Võ Thần Hồi Quy
-
Chương 18: Còn ai bất mãn không?
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chương 18: Còn ai bất mãn không?
Tỷ tỷ của Phù Yên, Phù Vinh Tuyết, không hề bỏ trốn cùng tình nhân như lời đồn.
Chính thất của Hứa Thường Độ, Mộ Nam Diêu, vốn dĩ chẳng ưa việc chồng mình nạp thiếp. Huống chi, Vinh Tuyết lại vừa xinh đẹp vừa hiền thục, được cả gia nhân quý mến khiến lòng ghen tuông của Mộ Nam Diêu bốc lên như lửa.
Cuối cùng, mụ ta đã sai người bán Vinh Tuyết cho bọn buôn người. Đó mới là sự thật.
“Hứa Thường Độ, lão hồ ly đó chắc chắn cũng biết chuyện này rồi!”
Rầm!!
Nghe xong đầu đuôi, Phù Yên đập mạnh tay xuống bàn như muốn phá nó thành trăm mảnh. Nắm đấm run lên bần bật, cơn giận trong người Phù Yên đã lên đến cực điểm.
Mặc Dư Chân khẽ gật đầu:
“Vì chuyện đó mà dằn vặt chính thất thì chẳng khác nào tự vả vào mặt mình. Lão chắc đã nhắm mắt làm ngơ.”
Giọng Phù Yên nghẹn lại:
“Ba năm rồi… suốt ba năm… không biết tỷ ta đã phải chịu bao nhiêu khổ sở!”
Mặc Dư Chân lặng lẽ quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu có thể, hắn cũng muốn tìm Vinh Tuyết sớm hơn, nhưng khi ấy hắn vẫn còn bị ràng buộc trong Vọng Đàm Điện. Hơn nữa, trước khi manh mối dẫn đến Sơ Thánh Lâu thì ngay cả hắn cũng không biết tung tích của Phù Vinh Tuyết.
“Dù sao lần này, ít nhất ta sẽ để huynh ấy gặp lại người tỷ tỷ vẫn còn sống.”
Theo dòng thời gian cũ, Phù Yên chỉ biết được sự thật này vào một năm sau, khi tìm thấy thì Phù Vinh Tuyết đã là một thi thể lạnh ngắt. Phù Yên sống trong ân hận đến cuối đời.
Mặc Dư Chân nhìn người bằng hữu năm nào từng say rượu và khóc nức nở mỗi khi nhớ đến tỷ tỷ, hắn khẽ thở dài:
“Kiếp này, hãy để ta và huynh cùng nâng chén với nụ cười chứ không phải nước mắt, Phù Yên.”
Mặc Dư Chân nuốt suy nghĩ vào lòng rồi đứng dậy:
“Ta sẽ đi cứu tỷ tỷ của tổng quản thương đoàn ta. Phù huynh định sao?”
Phù Yên nay đã giấu hết mọi tâm tư lại, kìm lệ trực trào nơi khóe mắt, đáp gọn:
“Tất nhiên, ta sẽ đi cùng.”
“Sơ Thánh Lâu không phải là kỹ viện bình thường, mà do bọn Cuồng Xuyên Môn của Hắc đạo chống lưng. Lần này có thể sẽ không toàn mạng quay về.”
Phù Yên cứng giọng:
“Ta vẫn đi.”
Mặc Dư Chân khẽ gật đầu. Hắn vốn đã biết câu trả lời là gì rồi.
“Tốt. Đường đến Chiết Giang xa lắm, thời gian không chờ ai. Chuẩn bị xe đi, ta sẽ tự cầm cương.”
“Chờ đã… để ta gọi toàn bộ hộ vệ.”
Khi Phù Yên vừa định đưa tay lên thổi còi, Mặc Dư Chân đã ngăn lại.
“Người càng nhiều, việc càng rối. Mục tiêu của ta là giải cứu, không phải gây chiến, nên càng gọn nhẹ càng tốt.”
Rồi Mặc Dư Chân bước qua ngưỡng cửa, buông lại một câu dứt khoát:
“Chỉ cần một người là đủ.”
***
Tỉnh Chiết Giang là nơi Ma Đạo Thiên có tầm ảnh hưởng đặc biệt yếu.
Trước hết, bởi vì lực lượng chủ yếu của Ma Đạo Thiên đều tập trung ở Quảng Tây, Hồ Nam và Trùng Kinh, mà Chiết Giang lại cách đó rất xa.
Quản lý một chi nhánh ở xa như vậy sẽ tốn nhân lực gấp nhiều lần so với việc quản lý các vùng lân cận.
Huống hồ, Chiết Giang vốn không phải là vùng mang lại lợi ích gì đặc biệt đáng để cho Ma Đạo Thiên phải gánh gồng chi phí như thế, nên thế lực của Ma Đạo Thiên ở đây đương nhiên trở nên yếu hẳn.
Vậy còn Võ Lâm Minh thì sao, thế lực của họ có mạnh không?
Cũng không hẳn.
Phía tây bắc là Nam Cung Thế Gia trấn giữ, còn phía đông bắc có Bồ Đà Am đứng vững. Dù thế nào đi nữa, Chiết Giang vẫn thuộc vùng phía nam sông Trường Giang, nghĩa là vẫn trong phạm vi thế lực của Ma Đạo Thiên.
Từ góc nhìn của Chính đạo, động vào nơi đó chẳng khác gì chọc vào tổ ong vò vẽ, chỉ chuốc phiền phức vô ích thôi.
Chính vì thế, không biết từ lúc nào, những kẻ cùng đường, lục lâm thảo khấu và rác rưởi của giang hồ dần dần đều đổ dồn về Chiết Giang. Đến nay, nơi ấy đã trở thành một vùng đất của tội ác, quy mô lớn đến mức không thể lường.
Cạch!
Tại một quán trọ nhỏ ở huyện Hồ Kim, tỉnh Chiết Giang, có hai người bước vào: Một người khoác áo lụa sang trọng, che mặt bằng khăn mỏng; người kia đội nón trúc, khí thế trầm ổn, họ chính là Phù Yên và Mặc Dư Chân.
Khi họ vừa bước qua cửa, không khí náo nhiệt trong quán lập tức lắng xuống như có ai đó mới hắt một gáo nước lạnh vào. Mọi ánh mắt trong quán đều đổ dồn về phía họ.
Nhìn vào dáng vẻ của đám người kia, toàn là bọn du côn đầu đường xó chợ, trong ánh mắt ấy tràn đầy thù địch.
Phù Yên khẽ nói nhỏ, giọng chỉ đủ để Mặc Dư Chân nghe:
“Sao bọn chúng lại nhìn ta như muốn giết người vậy, Mặc công tử?”
Mặc Dư Chân trả lời bằng truyền âm:
“Ở Chiết Giang có một luật bất thành văn: phải để lộ mặt nhưng giấu binh khí. Còn ta thì ngược lại, che mặt mà để lộ kiếm, bảo sao không chướng mắt bọn chúng.”
Nói rồi, hắn khẽ lay thanh kiếm đeo nơi hông. Phù Yên sững người không dám tin vào tai mình mà chất vấn:
“Vậy ngài biết mà vẫn cố tình làm thế sao?”
Mặc Dư Chân bình thản đáp:
“Phải, thế thì mới dễ thâm nhập vào Sơ Thánh Lâu. Giờ Phù đại nhân chỉ cần đóng vai một nhân vật bí ẩn, quyền thế lớn, có cao thủ hộ tống bên cạnh là được.”
Ngay khi hắn nói dứt câu, một nhóm người đã tiến đến vây quanh cả hai. Kẻ đứng đầu là một gã to xác, tóc rối tung như tổ quạ, bước lên một bước nói:
“Hà, đã lâu rồi mới thấy mấy tên gan to bằng trời thế này.”
“Phải đấy, chắc cũng mười tháng rồi, đại ca nhỉ.”
“Ờ, đúng rồi. Lần đó là mấy thằng chính đạo giả nhân giả nghĩa, nhớ không?”
“Nhớ chứ sao không. Chơi chán rồi thì chặt đầu sạch sẽ treo lên á mà.”
“Khà khà khà…”
Những lời lẽ dơ bẩn, chẳng buồn nghe hết cũng đủ khiến người ta khó chịu. Sau một hồi cười hềnh hệch, đám kia bỗng đổi sắc mặt, tỏa ra khí thế hung hãn:
“Hôm nay ta đang vui. Cởi hết đồ, bò ra ngoài thì ta để sống… khặc!”
Câu nói chưa kịp dứt thì, một quyền như sấm sét đã giáng thẳng vào bụng của gã to xác!
Cú đấm của Mặc Dư Chân mạnh đến nỗi người ta tưởng chừng như xuyên thủng cả bụng gã. Và chẳng hề chần chừ, Mặc Dư Chân xoay cổ tay, vặn nắm đấm đã ghim sâu trên người đối phương.
Rắc rắc rắc!
Tiếng xương vỡ rợn người vang lên liên tiếp.
“Ượ̣ợ!”
Tiếng ruột gan trong bụng gã to đến rợn người, đứt quãng vang lên, kèm theo tiếng rên la đau đớn rồi gục xuống ói ra máu.
Bịch.
“Đại ca!?“
Xoẹt!
Đám tay sai vội vàng lôi ra vũ khí mà chúng giấu dưới chiếu. Mặc Dư Chân nhìn bọn chúng với sát khí lạnh lẽo.
“Dám dùng ánh mắt bẩn thỉu đó nhìn người khác thì đừng mong được sống. Nếu muốn sống, các ngươi tự móc mắt mình ra đi.”
“Đồ điên! Chém hắn đi!”
Đao, kiếm, búa, rìu, dao găm vung tới tấp từ khắp nơi. Chợt cả quán trọ náo loạn thành chiến trường. Và ở chiến trường hỗn loạn lại chính là sở trường của Mặc Dư Chân. Hắn quét nhanh mắt dò xét bốn phương.
'Ở Chiết Giang phải che kín thân phận.'
Nếu phô bày nội công có thể bị những kẻ xung quanh phát giác, thậm chí cảm nhận được mạch khí của Thương Kỳ Khí.
Nhưng Sơn Vương Vũ là công phu độc môn của Mạnh Ác huynh, dùng thoải mái cũng chẳng ảnh hưởng tới ai.
Bùm!
Hắn dồn lực, truyền toàn bộ phản lực vào quyền phải. Đòn Phá Toái Quyền của Sơn Vương Vũ. Một quyền đánh thẳng, chẳng hề cầu kỳ.
Một tên cầm đao chặn đòn, và đó là sai lầm lớn. Quyền mang uy lực của Mặc Dư Chân làm vỡ cán đao rồi xuyên thẳng vào ngực gã.
Bịch!
Thân thể gã văng ra đập vào vách rồi nằm im, không một tiếng rên nào. Thực ra gã đã chết ngay lúc bị trúng đòn, mạch máu bị đứt lìa toàn bộ. Những kẻ lao tới sau cũng chẳng khá hơn là bao.
Mặc Dư Chân quay người, dùng lực xoay người kết hợp cùi chỏ đập bể hàm tên định chém từ phía sau.
Sượt!
Một lưỡi giáo bổ vào đùi. Mặc Dư Chân giật luôn cán giáo, tên kia văng theo cán rồi đầu gã đập vào góc tường, sọ lõm, nằm bất động.
Mặc Dư Chân không dùng kiếm, chỉ bằng quyền cước đã quét ngang giữa đám côn đồ cầm binh khí, tung hoành khắp nơi.
Bịch!
Bịch!
Những kẻ nhận một đòn của hắn đều chẳng còn thở nữa. Bởi mọi điểm bị Mặc Dư Chân tấn công đều là chỗ chí mạng dẫn đến tử huyệt.
Tay không hề lưu lại chút khoan dung nào, chiêu thức tàn nhẫn đến cùng cực. Nỗi khiếp đảm hiện rõ trên gương mặt lũ côn đồ.
Xì xì xì
Phía sau Mặc Dư Chân, sát khí sắc bén hiện lên như một thứ quái dị hữu hình.
Phù Yên, dao nhỏ giấu trong tay áo dài, Phù Yên nuốt nước bọt.
‘Ta đã quên mất một điều: công tử Mặc cũng là một cao thủ của Ma Đạo Thiên.’
Trên đường đến Chiết Giang, Mặc Dư Chân tỏ ra lịch sự, thân thiện, nói chuyện như với bằng hữu cũ nên Phù Yên đã nghĩ hắn là một người có máu mặt, tử tế.
Nhưng giờ đây hình ảnh “người tốt” đó đã bay màu. Dù đối phương có độc ác thế nào thì việc hắn thẳng tay giết họ mà không thèm chớp mắt lấy một cái cũng quá tàn nhẫn đi. Dù sát khí ấy không nhằm vào mình, nhưng Phù Yên vẫn run tới tận xương sống.
Không bao lâu sau, lũ đó đã bị Mặc Dư Chân dẹp sạch nằm la liệt khắp quán trọ, đầy dáng vẻ ghê rợn.
Mặc Dư Chân liếc nhìn khắp phòng. Trong quán vẫn còn một số thực khách.
“Còn ai chưa bằng lòng nữa không?”
Im lặng một chốc. Rồi mấy thực khách nhìn chằm chằm hắn bật cười sằng sặc.
“Đâu có ngu mà làm thế! Tên này đúng là gã nóng máu, ra tay quyết đoán thật!”
“Thằng khốn, chết cho rồi! Khà khà!”
Bọn còn lại như chẳng có chuyện gì xảy ra, lại náo nhiệt, cụng chén uống rượu tiếp. Phù Yên nhìn Mặc Dư Chân với vẻ sửng sốt.
Mặc Dư Chân bật cười giải thích:
“Bởi vụ ầm ĩ vừa rồi khiến họ nhận ra chúng ta là bậc cao thủ có thể coi thường quy tắc ở Chiết Giang, nên mới để ý đến chúng ta.”
“Ha… dù sao giữa cảnh hỗn loạn vậy mà vẫn ung dung ngồi uống rượu được à…”
Phù Yên lúng túng nói.
“Đây chính là Chiết Giang, Phù đại nhân.”
Lúc này, tiểu nhị của quán là Điểm Tiếu cuối cùng cũng nhảy ra chào hỏi.
“Mời các đại hiệp! Trời ơi, ở đây lộn xộn quá nhỉ. Nếu đại hiệp cho mười tệ, ta sẽ dọn dẹp sạch sẽ để người dùng bữa thoải mái luôn ạ.”
Ngay cả Điểm Tiếu cũng thái độ như vậy khiến Phù Yên chỉ biết cười gượng.
Thụp.
Mặc Dư Chân rút luôn một túi tiền lớn đưa thẳng cho Điểm Tiếu:
“Đồ chủ ta ăn nhất định không phải thứ rẻ tiền. Mang ra đồ ngon nhất quán này có, rượu quý nhất, còn dư trả lẻ thì tự xử lý.”
Điểm Tiếu sung sướng, mở túi ra đếm rồi cười toe toét như hoa nở.
“Được, xong ngay ạ!”
Lập tức các món ăn và rượu liền chất đầy bàn.
Mặc Dư Chân quay sang Phù Yên nói:
“Chỗ này tin tức lan nhanh, sẽ sớm có bọn ăn mày thừa cơ kéo tới. Chúng ta sẽ lợi dụng chúng để đưa tin về hắc điếm ở Sơ Thánh Lâu…"
------------------------
Theo dõi Fanpage Lỡ Bò Team để cập nhập tin tức mới nhất về chương và audio, đăng kí kênh Youtube để cập nhập Audio mới mỗi ngày
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook