nụ cười tàn ác.

 “Tàn nhẫn như vậy sao?”

Nét bàng hoàng hiện lên trên khuôn mặt Chân Minh vì hắn không bao giờ nghĩ rằng sẽ có chuyện lấy cơ thể của mình để giữ và ngăn chặn thanh kiếm đang chứa đầy kiếm khí.

 “Kết thúc rồi, tên khốn.”

Kiếm khí lam sắc đang khuấy tung bên trong bụng tên võ giả, cắt đứt thịt, cơ bắp và ngay cả nội tạng thành từng mảnh.

Tên khốn này không cảm thấy đau đớn sao? Tại sao hắn vẫn cười như vậy chứ?

Thậm chí Chân Minh còn thấy thán phục trước sự tàn nhẫn của tên đó nhưng không có thời gian để do dự.

Vì tên võ giả mặc áo choàng đỏ nên không thể sử dụng kiếm, Chân Minh liền nhanh chóng tung ra quyền chưởng để tấn công những kẻ vây quanh.

Chân khí của Chân Minh bay khắp tứ phía nhưng dù gì cũng rất khó để tiếp tục tự do tấn công vì vũ khí của hắn đã bị khống chế.

Chân Minh dần dần bị đẩy về thế phòng ngự như một con bọ ngựa đang bị đàn kiến tấn công.

Vào khoảnh khắc Chân Minh bị vây kín xung quanh bởi vô số võ giả đến mức không thể tự do cử động được nữa.

Keng, Keng!

Một thứ gì đó mang theo hắc sắc chân khí cùng với tiếng kim loại sởn gai ốc bay tới tách Chân Minh với vòng vây ra.

Sau đó, những võ giả mặc áo choàng đỏ đang xếp hình tròn phóng ra tỏa liêm dày đặc.

 “Chuyện này!”

Điều khó tin ở đây là những võ giả vây quanh Chân Minh đều bị xé xác thành từng mảnh mà không có chút nhân nhượng nào.

Ầm! Ầm!

Ngay khi tỏa liêm trúng quyền kình chứa đầy tiên khí của Chân Minh thì đồng loạt văng ra xa.

Nhưng việc này cũng chỉ là tạm thời, bởi ngay khi những võ giả mặc áo choàng đỏ vẫy tay và kéo về thì hàng loạt tỏa liêm lại quấn vào nhau trong không trung,  siết chặt lại và tạo thành một tấm lưới như để vây bắt Chân Minh.

Viu!

Chân Minh nhận ra mình không thể ngăn chặn thêm được nữa nên bay vọt lên không trung.

Ù Ù!

Ngay lúc đó một bóng đen khổng lồ quét qua bầu không khí như thể chờ đợi đã lâu.

Đó là một chiếc Liêm Đao lớn hơn rất nhiều so với những chiếc tỏa liêm khác.

“....”

Lẽ nào nó đang đợi ta nhảy lên sao?

Chân Minh dần trở nên mất kiên nhẫn, nhanh chóng vặn mình rồi giáng một cú đấm mạnh đối kháng với Liêm Đao đó.

Ầm

Âm thanh vang lên như một tiếng nổ.

 “Hự!

Nhưng sức mạnh kèm theo không tầm thường chút nào.

Mặc dù có thể giảm tốc độ của Liêm Đao, nhưng không thể hoàn toàn hóa giải được lực xung kích nên Chân Minh bị dội ngược lại, ngã xuống sàn.

Ngay khi Chân Minh gượng người đứng dậy thì lần này có vô số kiếm kích đồng thời bay về phía hắn.

Cạch! Viu!

Chân Minh không thể duỗi thẳng hết một bên đầu gối, vội vàng tung ra chưởng lực.

Vào khoảnh khắc Chân Minh đối kháng lại những kiếm kích ấy thì một bàn chân đã bay đến nhắm vào lồng ngực hắn.

 

(Bản dịch được thực hiện bởi A-H Team, đăng tải độc quyền tại VLOGNOVEL.COM. Hãy đón xem bản dịch sớm nhất tại VLOGNOVEL.COM.)


 

Bốp!

Dù không phải nguồn nội lực mạnh mẽ nhưng Chân Minh vẫn bị đẩy lùi lại do đã bị mất thăng bằng.

Những tên khốn này nhanh chóng nắm bắt cơ hội, đồng thời không để Chân Minh có thời gian nghỉ ngơi.

Những võ giả lấp đầy mọi khoảng trống, tấn công Chân Minh từ mọi phía.

 “Chết tiệt!”

Khuôn mặt Chân Minh dần trở nên méo mó, hắn đã thi triển gần như toàn bộ các chiêu thức Võ Đang mà hắn biết nhưng cho dù các chiêu thức đó có lợi hại đến đâu thì cũng không thể so sánh với năng lực sử dụng kiếm pháp.

Ầm! Ầm!

Chưởng lực được tung ra không ngừng nghỉ đã ngăn những võ giả của Đại Long Phòng đang chạy đến.

Vấn đề là những kẻ xăm hình mặc áo choàng màu đỏ.

Bọn chúng đang lùi lại phía sau và theo dõi tình hình. Giống như chúng đang trông chờ Chân Minh kiệt sức.

Chân Minh phải đưa ra quyết định. Không thể nắm bắt được số lượng võ giả đang lấp đầy bên trong Đại Long Phòng. Hắn đã bị rơi vào cạm bẫy không thể nào chiến thắng được nên chỉ còn cách chạy trốn.

Thật đáng tiếc cho những thường dân phải chịu nỗi thống khổ này, nhưng năng lực bản thân chỉ đến đây.

Nếu ta mạnh thêm một chút thì tốt biết bao. Nếu ta đột phá tới cảnh giới Cang Khí thì việc đàn áp lũ kẻ địch xấu xa đã không khó khăn rồi.

 

 

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...