Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 234: Vũ Trang Phong Bạo 234
"Thưa thầy, nó nặng chà bá như thế, chúng ta đâu thể lật ngửa nó lên rồi mới đánh được?"
"Một câu hỏi ngốc nghếch nhưng khá thú vị. Trọng lượng của một con Zerg Phun Lửa có thể vượt quá 15 tấn, việc lật ngửa nó lên gần như là bất khả thi. Các em nhìn này, khi nó nhúc nhích, lớp vỏ sẽ tạo ra những nếp gấp. Dù những khe hở này cũng có sức phòng thủ khá tốt, nhưng nó chỉ bằng một phần năm so với lớp vỏ cứng bên ngoài. Đây chính là cơ hội tấn công ngàn vàng dành cho các chiến binh Vũ trang. Đừng nhắm vào đầu, đòn đó không đủ để đoạt mạng nó đâu. Nhìn kỹ vị trí cổ này chưa, khớp thứ 13, đây chính là lỗ phun lửa của nó. Tung một nhát kiếm thật sâu vào đó là cách kết liễu gọn gàng nhất."
"Thưa thầy, vị trí đó bọn bọ cũng phải bảo vệ kỹ lắm chứ, với cả chúng ta làm gì có thời gian mà đếm!"
"Đúng rồi, thời gian đứng đếm chắc bị mấy con bọ khác xơi tái luôn rồi."
Gonzas quét mắt nhìn cả lớp: "Ai bắt các cô các cậu phải đếm. Người xưa có câu 'đánh rắn phải đánh giập đầu'. Việc của các cô các cậu bây giờ là phải luyện làm sao chỉ cần nhìn lướt qua một con Zerg Phun Lửa là biết ngay khớp yếu hại của nó ở đâu, không thì đi chết đi cho rảnh nợ!"
"Thưa thầy, lại phải dựa vào kinh nghiệm thực chiến nữa ạ?"
"Động não chút đi, hỏi câu nào sâu sắc hơn xem nào!" Gonzas gắt gỏng. "Cách đơn giản nhất, đến đứa ngốc cũng làm được, là kiếm một đoạn video về Zerg Phun Lửa, mỗi ngày xem mười lần. Sau một tháng, dù có là tổ tông mười tám đời nhà Zerg Phun Lửa xuất hiện, các cô các cậu cũng chỉ cần một cái liếc mắt là tìm ra ngay điểm yếu của chúng!"
Gonzas đang nói đến những người bình thường. Còn với những người có năng lực như Vương Động, chỉ cần xem vài lần là đã có thể ghi nhớ in sâu vào tâm trí. Nhưng cần biết rằng, phần lớn binh lính trong quân đội không có được thiên phú đó, đôi khi học vẹt cũng là điều cần thiết.
"Nghiên cứu thật kỹ các thông số của loài này, bao gồm cả tốc độ di chuyển. Tôi yêu cầu các cô các cậu phải ghi nhớ toàn bộ tài liệu về loài Zerg mà tôi đã giảng dạy, khắc cốt ghi tâm như chính tên gọi của mình vậy. Dù có quên mất họ của mình cũng không được phép quên những thứ này, rõ chưa!"
"Rõ, thưa thầy!"
Cả lớp đồng thanh hô vang.
Sở dĩ Gonzas luôn lớn tiếng, thậm chí yêu cầu học sinh phải trả lời thật to, chỉ nhằm một mục đích duy nhất: giúp tất cả mọi người tập trung cao độ.
Hiệu quả của một tiết học khi học sinh hoàn toàn tập trung sẽ khác xa so với việc lơ đãng giữa chừng. Gonzas chẳng hi vọng đám sinh viên này sẽ chịu khó ôn bài sau giờ học. Đứa nào chăm chỉ thì cũng đã dành thời gian đi tu luyện công pháp rồi, được mấy mống thực sự hứng thú với lũ bọ cơ chứ. Còn những sinh viên thực sự xuất sắc thì lại chẳng cần đến phương pháp này. Tuy nhiên, trên cương vị là một người thầy, ông không thể chỉ chăm chăm vào vài cá nhân nổi trội. Bây giờ ông nghiêm khắc với chúng, thì sau này chúng sẽ có thêm nhiều cơ hội sống sót trên chiến trường.
Đền đáp? Danh vọng?
Ông chưa bao giờ nghĩ đến những thứ đó. Ông chỉ là một người thầy, làm những việc mà một người thầy nên và phải làm.
Một ngày học dài đằng đẵng cuối cùng cũng kết thúc. Vương Động vừa lết xác về đến phòng ký túc xá, chưa kịp ngả lưng thì Chu Tư Tư đã tìm đến. Chỉ có điều, vẻ mặt của cô nàng hôm nay hơi khang khác.
"Vào đi. Từ bao giờ cậu lại học được cách khách sáo thế này."
"Ai thèm khách sáo chứ, đây, thư của cậu này!" Một phong thư bị ném lên giường Vương Động.
"Sáng nay tớ vừa gửi thư cho Hồ Dương Hiên rồi mà, sao lại có thư gửi lại thế này?" Vương Động bật dậy cười toe toét. "Công nhận sức hút của cậu Hồ nhà ta dai dẳng thật, tớ cũng phải bái phục."
"Ai bảo là của Hồ Dương Hiên, là thư gửi cho CẬU đấy!" Chu Tư Tư càu nhàu, vẻ mặt không được vui cho lắm.
…
"Cho tớ á?" Vương Động chỉ tay vào mặt mình, kéo dài giọng. "Cậu không nhầm chứ?"
"Nhầm thế nào được, chính tay cô bé đó đưa cho tớ mà. Cậu không biết dạo này cậu đã trở thành nam thần của Ares rồi sao!"
"Khụ khụ, thế à, sao tớ không thấy gì nhỉ?"
"Cậu không nhận ra dạo này có rất nhiều ánh mắt lén lút nhìn cậu sao?" Chu Tư Tư tự nhiên rót cho mình một cốc nước... mà lại dùng đúng cái cốc của Vương Động.
"Hình như cũng có, nhưng tớ tưởng họ nhìn bọn Hồ Dương Hiên chứ, hehe."
Chu Tư Tư lườm Vương Động một cái. Đôi khi cái tên ngốc này chậm tiêu đến bực mình. "Bọn Hồ Dương Hiên đúng là nổi tiếng thật, nhưng cậu cũng đừng có xem nhẹ bản thân quá. Sau trận đấu với Bernabeu, cậu đã hoàn toàn tỏa sáng rồi, sức hút chẳng kém cạnh gì Vương Bí đâu. Dù sao thì cậu cũng là người mang về chiến thắng mà!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook