Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 24: Vũ Trang Phong Bạo 24
Đám người sống sót được sắp xếp tắm rửa sạch sẽ, kiểm tra sức khỏe tổng quát rồi tức tốc được đưa lên chuyến tàu trở về Trái Đất. Để khóa miệng bọn họ, Liên bang đành phải cắn răng đáp ứng từng yêu sách miễn sao không quá đáng. Suy cho cùng, chuyện này cũng ảnh hưởng trực tiếp đến thể diện và hình ảnh của Liên bang. Tộc Zerg tấn công bất ngờ là thật, nhưng gây ra thảm kịch kinh hoàng nhường này thì không thể đổ vấy toàn bộ trách nhiệm lên đầu bọn bọ được, Liên bang ít nhiều cũng phải chịu phần trách nhiệm. Khoản tiền bồi thường tử tuất lần này quả thực khiến Liên bang xót xa đến đứt ruột. May mà cuối cùng cũng giành được phần thắng. Bằng mọi giá không thể để đám người sống sót này về làm mình làm mẩy sinh chuyện được. Hiện tại, sự chú ý của giới truyền thông đều đang đổ dồn vào chiến thắng vang dội này. Bỏ ra một chút hy sinh cỏn con để đổi lấy những lợi ích chính trị kếch xù, hiển nhiên là nước cờ khôn ngoan mà đám chính khách luôn sẵn lòng thực hiện.
Yêu cầu của Vương Động cực kỳ đơn giản: y muốn được đi học, và phải được miễn học phí. Vị quan chức tiếp đón y gật đầu cái rụp, đồng ý tắp lự. Đúng là làm việc với bọn trẻ ranh vẫn dễ thở nhất. Lão đưa cho y một bức thư giới thiệu có cộp con dấu đỏ chót của Liên bang, còn hào phóng hứa hẹn nếu có bất kỳ khó khăn gì, cứ vác mặt đến ủy ban thành phố sở tại để yêu cầu giúp đỡ.
Lão quan chức cười rạng rỡ như hoa mùa xuân, vỗ vỗ vai Vương Động, không ngớt lời khen ngợi y là một công dân gương mẫu.
Công dân gương mẫu?
Có lẽ thế. Giờ thì Vương Động chỉ mỏi mắt ngóng về nhà thật nhanh.
Chuyến bay trở về không hề tồi tàn, xập xệ như lúc đi. Phi thuyền lần này chạy êm ru, nội thất lại còn sang chảnh hết nước chấm. Bên trong có rạp chiếu phim, quán cà phê, phòng bida và đủ thứ phương tiện giải trí trên đời. Chẳng cần phải chui rúc vào khoang ngủ sâu nữa, chuyến hành trình trở về hệt như một kỳ nghỉ dưỡng thực thụ. Những cô tiếp viên xinh đẹp sẽ túc trực phục vụ tận răng, mang đến cho họ trải nghiệm du lịch của giới siêu giàu.
Giữ được cái mạng quèn trở về, ai nấy đều mừng rỡ ra mặt. Thêm vào đó, những đãi ngộ béo bở mà Liên bang hứa hẹn càng vẽ nên một viễn cảnh tương lai xán lạn đang chờ đón họ. Liên bang dường như cũng đang rục rịch mượn hình ảnh đám người này để PR, đại loại như tuyên truyền rằng họ đã tận tâm tận lực cứu vớt sinh mạng từng công dân ra sao. Đương nhiên, Vương Động chả hứng thú gì ba cái trò mèo đó.
Chẳng hiểu sao lúc rời khỏi sao Norton, trong lòng y lại dâng lên một cảm giác trống rỗng khó tả. Dẫu sao cũng đã gắn bó cả năm trời, nơi ấy đã làm thay đổi hoàn toàn quỹ đạo cuộc đời y. Có lẽ, một ngày nào đó trong tương lai, y sẽ quay trở lại chốn này cũng nên.
"Cậu là Vương Động phải không?" Một giọng nữ êm ái cất lên bên tai Vương Động. Thực tình mà nói, lúc này đối với Vương Động, hễ là tiếng người thì nghe đều êm tai hết. Suốt ngày bị cái giọng nam cao oang oang, thô thiển của Mạo Tự Vũ Thần tra tấn lỗ tai, y sắp phát rồ đến nơi rồi.
"Cô là?" Vương Động ngước nhìn cô gái xinh đẹp trước mắt. Ánh hào quang rực rỡ tỏa ra từ người cô khiến y hơi lóa mắt, trong đầu nhất thời trống rỗng, chẳng rặn ra nổi từ nào để miêu tả.
Cô gái bật cười khúc khích: "Tôi là Trương Tĩnh đây. Mới gặp nhau chưa được bao lâu mà, mặt tôi khó nhớ đến thế sao?"
Đổ mồ hôi hột... Lúc đó Vương Động kích động thái quá, chỉ mải mừng rỡ vì vớt được đồng loại, chứ đầu óc đâu mà nhớ nổi mặt mũi ai với ai.
…
"Ồ, Thiếu úy Trương Tĩnh, cô cũng ở đây à."
"Hehe, tôi vẫn còn là sinh viên, chưa được tính là quân nhân chính thức đâu. Thế nên nhiệm vụ vừa kết thúc là bị đuổi về rồi." Trương Tĩnh sở hữu một đôi mắt to tròn, lấp lánh và cực kỳ linh hoạt, dường như ẩn chứa vô vàn kho báu đang chờ người ta khám phá.
"Cậu nhìn gì thế?"
Lúc này Vương Động mới giật mình nhận ra bản thân hơi thất thố: "Xin lỗi nhé, chỉ là mắt cô đẹp quá."
Hệ thống cấp bậc trong quân đội vô cùng nghiêm ngặt. Việc một sinh viên quèn lại chễm chệ mang hàm Thiếu úy vốn dĩ đã là chuyện viễn tưởng. Khổ nỗi, Vương Động làm quái gì rành rẽ dăm ba cái quy củ ấy, cứ đinh ninh Trương Tĩnh chỉ là một sĩ quan tập sự bình thường.
"Cảm ơn lời khen của cậu."
"Cô là người Ivante hả?"
"Đúng vậy. Còn cậu là người Trái Đất sao?"
"Chuẩn luôn. Cô cũng sống ở Trái Đất à?" Số lượng người Ivante định cư ở Trái Đất thực chất không nhiều. Thật ra, thời buổi này rất khó để phân biệt rạch ròi. Dân tình bây giờ ai chả ít nhiều đụng chạm dao kéo tinh chỉnh gen. Trái lại, một bộ phận người Ivante thuộc thế hệ đầu giờ đây lại cực kỳ đề cao yếu tố di truyền thuần chủng. Tóm lại, cái mớ bòng bong của nhân loại nó phức tạp thế đấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook