Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 137: Vũ Trang Phong Bạo 137
Vương Động bị đánh thức bởi bốn cái hắt hơi long trời lở đất. Sao người ngợm mình mẩy lại dính dớp thế này? Mùi gì mà kinh vậy? Mình đang ở đâu đây...
Vương Động mường tượng như mình đang ở trên sao Norton. Cái mùi này đúng là khủng khiếp, nhưng hình như là mùi mồ hôi túa ra từ chính cơ thể y. Đúng là rượu chè tai hại thật!
Đêm qua hình như có chuyện gì đó xảy ra, nhưng y chẳng nhớ nổi mảy may. Mà quần áo của mình đâu mất tiêu rồi? Sao lại vương vãi trên sàn thế này?
Vương Động ngồi bật dậy, nhíu mày suy nghĩ. Lão già khú từng cảnh báo, nốc quá nhiều rượu sẽ khiến Đao Phong Quyết bị tẩu hỏa nhập ma... Ấy thế mà hiện tại, y lại thấy cơ thể nhẹ nhõm lạ thường, như thể mọi cặn bã tích tụ trong người bao năm nay đều được gột sạch. Tinh thần sảng khoái vô cùng. Đao Phong Quyết vẫn đang tuần hoàn, tốc độ không thay đổi đáng kể, nhưng cảm giác trơn tru hơn hẳn. Dường như 256 huyệt điểm Hạch lực giờ đây đã hòa làm một.
Một cảm giác thật vi diệu. Tuy không đến mức lột xác hoàn toàn, nhưng cũng đủ khiến y hưng phấn.
Vương Động kiểm tra lại cơ thể, không thấy có gì bất thường, tâm trạng lập tức vui vẻ trở lại. Có điều, sau này uống rượu phải biết chừng mực, không được quá chén nữa. Lần này chỉ đi tong một bộ quần áo, vẫn còn trong tầm kiểm soát.
... Cơ mà cứ thấy sai sai ở đâu ấy, cái giường này...
Á á á, ga giường đâu rồi?
Cậu bạn Vương Động tá hỏa phát hiện cái ga giường duy nhất của mình đã không cánh mà bay. Cả cái áo phông mới tinh cũng... Vương Động dụi mắt mấy lần.
Mất tích thật rồi!
Cái quân ăn trộm chết tiệt, trộm ai không trộm, lại đi trộm của kẻ nghèo nhất trường này!
Có còn thiên lý nữa không hả trời!
Vấn đề là phòng này y chỉ mượn tạm, cái ga giường cũng là tài sản công. Vương Động ngó nghiêng tứ phía, chẳng tìm thấy manh mối nào. Tên trộm này cũng chuyên nghiệp phết đấy, dọn dẹp hiện trường sạch sẽ gọn gàng. Nhưng vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Vương Động tình cờ phát hiện ra một mảnh vải màu hồng nhạt nằm trong góc. Rõ ràng là không phải của y rồi. Nhìn chất liệu thì có vẻ là của một loại trang phục nào đó... Lại còn thoang thoảng mùi thơm... Tên trộm là đàn bà con gái sao? Trộm ga giường? Trộm quần áo của đàn ông con trai?
Nhưng ngay giây tiếp theo, Vương Động lại xì hơi. Y đâu rảnh rỗi mà cầm cái mảnh vải đó đi khắp trường tìm một cô gái.
"ĐỨA NÀO TRỘM GA GIƯỜNG CỦA TÔIIIII!"
Một tiếng gầm xé toạc không gian, chào đón một ngày mới ngập tràn ánh nắng tại Ares.
Cùng lúc đó, trong một căn phòng ở Tòa nhà số 5, Tư Tư đang mặc chiếc áo phông rộng thùng thình, ngủ một giấc vô cùng ngon lành...
Vương Động phải mất cả buổi sáng mới dọn dẹp sạch sẽ căn phòng. Xong việc, bụng đói meo, y lại phải tọng một bữa no nê. Tiền trong túi cứ vơi đi như nước chảy, dù đã chi tiêu tằn tiện nhưng vẫn chưa thấy tương lai tươi sáng ở đâu.
Lão già khú đúng là kẹt xỉ, chí ít cũng phải để lại cho y thêm chút đỉnh chứ!
Nhưng biết làm sao được, "kính lão đắc thọ" mà, "kính lão" phải đặt lên hàng đầu. Hơn nữa, Vương Động cũng hiểu rõ: Kiếm tiền quan trọng, nhưng duy trì thực lực lại càng quan trọng hơn. Có thực lực làm vốn thì mới mong có một tương lai rộng mở.
Kể từ khi Samantha tiếp quản Ares, cơ sở vật chất của trường đã được nâng cấp đáng kể. Hơn nữa, vì có tên trong danh sách thi đấu nên Vương Động được trao đặc quyền sử dụng tự do các thiết bị này. Điều này thực sự đã giải quyết được một bài toán khó cho y.
Kỹ thuật thì có thể trau dồi qua thực chiến, nhưng nếu không có một áp lực đủ lớn để đánh thức sức mạnh tiềm tàng của cơ thể thì cũng vô ích. Suốt một năm trên sao Norton, việc chống chọi với môi trường trọng lực gấp 5 lần vốn đã là một bài huấn luyện khắc nghiệt, nghĩa là y đã phải tập luyện không ngừng nghỉ từng phút từng giây. Trở về Trái Đất, cường độ huấn luyện này đã giảm đi đáng kể. Do đó, Vương Động tự đề ra mục tiêu: mỗi tuần ít nhất phải có một buổi rèn luyện thể lực với cường độ cao.
Dù tinh thần học tập của sinh viên Ares đã có những bước chuyển biến tích cực, nhưng khu hoạt động mới và thư viện vẫn khá vắng vẻ. Rõ ràng là mọi người thích dành ngày nghỉ cuối tuần để xả hơi hơn.
Đứng trước phòng trọng lực hoành tráng, tâm trạng Vương Động phấn chấn hẳn lên. Cơ thể mà không được "ép xung" thì sẽ rỉ sét mất. Y chọn bừa một phòng, quyết định khởi động nhẹ nhàng với mức trọng lực gấp 5 lần.
Thông thường, sinh viên chỉ được phép sử dụng mức trọng lực tối đa gấp 5 lần. Tuy nhiên, quyền truy cập của Vương Động đã được cấp lại, tương đương với quyền của giáo viên. Miễn là tính mạng không bị đe dọa, hệ thống sẽ không can thiệp.
Trọng lực nhẹ tênh trên Trái Đất cứ làm Vương Động có cảm giác lâng lâng như bay. Giờ được trải nghiệm lại mức trọng lực gấp 5 lần, cảm giác thân thuộc ngày nào bỗng ùa về. Phải mất tầm 5-6 phút, cơ thể y mới dần thích nghi trở lại. Vương Động cũng nhận ra một điều thú vị: tốc độ lưu chuyển của Đao Phong Quyết dường như có sự thay đổi nhẹ, giống như một phản xạ tự nhiên khi chịu tác động của áp lực trọng lực.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook