Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 152: Vũ Trang Phong Bạo 152
Vừa dứt lời, Vương Động tung một cú đấm. Thân hình y lún xuống, lưỡi kiếm của tên cướp sượt qua không trung, trong khi kình lực từ cú đấm của Vương Động lại xuyên thấu qua lớp giáp, đánh thẳng vào người hắn.
Tên cướp đổ gục xuống như một đống bùn nhão. Vương Động thuận tay bắt lấy thanh kiếm đang rơi xuống. Đã bao lâu rồi y không được cầm vũ khí nhỉ? Vương Động đưa lưỡi kiếm lên liếm nhẹ vệt máu tươi roi rói đọng trên đó.
Thanh trường kiếm trong tay y lóe lên một vầng sáng chói lòa. Chiếc xe từ tính bị chém nát bét thành từng mảnh. Tên cướp cao lớn thấy vậy vội vàng giơ hai tay đầu hàng: "Đừng giết tôi! Tôi đầu hàng! Tôi đi tự thú!"
"Haha, tự thú à? Chậc chậc, mày đúng là thiếu chuyên nghiệp, còn thua cả thằng béo kia!"
"Mày... mày đừng qua đây!"
Tên cướp cao lớn kinh hãi tột độ khi tận mắt chứng kiến kẻ trước mặt dùng tay không chặn đứng chiếc xe từ tính đang lao như bay, lại còn đấm xuyên thủng cả Vũ Trang Khải Giáp. Gã này đúng là ác quỷ giáng trần!
Rõ ràng là hắn đang thèm khát giết chóc!
Bị cảnh sát tóm thì cùng lắm là vào tù bóc lịch. Với năng lực của hắn, nếu may mắn còn có cơ hội được đày đi khai hoang tinh tinh cầu mới hoặc sung quân. Nhưng nếu phản kháng, cái kết chắc chắn sẽ là cái chết thê thảm dưới tay tên ác quỷ này.
Vương Động vô cùng hụt hẫng. Tưởng đâu vớ bở được dịp "xõa" hết mình, ai dè đụng trúng đám cùi bắp. Một kẻ đã quen với máu me và chết chóc trên sao Norton như y, khi đột ngột quay về cuộc sống hòa bình, ít nhiều sẽ mang theo những di chứng tâm lý. Chẳng hạn như việc y luôn cố né tránh việc chạm vào vũ khí hay nhìn thấy máu, bởi những thứ đó sẽ kích thích phần bản năng tàn bạo trong y.
Nhưng bây giờ, thanh kiếm đang nằm gọn trong tay y.
Vút...
Chỉ bằng một cú lách mình siêu tốc, Vương Động đã chặn đứng đường lui của gã cướp: "Chạy đi đâu cho mệt, ở lại tâm sự chút nào!"
Biết không thể thoát, gã cướp cắn răng vung kiếm chém bừa về phía Vương Động. Chẳng ngờ, Vương Động lại đứng trơ ra đó, không hề né tránh.
Phập...
Máu bắn tung tóe. Gã cướp mừng rỡ tột độ, không ngờ lại ăn may đến vậy. Nhưng nụ cười chưa kịp tắt trên môi thì sắc mặt hắn đã biến dạng. Bàn tay trần của Vương Động đang nắm chặt lưỡi kiếm của hắn. Ngay trước mắt hắn, thanh kiếm bị bẻ gãy một cách dễ dàng.
Một cảm giác sảng khoái tột độ dâng trào trong lòng Vương Động. Máu của kẻ thù, lẫn máu của chính mình, mang đến một sự hưng phấn đến kỳ lạ.
Xoẹt...
Ánh kiếm lóe lên, cánh tay của gã cướp đứt lìa khỏi cơ thể, thậm chí hắn còn chưa kịp cảm nhận được sự đau đớn.
Nhát kiếm nhanh như chớp giật ấy đã đưa tâm trí Vương Động bay bổng, dường như y lại trở về với những tháng ngày tử chiến trong khu rừng rậm rạp cùng bầy Zerg.
"Không, đừng giết tôi!"
Xoẹt. Nhát kiếm chém xuống, gã cướp sợ hãi té ngã xuống đất. Chu Tư Tư vừa mới thoát ra khỏi cốp xe, chưa kịp cất tiếng ngăn cản thì mọi chuyện đã quá muộn. Dù có là hành hiệp trượng nghĩa đi chăng nữa thì cũng không được phép giết người trong tình huống này.
Thế nhưng, lưỡi kiếm lại dừng khựng giữa không trung. Trên khuôn mặt bê bết máu của Vương Động hiện lên một nụ cười quỷ dị: "Nhát gan thật đấy."
…
Chu Tư Tư khó nhọc bước tới, xót xa nhìn cánh tay rướm máu của Vương Động: "Cậu điên rồi à! Sao không chịu tránh đi!" Nói rồi, cô không ngần ngại xé toạc một vạt áo của mình để băng bó vết thương cho y.
Vương Động chỉ biết cười trừ mà không giải thích. Bởi chính y cũng chẳng hiểu nổi bản thân mình. Có lẽ là do đã quá lâu rồi y không được ngửi thấy mùi máu tanh nồng chăng?
Một đứa trẻ 15 tuổi đơn độc sinh tồn trong cái thế giới điên loạn đó, dẫu có là một kẻ sinh ra để chiến đấu thì cũng khó lòng giữ được sự tỉnh táo. Vương Động không phát điên, nhưng điều đó không có nghĩa là y hoàn toàn miễn nhiễm!
Sát khí vẫn luôn cuồn cuộn ngủ yên nơi sâu thẳm trong Tinh thần hải. May mắn thay, Đao Phong Quyết quả thực là một loại công pháp diệu kỳ, đã giúp Vương Động duy trì được một tia lý trí cuối cùng. Nếu không, nhát kiếm vừa rồi đã thực sự lấy mạng tên cướp.
Vương Động đứng lặng yên, phó mặc cho Chu Tư Tư cẩn thận băng bó. Cơ thể y dần thả lỏng, thanh kiếm rơi xuống sàn kêu một tiếng "choang", tinh thần đang căng như dây đàn cũng từ từ chùng xuống.
Nhìn gương mặt đầy lo lắng của Chu Tư Tư, Vương Động chợt nhận ra cô nàng này cũng không đến nỗi đáng ghét như mình tưởng. Y bật cười: "Cậu băng bó khéo phết đấy."
"Cười! Giờ này mà cậu còn tâm trạng để cười!" Chu Tư Tư lườm Vương Động một cái sắc lẹm. "Lát nữa cảnh sát tới, cậu liệu thần hồn đừng có ăn nói lung tung đấy."
"Tôi làm việc nghĩa hiệp mà, chẳng lẽ cảnh sát lại đi bắt người tốt? Cùng lắm thì tôi không nhận tiền thưởng thôi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook