Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 105: Vũ Trang Phong Bạo 105
"A, sao cậu không nói sớm, từ giờ phòng y tế là nhà thứ hai của tôi rồi, haha."
Nghe đến hai chữ "miễn phí", mắt Vương Động sáng rực lên.
Mã Tiểu Như thực sự cạn lời với tên này. Những thứ người khác coi trọng thì cậu ta dửng dưng, còn những thứ người khác chẳng thèm đếm xỉa thì cậu ta lại... Dẫu vậy, nhìn nụ cười tươi rói của Vương Động, mũi cô chợt thấy cay cay.
Chẳng ai sinh ra đã có bản tính như vậy cả.
Nhưng Tiểu Như không muốn bộc lộ sự thương xót của mình: "Biết thế là tốt, đi mau. Băng bó xong xuôi tôi sẽ bao cậu một bữa ra trò, nhưng đổi lại cậu phải giải quyết giúp tôi mấy thắc mắc về cấu tạo của bọn Zerg đấy."
"Ok, chốt đơn luôn." Vương Động vẫn giữ nụ cười tươi tắn. Mặc dù quá trình luyện tập có chút trầy trật, nhưng cuối cùng y cũng chinh phục được kỹ thuật "khoai lang" này. Điều cốt lõi là phải đạt được sự đồng bộ hoàn hảo giữa hai tay. Tộc Katie không phân biệt thuận tay trái hay tay phải, nhưng phần lớn con người đều có tay thuận. Dưới sự "huấn luyện" gắt gao của lão Mạo Tự Vũ Thần, Vương Động đã khắc phục được phần nào nhược điểm này, nhưng tay trái vẫn còn hơi "tù" so với tay phải.
Kỹ thuật nhân bản đòi hỏi sự cân bằng tuyệt đối. Đây là một bài toán khó nhằn, ngay cả với người Katie, huống hồ là con người. Tay trái của Vương Động cứ luôn bị trễ nhịp so với tay phải, chỉ cần một nhịp lỡ là thao tác hỏng bét. Thế nên, Vương Động đành tự ban cho mình một chút "hình phạt" nho nhỏ để ép cánh tay trái phải ngoan ngoãn nghe lời.
"Dù có muốn luyện thành thạo kỹ thuật cấp cao thì cũng không thể đốt cháy giai đoạn được, sao cậu lại hành hạ bản thân đến mức này chứ." Chẳng hiểu sao Mã Tiểu Như lại cảm thấy có chút bực dọc.
"Có đáng gì đâu, hồi ở sao Norton mấy vết này còn chả được gọi là vết thương nữa cơ, hehe. Nhưng phải công nhận, mấy trò của tụi Katie cũng có nhiều cái hay ho để nhân loại chúng ta học hỏi đấy."
Đàn ông là phải biết tàn nhẫn với bản thân!
Đây không phải là châm ngôn của lão già khú, mà là của Mạo Tự Vũ Thần. Lần nào Vương Động bị thương thê thảm, lão ta cũng ném lại câu nói khinh bỉ đó, cứ như thể chỉ cần chưa tắt thở thì mọi chuyện vẫn còn cứu vãn được.
Mã Tiểu Như chăm chú nhìn Vương Động. Đây là lần đầu tiên cô không thể nhìn thấu một người con trai. Có những việc tưởng chừng vô cùng khó khăn, cậu ta lại có thể giải quyết một cách nhẹ tựa lông hồng. Ngay cả với những bài huấn luyện khắc nghiệt nhất của Lý gia mà cô từng trải qua, cô cũng không dám mường tượng nổi cuộc sống sinh tồn trên sao Norton tàn khốc đến nhường nào.
"Sao thế, mặt tôi dính nhọ à?" Bị nhìn chằm chằm, Vương Động ngượng ngùng sờ lên mặt.
"Có chút bụi, để tôi lau giúp cậu." Thật ra trên mặt Vương Động làm gì có bụi, Tiểu Như phản xạ cực nhanh. Cô đưa tay vào túi áo định lấy chiếc khăn tay ra, nhưng sực nhớ ra điều gì đó, tay khựng lại. Khăn tay đâu mất rồi.
Chiếc khăn ấy rất ít khi được dùng đến, nhưng lại mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt.
"À, xin lỗi cậu nha, chiếc khăn tay cậu cho mượn hôm trước tôi vẫn đang giữ, quên béng mất chưa trả lại. Lát nữa về tôi lấy trả cậu." Vương Động gãi đầu gãi tai. Mấy ngày nay bù đầu với chuyện thi cử, cậu quên béng mất chuyện này.
"Thôi, không cần đâu, tôi tặng cậu luôn đấy. Cứ coi như minh chứng cho tình bạn của chúng ta." Mã Tiểu Như mỉm cười đáp.
"Ừm, vậy cũng tốt!" Vương Động gật gù. Nói thật, cậu cũng chẳng nhớ mình vứt cái khăn ấy ở xó xỉnh nào rồi.
Có những người luôn trân trọng những thứ nhỏ nhặt bởi họ chưa từng trải qua giông bão cuộc đời. Đối với một người từng ngấp nghé bên bờ vực sinh tử như Vương Động, việc hiểu và trân trọng những món đồ mang đậm chất "thi ca" này e là cần thêm một thời gian nữa để làm quen.
Một tiếng "RẦM" chát chúa vang lên từ trong phòng tập. Cô nàng vừa bị Vương Động "lừa tình" đang hằm hằm lườm cái màn hình. Cô đã làm y chang những gì Vương Động nói, nhưng kết quả kịch kim cũng chỉ được hơn bốn mươi chiếc chiến hạm, cố thêm chút nữa là sai bét nhè. Làm quái gì có chuyện hơn một trăm chiếc, đúng là chém gió phần phật!
Mã Tiểu Như chắc chắn cũng bị cái vẻ ngoài ngốc nghếch, chân chất của cậu ta lừa gạt rồi. Tóm lại là cả thiên hạ này đều bị cậu ta dắt mũi!
Cứ nghĩ đến chuyện ngay cả mấy chị em cùng phòng cũng hùa nhau bênh vực Vương Động, máu nóng của cô lại bốc lên tận não. Cay cú nhất là cô lại đi tin sái cổ cái trò bịa đặt của cậu ta, cắm đầu cắm cổ hì hục thử nghiệm ròng rã suốt một tiếng đồng hồ. Cô dường như mường tượng ra viễn cảnh Vương Động đang ôm bụng cười ngặt nghẽo vì sung sướng.
Chu Tư Tư cắn chặt đôi môi đỏ mọng. Lần đầu tiên trong đời, cô có một khao khát cháy bỏng đối với một thằng con trai - đó là đập cho hắn một trận tơi bời hoa lá.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook