Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 17: Vũ Trang Phong Bạo 17

Sẵn sàng

Ầm...

Tinh thần lực của Vương Động mượt mà xuyên thủng điểm thứ nhất... điểm thứ hai... điểm thứ ba... Chẳng mấy chốc, không đợi Mạo Tự Vũ Thần phải hé răng nhắc nhở, Tinh thần lực như bị một ma lực vô hình dẫn dắt, tự động hoàn tất một tiểu chu thiên mười sáu điểm trên tay phải.

"Mạo Tự Vũ Thần, thế này là xong rồi hả?" Vương Động ngơ ngác chớp mắt nhìn gã trung niên. Cái độ khó này... có vẻ hơi "phèn". Thậm chí còn chẳng bằng một phần vạn độ khó lúc y mới bắt đầu rặn Đao Phong Quyết. Chẳng lẽ đây là hàng lậu?

Vẻ mặt nghiêm nghị của Mạo Tự Vũ Thần khẽ thoáng qua một tia ngượng ngùng: "Hôm nay tới đây thôi, cứ tạm thời luyện cái này đi." Dứt lời, lão thu luồng sáng lại rồi lặn mất tăm.

Khoảnh khắc biến mất, Mạo Tự Vũ Thần dường như còn ấm ức lầm bầm một câu... "Chó ngáp phải ruồi."

Vương Động quản đếch gì là chó ngáp phải ruồi hay mèo mù vớ cá rán. Đã làm xong rồi thì y hăm hở lao vào luyện tập ngay tắp lự. Trong đại chu thiên bỗng nhiên mọc thêm một tiểu chu thiên, cảm giác quả thực có chút kỳ cục, nhưng cũng thú vị đáo để. Bộ Đao Phong Quyết mà lão già dạy trước kia chán òm, thanh niên thì lúc nào chẳng tò mò thích thú với đồ mới, huống hồ đây lại là "Đao Phong Quyết" trong truyền thuyết.

Có vẻ như Mạo Tự Vũ Thần thực sự bị cú bứt phá của Vương Động dọa cho xanh mặt. Mãi đến hai ngày sau lão mới chịu thò mặt ra: "Nhóc con, luyện một vòng ta xem nào."

Vương Động mượt mà điều khiển Tinh thần lực chạy đúng một vòng. Y luyện Đao Phong Quyết từ năm bảy tuổi, mãi vẫn chẳng thấy tác dụng gì sất. Lão già chết tiệt lúc nào cũng lôi chuyện này ra ép uổng y. Mọi chuyện khác đều có thể du di thương lượng, riêng cái này thì tuyệt đối cấm mặc cả. Mãi đến tận bây giờ mới thấy có chút thành quả.

"Hừm, ta bắt đầu nghi ngờ mi có quan hệ huyết thống mờ ám gì với Đao Phong Chiến Sĩ rồi đấy. Khá lắm, thử tung một chưởng vào tường xem."

Vương Động chẳng nói chẳng rằng, xông thẳng tới. Ầm ầm! Bụi đá mù mịt tung bay, bức tường đá cứng ngắc nứt toác ra một đường rãnh sâu hoắm.

"Ngu hết phần thiên hạ! Ta bảo ngươi đánh cách không, chứ ai xui ngươi dùng nhục thể lao vào húc trực diện hả! Sống ngần này tuổi đầu, chưa thấy đứa nào ngu như ngươi. Tính chôn sống cả lũ ở đây hay gì!"

Mặc dù lão không hít phải bụi, nhưng nếu Vương Động mà bị chôn sống ở đây, thì lão cũng xác định vĩnh viễn khỏi nhìn thấy ánh mặt trời luôn.

Vương Động gãi đầu cười hề hề, có chút ngượng ngùng. Sao y có thể ngờ được mình lại sở hữu sức mạnh trâu bò đến vậy. Khoảnh khắc tung quyền, cảm giác như toàn bộ cơ bắp và tế bào trong cơ thể đều bừng tỉnh.

"Đây chính là sức mạnh của Hạch lực gen sao?"

Bản tính tò mò của Vương Động lại rước về một ánh mắt khinh bỉ từ Mạo Tự Vũ Thần. Cũng phải, cái nết của lão quả thực không hợp làm thầy giáo tẹo nào. Tuy nhiên, Mạo Tự Vũ Thần vẫn chịu khó giải đáp: "Đương nhiên... là không rồi! Nếu Hạch lực gen mà chỉ có ngần này uy lực, thì nhân loại lấy tư cách gì đánh đấm với thiên hạ? Trước khi ngươi luyện thành Đao Phong Quyết, tuyệt đối không được phép kích hoạt Hạch lực gen. Cú đấm vừa rồi chỉ là kết quả của sự phối hợp nhịp nhàng giữa Tinh thần lực và sức mạnh thể chất, cùng lắm là ké thêm được chút đỉnh Hạch lực gen rò rỉ mà thôi. Cơ mà cũng coi như tạm ổn. Hôm nay có thể tiếp tục điểm tiếp theo."

Trong ánh mắt của Mạo Tự Vũ Thần dường như đã lấp ló một tia tán thưởng. Tuy lực chiến hiện tại của Vương Động chẳng thấm tháp vào đâu, nhưng việc y dễ dàng chinh phục bộ Đao Phong Quyết được mệnh danh là khó nhằn nhất lịch sử này quả thực là một kỳ tích có một không hai.

Những ngày tiếp theo là một tháng ròng rã sống chui sống nhủi trong hầm mỏ tối tăm không chút ánh mặt trời. Lương thực dự trữ đã nhẵn bách từ đời thuở nào. Vương Động đành phải mò mẫm ra ngoài vặt lá cây nguyên sinh trên sao Norton, nhét vào máy để bào chế thành viên dinh dưỡng. Dùng chất hữu cơ của con người làm ra cái thứ này đã nuốt không trôi rồi, huống hồ là đống thực vật hoang dại trên hành tinh khỉ ho cò gáy này. Cái mùi vị kỳ quái của nó đúng là đủ sức khiến người ta nôn thốc nôn tháo. Có điều, do dồn toàn bộ tâm trí vào việc tu luyện, Vương Động dần dà cũng quen. Y chưa bao giờ tập trung cao độ đến thế. Dĩ nhiên, mỗi ngày vẫn không thể thiếu tiết mục võ mồm với Mạo Tự Vũ Thần. Còn Hắc Thán thì lầm lũi lo liệu những công việc sinh hoạt giản đơn cho Vương Động. Khi nào không cần đến, nó lại ngoan ngoãn thu mình vào một góc.

Nhưng chỉ cần có Hắc Thán ở đó, Vương Động sẽ vơi đi phần nào cảm giác đơn độc. Trong vô thức, Hắc Thán đã vượt qua giới hạn của một cỗ máy vô tri, trở thành một người bạn thực sự của y.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...