Võ Thần Hồi Quy
Chương 20: Chẳng phải là chuyện tốt hay sao

Nghe phiên bản audio của truyện:

Chương 20: Chẳng phải là chuyện tốt hay sao

Khi buổi đấu giá bắt đầu, Phù Yên căng thẳng nhìn chằm chằm lên bục. Kế hoạch giải cứu mà Phù Yên và Mặc Dư Chân đã bàn trước thật ra đơn giản đến mức không thể đơn giản hơn.

“Chúng ta chỉ cần mua lại tỷ tỷ của ngươi, thế là xong.”

“Sao cơ? Nhưng nếu là hắc điểm bí mật thì giá đấu hẳn sẽ rất cao… Bao năm qua ta đã tiêu hết sạch tiền để tìm tỷ tỷ, giờ trong tay chẳng còn gì cả...”

“Phù đại nhân, ngài nói gì thế? Quên ta là ai rồi à? Phụ thân ta chính là Thiên Chủ của Ma Đạo Thiên. Người giàu nhất thiên hạ này đấy. Cứ tin ta.”

Nhớ lại cuộc đối thoại hôm đó, Phù Yên lại thấy ngực mình nghẹn lại, xúc động dâng trào. Một người chẳng hề thân quen, vì sao lại dốc lòng giúp y đến thế? Y không biết, cũng chẳng cần biết.

Chỉ cần có thể đoạt lại tỷ tỷ, Phù Yên nguyện cả đời thờ Mặc Dư Chân làm ân nhân, hết lòng báo đáp, thế là đủ.

Trong khoảnh khắc đó, Mặc Dư Chân cảm nhận được ánh mắt đầy cảm kích của Phù Yên, hắn liền lảng tránh đi.

‘Có vẻ huynh ấy hiểu lầm ta thật rồi...’

Thực ra có một điều Mặc Dư Chân chưa nói ra. Hiện tại trong túi hắn… chẳng có lấy một đồng. Một kẻ vừa mới cử hành lễ thăng thiên, chưa có chức vụ hay công lao gì, dĩ nhiên không thể tự tiện động tay vào quỹ của Ma Đạo Thiên chỉ vì bản thân là con của Thiên Chủ.

Cái giáo phái ấy đâu phải chỗ cho người ta tùy tiện rút tiền tiêu xài.

Dẫu vậy, kế hoạch vẫn không hề có sơ hở. Bởi ngay từ đầu, mọi nước cờ đều đã được an bài.

Chỉ là…

‘Cách đó, ngay cả ta nghĩ lại cũng thấy hơi… quá tay một chút thôi.’

***

Chát! Chát! Lúc ấy, Cự Hán Thụ, Lâu chủ Sơ Thánh Lâu, vỗ tay hai cái. Lập tức, vài võ nhân khiêng vào một chiếc hộp gỗ.

“Vậy, giờ chúng ta bắt đầu buổi đấu giá nhé.” – Cự Hán Thụ cười sang sảng.
“Vật phẩm đầu tiên hôm nay đây.”

Gã ta mở nắp hộp, lấy ra một bình dược nhỏ, trong đó chất lỏng lay động nhè nhẹ. Sau khi giữ im lặng một lát để gây chú ý, gã ta mới thong thả cất lời:

“Thứ này chính là Tam Đoạn Mệnh Tán danh tiếng của Tứ Xuyên Đường Môn! Chỉ cần trúng độc, đối phương chưa kịp bước ba bước đã hồn lìa khỏi xác, một trong những kịch độc chí cực! Còn việc ta lấy được thứ này bằng cách nào thì…”

Trong khi Cự Hán Thụ thao thao bất tuyệt, Mặc Dư Chân bật cười khẽ.

Thứ gọi là Tam Đoạn Mệnh Tán của Đường Môn vốn là tam vô dịch độc — vô sắc, vô mùi, vô vị. Thế nhưng lọ độc trước mắt kia lại lóe lên ánh lam nhàn nhạt dù nhìn từ xa. Chỉ nhìn thế thôi cũng đủ biết là đồ giả.

Nhưng bọn phú thương mắt nông tâm hẹp dưới kia thì lại ồ lên thán phục, tranh nhau hô giá cho bằng được, chỉ để thỏa mãn cái sĩ diện rỗng tuếch của mình.

Những vật phẩm tiếp theo cũng chẳng khác gì, nào là linh dược tuyệt thế, nào là bảo vật của kiếm khách truyền thuyết, toàn hàng rởm rít.

Giữa chuỗi phiên đấu giá tẻ nhạt kéo dài, chợt Cự Hán Thụ vỗ tay nói lớn:

“Vậy là toàn bộ vật phẩm chuẩn bị đã được bán hết. Giờ mới tới phần hàng hóa mà Hắc Điểm Sơ Thánh Lâu chúng ta tự hào nhất! Ta tin rằng, quý vị ở đây đều chỉ chờ khoảnh khắc này mà thôi.”

Mặc Dư Chân đặt tay lên vai Phù Yên. Cả hai đều hiểu ý. Phù Yên khẽ run, y biết, giờ mới là lúc thật sự bắt đầu.

Quả nhiên, chẳng sai chút nào.

Cự Hán Thụ quay người về phía hành lang sau lưng bục đấu giá, cất tiếng quát:

“Còn đứng đó làm gì! Mau lên đây, ra mắt những vị tân chủ nhân của các ngươi đi chứ!”

Loảng xoảng, loảng xoảng. Từ phía sau, một hàng nữ nhân vận la sam mỏng tanh, để lộ hàng lấp lửng nối đuôi nhau bước ra.

Trên đôi chân họ, xích sắt nặng nề quấn chặt, kêu lên từng tiếng chát chúa theo mỗi bước đi. Tất cả đều là mỹ nhân tuyệt sắc, mỗi người một vẻ, nhưng lại cùng có một điểm chung đáng sợ: trong ánh mắt họ, không còn một tia sinh khí.

Không phải thứ trống rỗng của kẻ sắp chết, mà là cái nhìn của những linh hồn đã đánh mất niềm hy vọng sống.

Và rồi, đứng ở hàng đầu tiên, chính là người ấy: Phù Vinh Tuyết, tỷ tỷ của Phù Yên.

Vừa thấy nàng ta, mắt Phù Yên trợn trừng, hai nắm tay siết chặt đến bật máu.

‘Tỷ tỷ!’

Người từng nở nụ cười tươi như ánh nắng, giờ đây đã chẳng còn lại chút sinh khí nào. Khuôn mặt hốc hác, đôi đồng tử trống rỗng như bị rút hết hồn, tất cả đều kể cho Phù Yên biết nàng ta đã phải chịu những gì và những chuyện đó kinh khủng đến mức nào.

Cự Hán Thụ thản nhiên túm lấy cánh tay mảnh khảnh của Phù Vinh Tuyết, kéo mạnh ra trước:

“Sản phẩm đầu tiên! Dáng vẻ có hơi tiều tụy, nhưng xin hãy nhìn đôi môi hồng như anh đào kia, ánh mắt trong sáng này, và nhất là… đường cong tuyệt mỹ này!”

Bọn nam nhân trong sảnh cười hô hố, ánh mắt vẩn đục đầy dâm ý, thi nhau buông lời bình phẩm tục tĩu.

Rắc!

Âm thanh nghiến răng của Phù Yên vang lên ghê rợn. Giờ phút này, y chỉ muốn xé toạc họng Cự Hán Thụ, rồi móc hết mắt của lũ súc sinh đang cười kia ra.

Trong lúc hơi thở Phù Yên dồn dập, phập phồng vì phẫn nộ thì Mặc Dư Chân khẽ truyền âm:

[Bình tĩnh đi, Phù đại nhân. Chúng ta sẽ cứu được cô ấy.]

Đúng. Mặc Dư Chân nói không sai. Người mà Phù Yên từng tuyệt vọng tìm kiếm, tưởng đã chết từ lâu, giờ vẫn còn sống, đang ở ngay trước mắt y! Chỉ cần đến được đây thôi, đã coi như vượt qua khúc quanh sinh tử rồi.

Giờ mà để cơn giận lấn át, sẽ chỉ khiến mọi thứ thành công cốc. Phù Yên hít sâu, nén giận, cố ép nhịp tim mình chậm lại.

Khi bầu không khí trong sảnh đã được khuấy lên đến cao trào, Cự Hán Thụ cười đắc ý rồi hô lớn:

“Giá khởi điểm cho sản phẩm này là… 500 phân!” (1 lượng = 100 phân, ở đây tức 5 lượng)

“510!”
“600!”

Từng giọng hô vang, từng con số tăng dần. Nhiệt khí trong sảnh mỗi lúc một sôi sục hơn.

Còn Phù Vinh Tuyết, chỉ có thể lặng im nhìn xuống, để mặc người ta rao bán thân phận mình như một món hàng.

Phù Vinh Tuyết gắng ngẩng đầu nhìn quanh, chỉ thấy toàn những cặp mắt đỏ ngầu vì dục vọng, những gương mặt méo mó của những tên quái vật đội lốt người.

‘Tại sao… ta lại ở đây…?’

Phù Vinh Tuyết thật không hiểu nổi.

‘Rốt cuộc mình đã phạm tội gì, mà phải chịu cảnh bị xiềng xích, bị đem ra rao bán như một món hàng thế này?’

Liệu còn có ngày nàng ta được trở về nhà, hay tất cả đã là mộng tưởng xa vời?

‘Nếu đã vậy thì… Chết đi còn hơn…’

Ý niệm ấy vừa thoáng qua trong đầu Phù Vinh Tuyết, giữa đám quái vật đội lốt người đang hau háu chờ xé xác nàng ta, chợt… Trong tầm mắt hiện lên một gương mặt quen thuộc.

‘Ơ…?’

Phù Vinh Tuyết dụi mắt, lắc mạnh đầu. Không, nàng ta không nhìn lầm. Người đàn ông ấy… Chính là Phù Yên, em trai duy nhất của nàng ta!

“...!”

Phản xạ đầu tiên, nàng ta định bật tiếng gọi, nhưng ngay khoảnh khắc ấy, Phù Yên khẽ đặt ngón tay lên môi ra hiệu. Phù Vinh Tuyết khựng lại, rồi y khẽ mấp máy môi, truyền lời không tiếng:

[Tỷ tỷ, ta đến rồi. Đừng sợ gì cả. Chỉ cần đợi ta.]

Nước mắt dâng tràn trong mắt Phù Vinh Tuyết.

‘Làm sao… đệ biết được nơi này? Làm sao có thể tìm đến đây…?’

Nhìn kỹ lại, khuôn mặt đệ đệ từng non trẻ ngày nào giờ đã trở nên gầy rộc, hốc hác thấy rõ. Hẳn trong quãng thời gian tìm kiếm nàng ta, Phù Yên đã chịu không biết bao nhiêu khổ cực.

Tất cả uất ức, tủi nhục, và nỗi tuyệt vọng Phù Vinh Tuyết kìm nén suốt bao năm, phút chốc trào dâng như lũ vỡ bờ.

Hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau một thoáng, rồi Phù Yên khẽ kéo lại lớp mạng che mặt.

“Xin lỗi, Mặc công tử… nhưng làm vậy tỷ tỷ ta mới yên tâm được.”

Mặc Dư Chân khẽ gật, giọng trầm trầm bình thản:

“Không sao. Ai nấy đều mải đấu giá, chẳng ai để ý đến ngươi đâu. Nhưng nhớ kỹ, từ giờ không được vén mạng ra nữa, dù chỉ một chút.”

“Vâng, ta sẽ ghi nhớ.”

***

Trong khi đó, giá đấu của Phù Vinh Tuyết đã vượt quá trăm lượng bạc, khiến sắc mặt Phù Yên dần sa sầm. Con số ấy cao hơn hẳn so với dự tính.

‘Nếu vượt quá số tiền Mặc công tử chuẩn bị thì sao…?’

Như đoán được tâm tư ấy, Mặc Dư Chân khẽ bật cười, truyền âm nói:

[Đừng lo, Phù đại nhân. Ta có rất nhiều tiền. Muốn biết nhiều đến mức nào không?]

[Hả…?]

Đúng lúc đó, có người vừa hô giá 150 lượng đứng dậy.

“Có người ra 150 lượng! Ai cao hơn nào?” – tiếng Cự Hán Thụ vang dội khắp sảnh.

150 lượng bạc! Đó là số tiền đủ mua mười khoảnh ruộng tốt, hoặc một con chiến mã hạng nhất. Dù là nữ nô xinh đẹp đi nữa, cái giá này đã vượt quá giới hạn hợp lý.

Không khí trong sảnh dần thay đổi, những người còn lại bắt đầu do dự, không muốn ném thêm bạc chỉ để tranh giành một “hàng hóa” như bao người khác.

Lão già vừa hô “150 lượng” người gầy nhẳng, râu rậm rì. Thấy không có ai nói gì thì mặt mày lão ta phấn khởi, tưởng như chiến thắng đã nằm trong tay.

“Mười vạn lượng.” (100 000 lượng)

“Vâng, mười... gì cơ?!”

Toàn sảnh nghe xong đông cứng lại.

“Ta nói là mười vạn lượng. Và... những nữ nhân được đem ra hôm nay, ta mua tất cả.”

Lời nói lạnh tanh ấy của Mặc Dư Chân vang dội khắp sảnh, khiến Cự Hán Thụ và toàn bộ khách trong sảnh, thậm chí cả Phù Yên cũng không khỏi tròn mắt kinh hãi.

Mười vạn lượng bạc! Một con số chưa từng có, vượt xa tưởng tượng của bất kỳ ai ở đây.

Ngay cả Cự Hán Thụ, kẻ vốn dày dạn trên thương trường, cũng không giấu nổi vẻ ngờ vực ngơ ngác.

Nhưng Mặc Dư Chân chỉ mỉm cười nhạt:

“Sao? Không tin à? Cách đây chừng một canh giờ đi đường, có một tiểu thương nhỏ mang tên Thông Thiên Trại, chuyên làm nghiệp vụ vay nợ. Cứ sai người của ngươi đến đó, nói là tới nhận mười vạn lượng bạc theo lệnh của Trưởng Thương Trương Tầng, họ sẽ giao ngay. Trong lúc đó, ta sẽ ngồi yên tại đây, một tấc cũng không rời.”

Nói với giọng điềm nhiên đến vậy, hắn nào giống kẻ nói dối? Dù cho có là trò lừa đi nữa, nếu tiền không được giao, chỉ cần hủy giao dịch là xong.

Cự Hán Thụ lập tức nở nụ cười toe toét:

“Ha ha ha! Được rồi! Mười vạn lượng! Mười vạn lượng bạc! Có ai trả cao hơn không?”

Dĩ nhiên là không.

Ngay cả có kẻ giàu tới mấy, cũng chẳng ai ngu ngốc ném mười vạn lượng chỉ để mua vài nữ nô qua đêm.

Bầu không khí trong sảnh tan rã. Những kẻ dự đấu giá lắc đầu, bỏ đi từng người một.

“Ha ha ha! Vậy là buổi đấu giá hôm nay kết thúc ở đây! Đừng quá tiếc nuối, thưa quý vị. Mười ngày nữa, Sơ Thánh Lâu chúng tôi sẽ lại có hàng mới, chất lượng hơn hẳn!”

Gã ta quay người cười lớn:

“Xin mời các quý khách được phục vụ đến phòng khách quý!”

***

Mặc Dư Chân và Phù Yên theo lối dẫn của gia nhân bước vào một gian đặc biệt của Sơ Thánh Lâu.

“Sau khi xác nhận tiền, chúng tôi sẽ giao hàng ngay.”
“Cứ làm đi. Đưa những người phụ nữ ấy tới đây trước.”
“Vâng! Quý nhân quả thật sốt ruột, ha ha ha!”

Chẳng bao lâu, Phù Vinh Tuyết cùng những nữ nhân khác bị đem ra đấu giá được dẫn vào phòng.

“Tỷ tỷ!”

Vừa trông thấy tỷ tỷ, Phù Yên bật khóc, lao tới ôm chầm lấy nàng ta.

“Diên… Diên à… thật là… là đệ sao?”

Cả hai người nắm chặt lấy tay nhau, nước mắt lã chã rơi. Bao nhiêu đau khổ, sợ hãi, tuyệt vọng ban nãy, tất cả dồn lại trong khoảnh khắc đoàn tụ ấy.

Một lát sau, Phù Yên nghẹn ngào giới thiệu:

“Tỷ tỷ… nếu không có vị công tử này, có lẽ ta và tỷ đã chẳng thể gặp lại nhau.”

Phù Vinh Tuyết cúi đầu thật sâu:

“Đa tạ công tử… ân này, chẳng biết lấy gì báo đáp…”

Mặc Dư Chân chỉ khẽ đặt tay lên vai Phù Yên, mỉm cười:

“Nhờ có một người đệ đệ hiếu nghĩa như Phù đại nhân, cô nương mới có ngày hôm nay. Cô nương chẳng cần cảm tạ ta đâu.”

Đoạn, hắn quay sang những nữ nhân khác, giọng nhẹ nhưng chắc:

“Các vị cũng chớ lo. Tất cả sẽ được ta thu xếp, đưa trở về đoàn tụ cùng gia đình.”

Nghe vậy, những người phụ nữ ấy òa khóc nức nở, bao nhiêu kìm nén bỗng vỡ òa như nước tràn bờ.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu. Khi Cự Hán Thụ quay lại, đúng như lời Mặc Dư Chân nói, mười vạn lượng bạc thật sự đã được chuyển đến từ Thông Thiên Trại.

Gã ta cười tươi rói, lòng ngập tràn hưng phấn, cho người chuẩn bị thuốc bổ và rượu chia thưởng cho các nữ nhân. Hắn còn hào phóng cho họ một cỗ xe ngựa hạng nhất để về cho đỡ vất vả.

“Mời quý cô an tâm trở về!”
“Xin mời!”

Người dẫn đoàn là Khúc Bàn Thụ, vì mang về được vị khách lịch sử kia mà được hưởng vài trăm lượng tiền công, nên gã cũng ra tiễn đoàn với nụ cười rạng rỡ.

Khúc Bàn Thụ hào phóng ném cho bọn nữ tỳ vài nắm bã trà vo lại, gọi đó là thuốc giải. vì bản chất cái thứ ‘độc đan’ kia vốn chỉ là lời dối trá mà thôi.

Mặc Dư Chân ngồi chễm chệ trên cương ngựa, không ngoảnh đầu lại, thúc ngựa phi đi. Tuy họ đã rời huyện Hồ Kim khá xa nhưng hắn vẫn không hề dừng. Thấy vậy, Phù Yên lo lắng hỏi:

“Mặc công tử, người nên nghỉ một chút đi. Sức người sẽ hao mòn mất.”
“Không có thời gian. Phải đi thật gấp.”

“Gấp… sao cơ?”

Phù Yên sửng sốt, bỗng nhiên có chuyện gì thế?

Mặc Dư Chân mỉm cười khẽ rồi nói:

“Thật ra, một vạn lượng đó không phải của ta đâu.”
“Cái gì… vậy là của ai?”

“Là tên Trương Tầng, một nhân vật có thực danh. Thông Thiên Trại vốn là nơi tập quỹ đen của hắn. Vì rất ít người biết đến cái tên đó, nên chỉ cần nói tới tên hắn, họ sẽ trao tiền cho kẻ đem lời nhờ cậy. Nhưng vài ngày sau, chuyện này sẽ lộ ra là một vụ mạo danh.”

Một sự lo lắng chợt dâng lên trong lòng Phù Yên. Vì Mặc Dư Chân vốn là người trầm tĩnh, sao lại phải lo lắng như vậy? Người khiến Mặc Dư Chân bồn chồn như vậy rốt cuộc là ai?

“Bọn người đời thường gọi y là Thanh Bình Kim Quỷ, tên mà người ta thường nhớ đến không phải Trương Tầng, mà là Diên Tân Truy: Thanh Bình Kim Quỷ Diên Tân Truy.”

“Á…!” Phù Yên cảm thán.

Nghe tới cái tên đó, Phù Yên sửng sốt đến mức không nói nên lời.

Thanh Bình Kim Quỷ là một trong những thế lực lớn, thuộc hàng cực kỳ tai tiếng.

Trong thiên hạ có tam đại nhân vật: Giáo Chủ Thiên ma Thần Giáo, Minh chủ Chính Đạo, Thiên Chủ Ma Đạo Thiên. Dưới tam đại nhân vật là Thiên Võ Thập Nhất Tọa - mười một vị tôn giả. Thanh Bình Kim Quỷ là một trong những chiến tướng thuộc hàng đó.

Trương Tầng nổi tiếng là kẻ mê tiền đến tàn nhẫn, một con quỷ của cải. Dám đụng vào tiền của gã thì chẳng khác gì chọc vào mắt hổ.

“Có lẽ nhờ chuyện này Sơ Thánh Lâu cùng phe cánh của nó sẽ bị xóa sạch không còn một cọng cỏ trong cõi nhân gian. Chẳng phải đây là việc tốt ư?”

Mặc Dư Chân nói với vẻ thản nhiên.

Việc đó thật là tốt. Nếu nhìn từ bề ngoài, tên ác bá kia và đám tay sai biến mất thì là chuyện rất tốt. Nhưng nếu chỉ một sơ suất khiến Thanh Bình Kim Quỷ chộp được manh mối, thì tương lai của bọn họ cũng sẽ chẳng khác gì mấy kẻ bị xóa sổ kia.

Phù Yên giờ mới hiểu vì sao Mặc Dư Chân luôn cố giấu thân phận tới mức cực đoan như vậy. Khi nhận ra mức độ nghiêm trọng của tình hình, sắc mặt Phù Yên thay đổi hoàn toàn ba trăm sáu mươi độ.

“Chạy mau! Mặc công tử! Sao ngài chưa phi nhanh hơn, sao đi chậm vậy?!”

Phù Yên gào lên, hoảng hốt tột độ. Mặc Dư Chân bật cười, giọng lạnh nhưng đầy vẻ quyết đoán.

“Mọi người bám chặt vào!”

------------------------

Theo dõi Fanpage Lỡ Bò Team để cập nhập tin tức mới nhất về chương và audio, đăng kí kênh Youtube để cập nhập Audio mới mỗi ngày

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...