Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 142: Vũ Trang Phong Bạo 142

Sẵn sàng

Mãnh Hổ Khai Sơn Quyền!

Đôi mắt Vương Bí rực cháy ý chí chiến đấu cuồng nhiệt. Cú đấm chí mạng được tung ra, cậu đã hoàn toàn chìm vào trạng thái chiến đấu đỉnh cao. Có lẽ do Vương Động đã làm "quân xanh" quá tốt nên cú đấm này được coi là kiệt tác của Vương Bí, Hạch lực bùng phát có lẽ đã vượt qua ngưỡng cấp năm!

Đó chính là luồng sức mạnh khó kiểm soát mà Vương Động hằng mong đợi. Lý do y không tung đòn phản công sớm là để đợi đối phương bộc lộ sức mạnh cực đại!

Nếu không thì chẳng bõ công y ra tay!

Nụ cười ma mị nở trên môi, sự phấn khích tột độ pha lẫn chút tàn nhẫn. Trong khoảnh khắc sinh tử này, Vương Động kích hoạt Đao Phong Quyết 256 huyệt đạo, dồn toàn lực tung ra một cú đấm.

Một tia sáng lóe lên!

RẦM...

Vương Bí bay vút đi như một cánh diều đứt dây, đập sầm vào tường. Một tiếng nổ kinh hoàng vang lên, cả phòng trọng lực rung bần bật.

Vương Động trố mắt nhìn bàn tay mình. Đây là sức mạnh thực sự của Đao Phong Quyết sao?

Khoảng cách giữa cấp 16 và cấp 256 lại lớn đến mức này cơ à!

Y vốn tưởng công pháp này chỉ có tác dụng nâng cao Tinh thần lực, ai ngờ uy lực lại khủng khiếp đến thế.

Thật sự là quá đã!

Đã cái... ủa, người đâu rồi?

Lúc này Vương Động mới sực nhớ ra đối thủ của mình, vội vàng chạy lại xem xét. Tiêu rồi, tình hình có vẻ không ổn. Quả nhiên bốc đồng là ma quỷ!

Mạo Tự Vũ Thần cũng từng cảnh báo y về tật xấu này, hễ hưng phấn lên là bất chấp hậu quả. Lỡ mà Vương Bí bị làm sao thì chắc Samantha xé xác y mất.

Vương Động cõng Vương Bí chạy thục mạng đến phòng y tế, trong lòng không ngừng tự kiểm điểm và cầu nguyện. Trái Đất không phải là sao Norton, con người cũng chẳng trâu bò như loài Zerg. Lần sau có ngứa tay thì đừng có dại mà kiếm người làm bao cát nữa.

Phòng y tế của trường luôn có người trực 24/24. Ở trường quân đội, chuyện sinh viên bị thương xảy ra như cơm bữa. Bác sĩ đặt ngay Vương Bí lên giường bệnh, liếc nhìn vài giây rồi hốt hoảng: "Không ổn rồi, chuẩn bị dịch nuôi cấy ngay lập tức!"

"Thằng bé này bị sao thế, gãy xương nghiêm trọng ở nhiều chỗ, bị tàu hỏa tông trúng à!" Bác sĩ bực bội càu nhàu. Bọn tân sinh viên này không biết cẩn thận là gì, suốt ngày chỉ rước họa vào thân.

"Bác sĩ, cậu ấy không sao chứ ạ?" Vương Động toát mồ hôi lạnh, gãi đầu ấp úng hỏi. Sắc mặt bác sĩ khó coi quá. Lạy trời lạy Phật, con sai rồi, lần sau con không dám nữa đâu, ngàn vạn lần đừng có mệnh hệ gì.

Thấy vẻ mặt trắng bệch của Vương Động, bác sĩ dịu giọng lại: "Lần sau chú ý nhé. May mà đưa đến kịp thời, cũng may là nhờ có dàn máy móc mới toanh mà Hiệu trưởng vừa tậu về, chứ không thì phải chuyển ngay lên bệnh viện tuyến trên rồi. Nhưng mà thằng nhóc này phải nằm trong dịch dinh dưỡng ít nhất hai ba ngày mới hồi phục được."

Vương Bí đã được chuyển vào một lồng ấp trong suốt hình cầu, khắp người cắm đầy ống tiêm. Vương Động hối hận xanh ruột, Samantha chỉ bảo "thử sức" cậu ta một chút thôi, chứ đâu có bảo đánh cho nhập viện thế này.

Chết tiệt, cái tính bốc đồng này phải sửa ngay!

"À, cậu ta tên gì vậy, chỉ số sinh tồn cao thật. Mạnh như thế này mà bị thương nặng vậy thì lạ thật đấy." Bác sĩ ngạc nhiên thốt lên sau khi xem qua bảng số liệu kiểm tra.

...

Ơ, người đâu rồi???

Bác sĩ ngơ ngác nhìn quanh căn phòng trống huơ trống hoác... Cái cậu sinh viên vừa nãy đã không cánh mà bay!

Sau khi chắc chắn Vương Bí đã an toàn, Vương Động lập tức chuồn lẹ. A di đà Phật, nhờ trời thương xót, từ nay con chừa rồi. Vẫn là TPA chân ái, đánh đấm kiểu gì cũng chẳng chết người. Đánh thực chiến ngoài đời tuy đã tay thật đấy, nhưng dễ xảy ra rủi ro quá. Đặc biệt là bây giờ, y mới chỉ lơ mơ nắm bắt được cách vận dụng Đao Phong Quyết 256 huyệt đạo, tuyệt đối không được tùy tiện sử dụng nữa.

Mạo Tự Vũ Thần cũng từng dặn kỹ điều này. Đao Phong Quyết cấp 16 đủ để hỗ trợ y tu luyện mọi loại kỹ năng, nhưng cấp 256 thì hiện tại y vẫn chưa đủ trình để kiểm soát.

Dạo này toàn phạm sai lầm. Đầu tiên là vụ uống rượu say bị trộm đồ, giờ lại thêm vụ bốc đồng này nữa. Xem ra sống an nhàn quá cũng không tốt.

Sinh ra trong gian khổ, chết mòn trong an lạc!

Sau khi tự giáo huấn bản thân cả ngàn lần, Vương Động chẳng còn tâm trí đâu mà luyện tập tiếp. Y lủi thủi về ký túc xá, nhưng sống lưng cứ lành lạnh... Liệu chuyện này có êm xuôi không nhỉ?

"Thưa Hiệu trưởng, có chuyện rồi."

"Bác sĩ Rod, hôm nay là cuối tuần mà." Samantha ngập ngừng đáp. Nếu không phải chuyện gì gấp gáp, cô muốn dành trọn vẹn ngày nghỉ cho bản thân.

"Vừa có một sinh viên bị thương nặng được đưa vào đây."

"Sao cơ? Lại đánh nhau à? Dàn máy mới hoạt động ổn chứ, có vấn đề gì không?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...