Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 134: Vũ Trang Phong Bạo 134

Sẵn sàng

"Haha, càng nói chuyện với cậu tôi càng thấy chúng ta hợp rơ phết. Cuộc sống như cậu miêu tả đúng là nhạt nhẽo thật, sinh ra đã ngậm thìa vàng, chả còn động lực gì để phấn đấu nữa!"

Vương Động bật cười sảng khoái. Đối với y, kiếm được mười ngàn tệ đã là một niềm vui tột độ. Nếu sau này may mắn trở thành sĩ quan, dù chỉ là một gã Thiếu úy quèn, thì đó cũng là một sự kiện đáng để ăn mừng linh đình. Nhưng với những cậu ấm cô chiêu kia, những thành tựu cỏn con ấy chẳng có nghĩa lý gì. Đời mà, được cái này thì mất cái kia. Hồ Dương Hiên quả là một của hiếm trong giới thượng lưu, mấy ai giữ được cái sự phóng khoáng, tự do tự tại như cậu ta.

"À mà này, cậu có tìm hiểu gì về Vương Bí chưa? Theo tôi biết thì thằng nhóc này lúc tập luyện ra đòn ác liệt lắm. Tôi có nhờ bạn bè thu thập chút thông tin về cậu ta, lát về tôi gửi qua cho."

"Hehe, đối diện với vị Hiệu trưởng xinh đẹp của chúng ta, tôi còn sự lựa chọn nào khác đâu ngoài việc 'cúc cung tận tụy'!" Vương Động đáp.

Đột nhiên, Hồ Dương Hiên trợn tròn mắt nhìn chằm chằm vào Vương Động: "Mẹ kiếp, cậu còn liều hơn cả tôi nữa, dám nhăm nhe cưa cẩm cả Samantha cơ à? Chúa ơi, đừng bảo tôi đó là sự thật nhé! Cậu có biết lịch sử tình trường oanh liệt của cô ấy không? Hồi học ở Capus, cô ấy có biệt danh hơi thô một tí là 'Hammer' – Cây búa. Chuyên đập nát trái tim mỏng manh của không biết bao nhiêu gã đàn ông. Nghe đồn, chỉ là tin đồn thôi nhé, danh sách nạn nhân có cả người của Lý gia đấy. Nói đâu xa, cậu thử nghĩ xem, một cô gái bình thường ai rảnh hơi đi rước cái mớ bòng bong Ares này vào người làm gì."

Vương Động cũng chẳng khẳng định hay phủ nhận: "Thực ra bây giờ tôi cũng không chắc lắm, chỉ là cảm giác thôi. Nếu đúng là thật thì tôi cũng chẳng bận tâm mấy chuyện đó đâu. Nói thật thì chúng ta cũng là một giuộc cả thôi. Samantha thì đặc biệt, còn cậu cũng có bình thường đâu. Bỏ Học viện Cấp S danh giá không học, lại chui rúc vào cái xó này. Tôi cá là cậu đến đây không chỉ vì Mã Tiểu Như đâu, chắc là do cậu không chịu nổi cái bầu không khí ganh đua, đấu đá ngột ngạt ở trường Cấp S chứ gì."

"Haha, thú vị đấy. Hiếm người nhìn ra được điều này. Công nhận hai Học viện Cấp S kia mạnh thật, điều kiện vật chất tốt, nhân tài thì nhiều như lá mùa thu. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, bọn họ đang lầm đường lạc lối trong cuộc chạy đua tranh giành danh lợi. Không khí ở đó ngột ngạt quá, không hợp với tôi. Thực lòng mà nói, tôi thích Bernabeu hơn. Hiệu trưởng của Bernabeu là một người rất tuyệt vời, sau này cậu gặp rồi sẽ hiểu."

Hồ Dương Hiên bộc bạch từ tận đáy lòng.

"Cậu nói vậy làm tôi tò mò rồi đấy."

"Haha, hay là tụi mình đi làm vài ly đi. Tri kỷ khó tìm, không ăn mừng một trận ra trò sao được."

"Thôi đi ông tướng, chắc ông đang mở cờ trong bụng vì bớt đi được một tình địch chứ gì."

"Làm gì có chuyện đó, của Caesar thì trả lại cho Caesar. Tính tôi là vậy, chỉ cần đã cố gắng hết sức thì thắng thua không quan trọng. Quan trọng là tận hưởng niềm vui trong quá trình theo đuổi."

"Đùa tí thôi. Lão già nhà tôi nát rượu lắm, thế mà lại cấm tiệt tôi đụng đến một giọt. Giờ thoát khỏi gông cùm rồi, dĩ nhiên là phải uống một trận cho bõ ghét!"

Thực ra trước đây Vương Động chẳng mấy thiện cảm với việc lão già suốt ngày say xỉn, nhưng y phần nào hiểu được sự bế tắc của lão. Bản thân Vương Động cũng không có hứng thú gì với thứ nước cay xè này, nhưng nếu Hồ Dương Hiên đã có nhã hứng rủ rê thì cũng nên nể mặt.

"Tiểu Như, em đang nghĩ gì thế?" Samantha nhẹ nhàng nhéo má Mã Tiểu Như.

"À, không có gì đâu chị."

"Đại tiểu thư à, với chị mà em còn giấu giếm sao? Chẳng hiểu em luyện Ma Nữ Quyết kiểu gì mà tâm tư cứ phơi bày hết lên mặt thế này." Samantha cười trêu chọc.

"Thật thế hả chị?" Mã Tiểu Như giật mình đưa tay sờ lên má.

"Chị lừa em đấy. Nhưng mà, kể ra đi xem nào." Samantha cười ranh mãnh, bất ngờ ôm chầm lấy Tiểu Như, "Chà chà, tiểu nha đầu nhà ta dạo này phổng phao ra phết nhỉ, chắc là biết yêu rồi đây."

"Chị này, lại chọc em nữa rồi."

"Ngoan nào, có tâm sự gì cứ trút hết với chị nghe xem." Samantha dỗ dành cô bé như dỗ trẻ con, ít ai ngờ được một Mã Tiểu Như kiêu kỳ lại có lúc yểu điệu thế này.

"Em cứ có cảm giác... hình như Vương Động không thích em lắm." Mã Tiểu Như lí nhí đáp, thiếu hẳn sự tự tin thường ngày.

"Trời, sao em lại nghĩ thế? Cái thằng nhóc đó có mười ngàn tên như nó gộp lại cũng không xứng xách dép cho Tiểu Như nhà ta đâu. Cơ mà lạ nhỉ, Ma Nữ Quyết của em vốn chuyên đi 'dắt mũi' đàn ông mà. Nhớ năm xưa Lý Phong Tướng quân bách chiến bách thắng là thế, nhưng đứng trước Ma nữ đại nhân của chúng ta cũng đành phải ngoan ngoãn cúi đầu. Có thể nói Ma Nữ Quyết là khắc tinh của đàn ông đấy."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...