Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 180: Vũ Trang Phong Bạo 180

Sẵn sàng

Mã Tiểu Như kiên nhẫn giải thích cho Vương Động.

"Vậy thôi á?" Vương Động gãi đầu, tu ừng ực ngụm nước.

"Vương Động à, năm người này không chỉ nổi tiếng suông đâu, thực lực của họ khủng khiếp hiếm thấy đấy. Nói thật, tôi tu luyện Ma Nữ Quyết cũng chỉ là kiểu nửa mùa, luyện được sáu phần coi như xuất quan rồi. Tôi từng gặp Lý Thế Dân một lần, tuy trạc tuổi chúng ta, nhưng thành thật mà nói, tôi còn chẳng mảy may có ý định động thủ với hắn." Mã Tiểu Như bộc bạch.

Vương Động vẫn mỉm cười không nói gì.

"Cậu không tin à?"

"Tin chứ, dĩ nhiên là tin. Nhưng thì sao nào? Sống mà không có đối thủ, không có mục tiêu thì còn gì là thú vị. Sau này được thách đấu với mấy gã đó mới sướng, đúng không Vương Bí." Vương Động cười đáp. Y thực sự không mấy bận tâm. Trước kia khi chưa tu luyện Đao Phong Quyết, y đã chẳng thèm để ý, giờ thì lại càng không.

Lão già khú từng nói, con người ta ra sao là do chính bản thân họ định đoạt, kẻ khác nghĩ gì mặc xác họ. Người ta là danh gia vọng tộc thì liên quan đếch gì đến mình.

Hơn nữa, lịch sử và truyền thống sinh ra là để bị thách thức. Dù chưa ngông cuồng đến mức tự tin sẽ đánh bại những kẻ đó, nhưng Vương Động cho rằng, sự tồn tại của họ chính là động lực, là niềm hạnh phúc cho những người khác phấn đấu.

Bởi khi bọn họ dậm chân tại chỗ, những người khác sẽ không ngừng vươn lên, tận hưởng niềm vui sướng sau mỗi bước tiến.

Kế thừa sức mạnh của những người đi trước cũng đồng nghĩa với việc gánh vác xiềng xích của họ. Vương Động chưa bao giờ ghen tị với những người đó. Vật chất thì tương lai y sẽ có, huống hồ đó cũng chẳng phải thứ y bận tâm.

"Chuẩn! Tôi chỉ tin vào nắm đấm của chính mình, chẳng tin mấy cái truyền thuyết xạo sự đó. Đến một lúc nào đó, kiểu gì họ cũng phải ra tay thôi!"

Vương Bí cũng hừng hực khí thế chiến đấu. Cậu ta vốn sinh ra đã không biết sợ là gì.

Hồ Dương Hiên cười gượng: "Hai vị đại ca, hai người gắt quá. Tiểu Đường Vương mạnh cỡ nào tôi không rõ, nhưng tôi lại vô tình biết được bản lĩnh của một người. Thằng nhóc nhà Doyle từng ghé thăm Thánh Đường. Mọi người đều nóng lòng muốn gây khó dễ cho hắn. Cái tên ái nam ái nữ đó đẹp trai đến mức khiến người ta phải ghen tị, thế là cả đám bàn nhau 'tân trang' lại nhan sắc cho hắn. Ai dè, một gã người Ivante thuộc loại có số má trong giới chúng tôi đứng ra thách đấu, kết cục bị ăn hành thê thảm, phải dưỡng thương một thời gian dài, suýt chút nữa là phế luôn. Nghe đồn thằng nhóc nhà Doyle đó chẳng thèm nghiêm túc, chỉ vung tay theo phản xạ vô điều kiện thôi mà người anh em kia đã 'đăng xuất' rồi. Quả thực có chút đả kích."

"Tiểu Hồ à, chưa đánh đã nhụt chí thế này thì đâu giống phong cách của cậu."

"Đúng vậy, cứ từng bước một mà tiến. Trước tiên dẹp gọn Bernabeu, sau đó càn quét các Học viện Cấp S, rồi hẵng tìm bọn họ tính sổ. Tư chất của chúng ta chẳng thua kém gì họ, sự chênh lệch về công pháp cũng chỉ nằm ở Tinh thần lực thôi. Những thứ này hoàn toàn có thể bù đắp bằng việc khổ luyện!"

Sự quyết tâm của Vương Bí quả thực rất đáng nể phục. Việc đứng lên từ vực thẳm cuộc đời cũng chẳng khác nào được tái sinh, thế giới này quả thực không còn gì có thể cản bước cậu ta nữa. So với Vương Bí, con đường của Hồ Dương Hiên có vẻ quá đỗi bằng phẳng.

Thực lực của năm người này không thể chỉ dùng hai chữ "hào môn" để diễn tả, họ đang ngấm ngầm chi phối sự phát triển của nhân loại.

"Ủng hộ hai cậu! Tôi là phận nữ nhi, không tham gia tranh tài đâu. Nếu có ngày đó, tôi nhất định sẽ đứng ngoài cổ vũ cho hai cậu!"

Mã Tiểu Như vỗ tay tán thành. Tính cách của cô và Samantha khác biệt hoàn toàn. Samantha ưa thích sự tranh đấu, chống lại số phận, còn trong sâu thẳm Tiểu Như lại là sự mềm mỏng, dịu dàng.

Thế nhưng, Vương Động lại bị thu hút bởi tính hiếu chiến của Samantha. Nó hoàn toàn ăn khớp với tính cách của y.

Những việc không đáng bận tâm, y chẳng buồn ngó ngàng. Nhưng một khi đã muốn làm điều gì, không thế lực nào có thể cản bước y.

Đời người ngắn ngủi, tuổi xuân chỉ vỏn vẹn vài chục năm, cứ nơm nớp lo sợ thì sống còn ý nghĩa gì. Dù đó là lời bào chữa của Lão già khú cho lối sống hưởng thụ của lão, nhưng nó lại ảnh hưởng sâu sắc đến Vương Động.

Mã Tiểu Như rất thích sự tự tin tỏa ra từ Vương Động. Không hề tự cao tự đại, nhưng cũng chẳng e dè một ai. Và thực sự y cũng không phải là một người tầm thường. Dĩ nhiên, cô không nghĩ y đủ sức thách thức những nhân vật sừng sỏ kia. Tính cách của cô không thích sự áp lực, ở bên Vương Động, cô cảm thấy thoải mái, vui vẻ và luôn có những điều bất ngờ.

Có lẽ do môi trường học đường, hay do tuổi đời còn quá trẻ, phần hoang dại trong Vương Động hiện tại vẫn đang ẩn mình. Đợi đến ngày nó thực sự bùng nổ, vở kịch hay mới thực sự bắt đầu.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...