Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 275: Vũ Trang Phong Bạo 275

Sẵn sàng

"Vương Động, đừng cố quá. Cậu là niềm hi vọng lớn nhất của cả đội, cậu uống đi, dù sao đây cũng là nước của cậu mang theo mà!" Hồ Dương Hiên cố rặn ra một nụ cười, nhưng trông còn khó coi hơn cả khóc. Lúc này thì anh chàng đẹp trai cũng tàn tạ hết chỗ nói rồi.

"Đội trưởng, cậu uống đi. Hãy dẫn mọi người đi, đừng bận tâm đến tớ nữa." Lumi thều thào. Cô bé biết sự tồn tại của mình là một gánh nặng quá lớn cho cả đội, chưa kể cô còn là người uống nhiều nước nhất.

"Đừng nói mấy lời đó nữa. Đã đi cùng nhau thì phải cùng nhau sống sót. Đừng phí lời vô ích, càng nói càng khát thôi!" Vương Động ngắt lời một cách dứt khoát.

"Vương Động, tớ phục cậu rồi. Nếu lần này còn sống sót trở về, từ nay cậu sẽ là đại ca của tớ!" Giọng Karl khản đặc.

Nhưng xem ra... khả năng cả lũ cùng chết chùm ở đây là rất cao.

"Cứ thế này không phải là cách. Thể lực của Vương Động là tốt nhất. Tớ có một đề nghị: Để Vương Động mang theo chai nước này, bơi đến đảo Thiên Đường trước rồi tìm người đến cứu chúng ta. Nếu cứ bám lấy nhau thế này thì chết cả nút mất!" Tư Tư đưa ra sáng kiến.

Mọi người đưa mắt nhìn nhau. "Tớ đồng ý, giờ chỉ còn cách đánh cược một phen thôi!" Vương Bí gật đầu tán thành.

"Ai đồng ý thì giơ tay!" Tiểu Như hô lên.

Tất cả đều đồng loạt giơ tay. Hồ Dương Hiên vỗ vai Vương Động: "Trông cậy cả vào cậu đấy. Lần này mà sống sót trở về, hai anh em mình đi tán gái một trận ra trò nhé!"

Vương Động biết đây là cơ hội sống sót duy nhất. Y đón lấy chai nước, tu một ngụm. Đây là lần đầu tiên y thực sự uống nước kể từ khi rơi xuống biển. Ngụm nước này cũng ngốn mất 1/5 chai. Sau đó, y trao trả phần nước còn lại cho Tiểu Như.

"Tiểu Như, Vương Bí, Hồ Dương Hiên, sự an nguy của mọi người trông cậy vào các cậu đấy. Tôi đi trước đây!"

Không nói thêm lời nào, Vương Động lập tức vận Hạch lực, lao mình về phía trước như một mũi tên.

Vương Bí và những người khác cũng không khỏi kinh ngạc. Trong hoàn cảnh này mà y vẫn còn giữ được thể lực sung mãn như vậy... Nếu không phải vướng bận họ, với 10 chai nước trong tay, Vương Động dư sức sống sót trên biển cả chục ngày.

Tiểu Như thẫn thờ nhìn chai nước trong tay. Đến phút cuối cùng mà cái tên này vẫn chỉ nghĩ cho người khác, thật là...

Lúc này, Lumi đã gần như rơi vào trạng thái lơ mơ. Tiểu Như từ từ đưa miệng chai đến sát môi cô bé. Những người khác vẫn đứng yên tại chỗ, cố gắng tiết kiệm thể lực tối đa.

Sau khi Lumi uống xong, mỗi người chỉ nhấp môi một chút, không ai dám uống nhiều. Họ đã có tia hi vọng, và lúc này, niềm tin của mọi người đều đặt cả vào Vương Động, tin rằng y sẽ tìm thấy đảo Thiên Đường.

Vương Động biết rõ mọi hi vọng đang dồn lên vai mình. Không phải y không nghi ngờ có khuất tất gì ở đây, nhưng giờ dù có nghi ngờ thì cũng chẳng thể ngồi im chịu chết. Y không thể phó mặc tính mạng của mọi người cho hai chữ "có thể".

Chỉ một ngụm nước cũng đủ để Vương Động cầm cự thêm một thời gian dài. Y dùng Hạch lực phong bế các huyệt đạo trên cơ thể để hạn chế tối đa sự mất nước, điều mà chỉ có người tu luyện Đao Phong Quyết mới làm được.

Tất nhiên, yếu tố quyết định phần lớn vẫn là ý chí. Trong nhóm, hầu hết đều trạc tuổi nhau, vẫn chỉ là những cô cậu sinh viên trẻ người non dạ. Nhưng Vương Động thì khác, y đã từng nếm trải những giây phút thập tử nhất sinh thực sự. So với những gì y đã trải qua, tình cảnh hiện tại vẫn còn dễ thở chán. Chỉ cần tìm được nguồn nước, mối đe dọa ở đây coi như bằng không.

Vương Động bơi với tốc độ tối đa suốt một tiếng đồng hồ, nhưng cái chấm đen phía xa vẫn cứ là một chấm đen. Y buộc phải dừng lại. Dù có ngốc đến mấy thì y cũng nhận ra có điều không ổn. Đảo Thiên Đường có xa đến mấy thì bóng dáng của nó cũng phải rõ dần lên chứ.

Thực ra, bất kể phía trước là cái gì, Vương Động chỉ muốn đi kiểm chứng. Nhưng cứ tiếp tục thế này thì không ổn.

Cho dù thể lực có trâu bò đến đâu cũng không thể tiêu hao vô tội vạ như vậy được.

Một giờ bơi lội với cường độ cao của y tương đương với tốc độ của cả nhóm cộng lại nhân lên gấp mười lần. Sau một giờ lao đi không ngừng nghỉ, Vương Động đã xác định rõ bước đi tiếp theo của mình.

Sống sót.

Bất chấp phía trước có chuyện gì xảy ra, dù là do sai sót của Samantha hay là một bài kiểm tra sinh tồn khắc nghiệt, y cũng chẳng quan tâm nữa. Việc cấp bách nhất bây giờ là phải tìm cách kiếm thức ăn và nước uống.

Cùng lúc đó, tại vùng biển mà nhóm Mã Tiểu Như đang vật lộn, không còn bóng dáng một ai. Cả đám người dường như bốc hơi khỏi mặt biển!!!

Ực ực... ực ực... ực ực...

Nếu có ai hỏi Vương Bí và những người khác khoảnh khắc hạnh phúc nhất trong đời là khi nào, chắc chắn họ sẽ đồng thanh đáp: Chính là lúc này.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...