Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 147: Vũ Trang Phong Bạo 147
…
Sinh viên ngày càng nể phục vị Hiệu trưởng trẻ tuổi này. Ban đầu, ai cũng đinh ninh Samantha chỉ đến "làm màu" một thời gian cho vui rồi lại khăn gói về làm đại tiểu thư nhà giàu. Nào ngờ, cô càng làm càng ra dáng một lãnh đạo thực thụ, khiến đám sinh viên bắt đầu thấy "nóng mặt". Suy cho cùng, có quyền lựa chọn thì ai lại muốn tự chuốc lấy sự sa đọa.
Thế nhưng, chủ đề được bàn tán sôi nổi nhất lúc này lại là Mạo Tự Vũ Thần.
"Chắc mọi người đều nghe danh Mạo Tự Vũ Thần rồi nhỉ. Tôi đã dành thời gian nghiên cứu kỹ tên này, hắn thực sự có vấn đề lớn đấy!"
Hồ Dương Hiên hào hứng mở đầu.
"Mình cũng có xem qua. Người này chắc chắn đang tu luyện một loại công pháp vô cùng kỳ quái, thế mà có thể copy y xì đúc chiêu thức của người khác." Mã Tiểu Như gật gù đồng tình.
Vương Động thì cứ cắm cúi ăn, chẳng mảy may quan tâm. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Vương Bí, người có tư cách đánh giá nhất lúc này.
"Đừng nhìn tôi. Lúc giao đấu với hắn, tôi còn chưa Khai khiếu, lại đang ở tận đáy vực thẳm của cuộc đời. Đầu óc lúc đó cứ ong ong, chẳng suy nghĩ được gì, đánh xong thì trống rỗng. Cơ mà tôi rất biết ơn hắn, chỉ tiếc là giờ không biết tìm hắn ở đâu." Vương Bí cảm thán.
"Cậu nghĩ cái Hổ Bí Quyền của hắn là hàng real không? Trên diễn đàn ai cũng khăng khăng đó là Hổ Bí Quyền chính tông đấy." Hồ Dương Hiên tò mò hỏi trúng trọng tâm.
"Khó nói lắm. Nếu chỉ nhìn bề ngoài thì không thể đưa ra kết luận. Tiếng gầm thét trong Hổ Bí Quyền không phải là cố tình tạo ra để thị uy, mà là phản xạ tự nhiên của công pháp. Với thực lực cỡ đó, hắn chẳng cần phải làm mấy trò màu mè, hoa lá cành làm gì. Nhưng nếu bảo hắn chỉ xem tôi thi triển một lần mà đã học được Hổ Bí Quyền thì tôi tuyệt đối không tin."
Vương Bí nghiêm túc giải thích, phong thái đĩnh đạc, ngay cả dáng ngồi cũng thẳng tắp.
"Điểm này thì tôi công nhận. Hổ Bí Quyền phải kết hợp với công pháp độc môn của gia tộc cậu mới phát huy được uy lực. Tên này chắc chắn chưa từng được truyền thụ võ công nhà cậu. Tôi nghĩ bản thân hắn đã chuyên tu luyện các đòn chân tay cương mãnh, nên việc thêm thắt tiếng gầm vào để nhái lại Hổ Bí Quyền cũng chẳng có gì lạ."
"Á, ai đá tôi thế!" Vương Bí bất thình lình kêu lên.
Cả đám ngớ người. Mặt Mã Tiểu Như đỏ bừng: "Xin lỗi, tôi đá nhầm. Này Vương Động, mọi người đang bàn luận sôi nổi về Mạo Tự Vũ Thần, sao cậu cứ cắm đầu cắm cổ ăn một mình thế hả!"
Da mặt Vương Động dày hơn cả tường thành, y thản nhiên cười đáp: "Thấy mọi người chém gió rôm rả quá nên tôi làm một thính giả ngoan ngoãn thôi. Làm thính giả thì cũng phải được nhóp nhép chút gì đó chứ, cái miệng tôi có bận nói đâu."
Mã Tiểu Như tức anh ách. Người khác đứng trước mặt cô đều tìm đủ mọi cách bắt chuyện, còn cái tên này thì toàn mở miệng ra là trêu gan.
"Được rồi, phần của tôi cho cậu luôn đấy. Cậu đánh giá trình độ của Mạo Tự Vũ Thần thế nào?" Hồ Dương Hiên rõ ràng rất hứng thú với nhân vật này.
Vương Bí cũng đặc biệt lưu tâm đến nhận định của Vương Động. Ban đầu cậu cứ tưởng Hồ Dương Hiên sẽ là đối thủ chính, ai dè Vương Động lại nhảy ra phá bĩnh, khiến hứng thú với Hồ Dương Hiên vơi đi phân nửa. Thánh Đường tuy mạnh, nhưng Vương Bí không coi đó là mục tiêu. Điều thực sự đáng gờm chỉ có đệ tử của Ngũ đại thế gia. Mã Tiểu Như thì lại là thân nữ nhi, với xuất thân quân nhân, Vương Bí không mấy mặn mà với việc động tay động chân với phụ nữ.
Vương Động nhai trệu trạo mớ rau xanh. Mấy người này đúng là sướng quá hóa rồ, chẳng biết quý trọng thức ăn gì cả. Cứ quăng lên sao Norton nếm mùi hoang dã một năm xem, lúc đó mới thấm thía chân lý "người là thép, cơm là thép bọc".
"Mạo Tự Vũ Thần à, chắc là lợi hại lắm. Nhưng quan tâm hắn làm gì, có liên quan gì đến chúng ta đâu."
"... Cậu sống thực tế quá rồi đấy. Nhưng ngẫm lại cũng phải, mấy thiên tài thế gia cơ bản cũng có thể đạt đến trình độ đó. Không biết sau này có cao thủ nào khủng hơn lộ diện để thách đấu hắn không." Hồ Dương Hiên cười xòa.
"Tôi sẽ tìm cơ hội so tài với hắn một trận, nhưng trước tiên phải tĩnh dưỡng cho khỏi vết thương đã." Vương Bí vừa nhét một miếng thịt to vào miệng vừa lúng búng nói.
"Haha, vừa nãy thấy cậu đi đứng hơi kỳ lạ, sao mới đến đã bị thương thế?" Hồ Dương Hiên chưa biết chuyện gì đã xảy ra.
"Không có gì to tát đâu." Vương Động đáp bừa cho qua chuyện.
"Này, tôi hỏi cậu ấy chứ có hỏi cậu đâu mà cậu sồn sồn lên thế?" Hồ Dương Hiên càng thấy đáng ngờ.
"Chỉ là vết thương nhẹ thôi. Lúc mới đến, tôi có giao lưu võ thuật với bạn học Vương Động một chút. Trong lúc bất cẩn bị trúng một chiêu nên mới ra nông nỗi này. Chờ tôi hồi phục, nhất định phải thỉnh giáo cậu ta đàng hoàng mới được!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook