Võ Thần Hồi Quy
-
Chương 15: Nhiệm vụ lần này là gì
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 15: Nhiệm vụ lần này là gì
Sau khi Lễ Thăng Thiên kết thúc, Mặc Dư Chân được chuyển đến chỗ ở của Nam Cung Linh Linh.
Nơi này vốn dĩ chất chứa không ít kỷ niệm, nhưng trong tình thế hiện tại, e rằng hắn chẳng thể nào thong dong mà ngắm cảnh cũ ôn chuyện xưa được.
Bởi Đội trưởng Bạch Lang Đội Chu Khúc đã đích thân đến truyền đạt nội dung nhiệm vụ mà hắn sẽ làm lần này.
Sau khi cho mọi người lui ra, Chu Khúc vận chân khí hộ giới, một màn khí mạch tràn ra tự nhiên như hơi thở khiến Mặc Dư Chân không khỏi tán thưởng.
‘Thủ pháp vận khí này… ít nhất cũng cao hơn Cảm Mô đại hiệp từ ba đến bốn bậc.’
Thế nhưng, người đang thực sự kinh ngạc không phải hắn mà lại là Chu Khúc.
Chỉ khi đến rất gần, Chu Khúc mới cảm nhận được luồng chân khí tiềm ẩn sâu trong cơ thể của Mặc Dư Chân, hắn có một cách ẩn giấu tinh tế và giỏi đến mức chẳng khác nào một gã giang hồ lão luyện từng trải phong sương.
‘Quả nhiên đã lĩnh hội được tâm pháp của Nam Cung thế gia…’
Tận sâu trong huyết mạch Mặc Dư Chân, một dòng khí xanh biếc như bầu trời quang đãng đang cuộn chảy. Không thể lầm được, đó chính là Thương Kỳ Đại Diễn Chân Quyết, tức Thương Kỳ Khí — tâm pháp trấn tộc của Nam Cung thế gia.
Chu Khúc suýt bật cười thành tiếng.
Trong Ma Đạo Thiên này, cội rễ vốn là của Ma Đạo, ấy vậy mà một công tử của Ma Đạo Thiên Chủ lại tu luyện công pháp của danh môn chính đạo - đây chẳng khác nào một lời tuyên bố trắng trợn: ‘Các ngươi, dù là chính hay tà, đều chẳng thể ảnh hưởng đến con đường ta chọn.’
“Hà… đúng là một thứ đạo nghĩa bá đạo.”
Chu Khúc chợt cảm thấy bị cuốn hút, bị khí độ và phong thái ấy, sự ngông cuồng ấy, và cả tâm thế “ngạo thị thiên hạ” của chàng công tử này mê hoặc. (Ngạo thị thiên hạ: ở đây mang ý tích cực: chỉ những người tự tin tuyệt đối vào bản thân, có tài năng vượt trội, dám vượt trên khuôn khổ)
Sau một lúc dò xét Chu Khúc lại khẽ rùng mình: ‘Đã bước vào Trùng Khí rồi sao…’
Đối với Chu Khúc, ông ta vẫn còn nhớ rất rõ hình ảnh thiếu niên Mặc Dư Chân ba năm trước, chỉ là một kẻ vô công rỗi nghề, sự tiến bộ chóng mặt này quả thực khó tin đến cực điểm.
‘Không hổ là người được Thiên Chủ đích thân giao cho nhiệm vụ Đặc Thượng, tương lai của người này, e là còn đáng mong đợi hơn cả hôm nay.’
Nén lại niềm vui xen lẫn thán phục, Chu Khúc đi thẳng vào vấn đề:
“Công tử Mặc Dư Chân — nhiệm vụ của người lần này là bảo hộ đặc nhân.”
Bảo hộ đặc nhân là một dạng nhiệm vụ có mức độ nguy hiểm hoàn toàn tùy thuộc vào người cần được bảo vệ là ai, và kẻ địch là người nào.
Chu Khúc tiếp lời:
“Mười ngày trước, Chủ thương đoàn Thiên Vũ, sống tại Mạc Hồ, Quảng Đông, đã nhận được một bức thư báo tử. Sau khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, chủ thương đoàn đã lập tức gửi đơn cầu viện đến Ma Đạo Thiên để xin được bảo hộ.”
Nói rồi, ông lấy ra một bức thư còn dính vết máu và trao cho Mặc Dư Chân.
Mặc Dư Chân lặng lẽ mở thư, đọc qua từng dòng chữ.
Những câu từ lộn xộn, hung hăng, nhưng chỉ mang lại một ý duy nhất:
“Ngươi sẽ chết. Hãy chờ đi.”
Thoạt nhìn thì chẳng có gì đặc biệt. Nhưng đến khi ánh mắt Mặc Dư Chân nhìn vào dòng ký tên cuối thư, thì khóe miệng Mặc Dư Chân khẽ giật, hắn phát ra một tiếng tặc lưỡi nhẹ:
“Chậc, tốt lắm… Đúng là ‘Đặc Thượng’ danh bất hư truyền.”
Bởi ở phần cuối của thư là bốn chữ khiến cả giang hồ nghe thôi cũng đủ biến sắc…
“Huyết Thiên Tử Lâu - Vạn Diện Quỷ Tử”
Đó chính là tên của sát thủ đã gửi thư báo tử đến cho Chủ thương đoàn Thiên Vũ.
Chu Khúc, trong khi Mặc Dư Chân vẫn đang cúi đầu xem xét bức thư, khóe môi ông ta khẽ cong lên một nụ cười mờ nhạt.
“Liệu lần này, công tử có thể đáp lại kỳ vọng của Thiên Chủ không đây…?”
Nhưng Chu Khúc không hề biết, ngay khoảnh khắc ấy, Mặc Dư Chân cũng đang mỉm cười, một nụ cười ẩn sâu mà không ai có thể nhận ra.
***
Sáng sớm hôm sau, bất chấp nỗi lo lắng của mẫu thân Nam Cung Linh Linh, Mặc Dư Chân đã rời khỏi Ma Đạo Thiên để bắt đầu thực hiện nhiệm vụ đầu tiên trong đời.
Lần đầu tiên đứa con trai rời khỏi vòng tay mẹ, nàng sao có thể không lo, không sợ cho được?
Thế nhưng, điều duy nhất nàng có thể làm, chỉ là tin tưởng và cầu nguyện.
Bởi trong Lễ Thăng Thiên, con cái một khi được giao nhiệm vụ, mọi sự giúp đỡ từ bên ngoài đều bị nghiêm cấm tuyệt đối.
Tuy vậy…
“Xuỵch!”
Trái ngược hoàn toàn với sự lo lắng của mẹ, bước chân Mặc Dư Chân khi rời đi lại vô cùng vững chãi, không chút do dự.
Trên đường đi, hắn triển khai Sơn Vương Vũ, vận dụng thân pháp như gió, vừa hành tẩu vừa luyện công.
Tất cả chiêu thức trong Sơn Vương Vũ đều dựa theo dã thú mà sáng tạo ra, nên tại những nơi như rừng núi hay đồng hoang, thân pháp này phát huy uy lực gấp bội lần so với đất bằng.
Cứ thế, Mặc Dư Chân lao đi giữa núi rừng, hướng thẳng về phía Mạc Hồ thuộc Quảng Đông, vừa đi vừa hồi tưởng về cái tên ấy: Vạn Diện Quỷ Tử.
Vạn Diện Quỷ Tử là kẻ bị Chính Đạo Võ Lâm Minh liệt vào hàng tội phạm hàng đầu của võ lâm.
Song, dù bị truy nã suốt nhiều năm, giới võ lâm vẫn chưa từng nắm bắt được dấu vết hay hành tung thật sự của hắn.
Nguyên nhân là bởi biệt tài hóa trang và ngụy âm vô song.
Vạn Diện Quỷ Tử đã đạt đến cảnh giới tối thượng trong dị dung thuật và âm thuật, hắn có thể thay đổi cả xương cốt, gương mặt, lẫn giọng nói, giả mạo được mọi lứa tuổi, mọi giới tính.
Thậm chí, trước khi ra tay, hắn có thể theo dõi mục tiêu trong nhiều ngày, thậm chí nhiều tháng, chỉ để bắt chước từng thói quen nhỏ nhặt nhất của người đó, từ cách hít thở, dáng đi, đến ánh mắt khi cười.
Vì thế, cho dù đã bị truy nã suốt hàng chục năm, võ lâm vẫn chưa từng nắm được manh mối dù là nhỏ nhất về hắn.
Thế nhưng…
“Có lẽ trong toàn bộ Trung Nguyên này, chỉ có một người duy nhất biết được hắn đang giả dạng ai để chuẩn bị ra tay.”
Người đó chính là Mặc Dư Chân.
“Không ngờ thói quen ‘hóng chuyện khi say’ của ta ở kiếp trước… lại có ngày giúp ích như thế này đây.”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tên địa phương “Mạc Hồ” và danh tự Vạn Diện Quỷ Tử, hắn lập tức nhớ lại một ký ức từ kiếp trước.
Trong quá khứ, hắn từng có giao tình với một người đến từ Mạc Hồ. Mỗi khi say rượu, gã ấy lại thì thào kể về một vụ án đẫm máu, một vụ ám sát đã để lại trong lòng gã nỗi kinh hoàng không thể xóa nhòa.
Chỉ cần nhớ đến gương mặt méo mó trong men say của gã, Mặc Dư Chân cũng đủ hiểu, lần ra tay đó của Vạn Diện Quỷ Tử tàn khốc đến mức nào.
Không để lãng phí dù chỉ một khắc, Mặc Dư Chân tiếp tục vận nội lực, thân ảnh như gió cuốn, lao về phía Mạc Hồ với tốc độ cực nhanh.
Mặc Dư Chân khẽ nhíu mày, trầm ngâm.
“Ta quên mất một điều, thứ để chứng minh thân phận của mình… hừm…”
Tất nhiên là không có.
Bởi Ma Đạo Thiên nào phải nơi thanh cao hay trọng lý lẽ, ở đó, chỉ có thực lực và danh tiếng mới là tất cả. Đó chính là luật bất thành văn của Ma Đạo Thiên.
Mặc Dư Chân liếc nhìn đám võ nhân đang đứng phía trước. Nếu muốn chứng minh thân phận, hắn vẫn có thể tìm ra cách.
Nhưng…
“Nếu còn chần chừ ở đây, chỉ e Vạn Diện Quỷ Tử sẽ ra tay giết Lý Hoa Minh mất…”
Đến lúc đó, mọi nỗ lực của hắn đều đổ sông đổ biển.
“Không thể chậm trễ thêm nữa.”
Khóe môi hắn khẽ nhếch lên. Một nụ cười sắc bén, mang đậm phong vị của Ma Đạo Thiên Chủ đời trước.
“Đã đến Ma Đạo Thiên, thì cứ dùng cách của Ma Đạo Thiên mà chứng minh thôi.”
***
Tại trang viện của thương đoàn Thiên Vũ.
Tại gian trong cùng của khu hậu viện, Thương chủ Lý Hoa Minh đang ngồi, sắc mặt nhợt nhạt, thân thể tiều tụy.
Kể từ khi nhận được thư báo tử của Vạn Diện Quỷ Tử nửa tháng trước, ông ta không dám rời khỏi phòng nửa bước.
Ngoại trừ một số ít người có thân phận rõ ràng, còn lại ông ta đã ra lệnh cấm tuyệt đối kẻ lạ ra vào trang viên, đồng thời điều động cao thủ của thương đoàn luân phiên canh gác suốt mười hai canh giờ, không cho phép lơ là dù chỉ một khắc.
Dẫu vậy, rõ ràng Lý Hoa Minh đã nhiều đêm không ngủ, quầng thâm hằn sâu dưới mắt, ánh nhìn trở nên u ám và cảnh giác đến cực độ.
Cốc, cốc!
“Hự…!”
Chỉ một tiếng gõ cửa khẽ thôi, mà Lý Hoa Minh đã giật mình như bị đâm dao, vội quát lên, giọng run run:
“Ai… ai đó!?”
“Cha, là con!”
Giọng nói trong trẻo, hơi đanh vang lên từ ngoài cửa, Lý Tố Di, ái nữ duy nhất của Lý Hoa Minh.
“À… là con à. Vào đi.”
Cạch!
Cánh cửa trượt mở. Lý Tố Di bước vào, tay bưng một khay trà thơm nghi ngút khói.
“Cha, con nấu chút canh để cha dùng cho ấm người ạ.”
“Ừ… cảm ơn con, Tố Di.”
“Cha, xin đừng quá lo. Các võ nhân đang canh giữ nghiêm ngặt, đến cả một con kiến cũng không thể lọt qua. Con cũng đã gửi người đến quan nha xin viện trợ. Hơn nữa, người của Ma Đạo Thiên cũng sắp đến rồi, nên xin cha hãy yên tâm.”
Nghe lời con gái, Lý Hoa Minh khẽ mỉm cười. Một nụ cười chan chứa tình cảm và yêu thương.
“Cảm ơn con… thật sự, chỉ còn mình con ở bên cha thôi.”
Nhưng ngay khoảnh khắc ấm áp đó.
ẦM! ẦM!
Một tiếng nổ dữ dội vang vọng khắp trang viện!
“C… chuyện gì vậy!? Tiếng gì thế!?”
ẦM! ẦM!
Lại thêm những tiếng chấn động nữa, lần này còn gần hơn trước.
KHOANG!!!
Tường nhà rung chuyển. Lý Hoa Minh tái mặt, cả thân người run rẩy.
“Chuyện… chuyện gì đang xảy ra!?”
Ngay lúc ấy, một võ nhân canh gác vội lao vào.
“Thương chủ! Có… có kẻ xâm nhập! Xin mau lánh thân!”
“C… cái gì!?”
Kinh hoàng, Lý Hoa Minh gần như lảo đảo đứng lên, Lý Tố Di cũng run rẩy chẳng kém.
Hai cha con vội vàng thu dọn, định theo võ nhân chạy thoát.
ẦM!!!
Một tiếng nổ long trời nữa vang lên! Chưa kịp bước qua bậu cửa, bức tường bên phải căn phòng bị phá tung, và một kẻ khoác hắc y từ từ bước vào.
Lý Hoa Minh trông thấy hắn, sắc mặt liền trắng bệch như tờ giấy.
“N… ngươi!!!”
Một võ nhân hộ vệ hét lớn, rút kiếm lao tới.
Bốp!
Chỉ một cú đánh, võ nhân ấy bị hất ngược ra sau, rơi xuống đất như bao tải vỡ, máu phun ra tung tóe.
Bịch, bịch, bịch!
Kẻ xâm nhập chậm rãi tiến lại gần. Lý Hoa Minh gào lên, giọng run run:
“N… ngươi là Vạn Diện Quỷ Tử phải không!? Làm ơn… ta van ngươi… con gái ta… chỉ xin hãy tha cho nó… Xin hãy tha cho đứa con gái tội nghiệp của ta!”
Kẻ kia cúi nhìn hai cha con đang run rẩy dưới đất. Hắn im lặng. Đôi mắt lạnh lẽo như băng, không chút dao động. Và rồi…
Xoẹt!
Ánh thép lóe lên như tia chớp!
“Khặc…!”
Lý Tố Di trừng to đôi mắt, nhìn lưỡi kiếm xuyên thấu tim mình, không thể tin nổi điều đang xảy ra.
“Sao… lại… là…”
Câu nói dang dở, ánh sáng trong mắt nàng ta dần vụt tắt.
“A… AAAAAH!!! Tố Di! KHÔNG!!!”
Lý Hoa Minh gào lên, đôi mắt đỏ ngầu, giọng khản đặc, tuyệt vọng tột cùng.
“Tên khốn…! Ngươi… ngươi dám… giết con gái ta!!”
Kẻ xâm nhập nhìn ông ta bằng ánh mắt vô cảm. Một cái nhìn lạnh lẽo, không hề có chút thương xót.
Rồi, chậm rãi, hắn mở miệng.
“Tại hạ đến từ Ma Đạo Thiên. Vừa mới trừ khử Vạn Diện Quỷ Tử xong, nên xem như nhiệm vụ đã hoàn tất.”
“Ngươi!!! Ngươi nói cái quái gì thế, đồ điên…!!!”
Lý Hoa Minh chưa kịp nói hết câu thì ánh mắt ông ta đột ngột đóng băng lại.
Cơ thể người con gái trong vòng tay ông ta đang biến dạng một cách quái dị.
Rắc! rắc!
Tiếng xương cốt vặn xoắn rợn người vang lên. Ngay khi hơi thở đứt đoạn, cơ thể ấy bắt đầu trở về hình dạng thật, toàn bộ khung xương, khuôn mặt méo mó dần nắn lại nguyên dạng.
Lý Hoa Minh run rẩy đưa tay gạt lớp da trên mặt “con gái” xuống, và ngay khoảnh khắc ấy, dưới lớp mặt nạ da người lộ ra một khuôn mặt bạc nhợt, râu dê lưa thưa, ánh mắt trống rỗng đầy sát khí.
“Vạn… Diện… Quỷ… Tử…”
Lý Hoa Minh chết lặng về thân phận người trước mắt ông ta lúc này, con gái thật sự của ông ta chưa từng ở đây. Kẻ mà ông ôm vào lòng suốt nãy giờ, chính là hung thủ đội lốt nàng ta.
Mặc Dư Chân, người vừa bước vào, khẽ nhếch môi nở một nụ cười lạnh.
“Vậy thì…, giờ ta và Thương chủ có thể nói về ‘việc làm ăn’ được rồi chứ?”
------------------------
Theo dõi Fanpage Lỡ Bò Team để cập nhập tin tức mới nhất về chương và audio, đăng kí kênh Youtube để cập nhập Audio mới mỗi ngày
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook