Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 276: Vũ Trang Phong Bạo 276
Bên trong chiếc tàu ngầm, Samantha mỉm cười nhìn mọi người: "Uống từ từ thôi kẻo sặc."
Nhìn chung, mọi người chỉ bị thiếu nước. Tình trạng của Lumi có vẻ nghiêm trọng hơn một chút do mất nước, nhưng rồi sẽ nhanh chóng hồi phục.
Nhóm Bernabeu cũng có mặt ở đó, rõ ràng bọn Apache cũng gặp phải tình cảnh tương tự.
Mattheus quan sát một lượt rồi lên tiếng: "Trải nghiệm vừa rồi chính là bài học đầu tiên của đợt huấn luyện này. Nó như một bài kiểm tra cơ bản để đánh giá tình trạng của mỗi người."
Mọi người đưa mắt nhìn nhau. Thế này mà gọi là bài kiểm tra cơ bản á???
Nếu bước vào đợt huấn luyện đặc biệt thực sự thì chẳng phải sẽ mất mạng như chơi sao???
"Cô ơi, sao cô vẫn chưa báo cho Vương Động ạ."
"Đúng vậy, cậu ấy uống ít nước nhất mà." Nhóm học sinh Ares xôn xao lên tiếng. Tình cảm gắn bó được xây dựng từ những lúc hoạn nạn có nhau. Họ đã nếm đủ mùi vị của sự khát nước, làm sao đành lòng để Vương Động một mình chịu khổ.
"Hừ, ngây thơ vừa thôi, trời mới biết hắn ta có giấu bài gì không." Một học sinh Bernabeu cười khẩy mỉa mai.
Nhất cử nhất động của bọn họ trên biển đều nằm trong tầm kiểm soát. Làm sao Samantha và Mattheus có thể nhẫn tâm bỏ mặc học trò của mình trong tình cảnh hiểm nghèo đó chứ.
Vì nhóm Bernabeu không có sự chuẩn bị nào nên họ đã bị dồn vào chân tường từ rất sớm, tình trạng khá thê thảm. Ai mà ngờ được nhóm Ares - với mặt bằng chung kém hơn - lại có thể trụ vững lâu đến vậy. Vấn đề cốt lõi là thằng nhóc Vương Động kia lại mang theo cả đống nước tinh khiết, thật sự khiến người ta tức điên.
Có thể nói, nhờ mấy chai nước khoáng của Vương Động mà Bernabeu đã hoàn toàn lép vế ngay từ vòng gửi xe.
"Này cậu kia, chán sống rồi hả?" Hồ Dương Hiên cười nửa miệng nói. Đây rõ ràng là một lời khiêu khích trắng trợn, mà học sinh Ares thì làm gì có ai hiền lành dễ bắt nạt.
"Im lặng! Cãi nhau cái gì, ngồi yên đó cho tôi. Đây chưa phải là lúc để tổng kết!"
Mattheus cất giọng, toát lên uy nghiêm của một vị Hiệu trưởng. Sự căng thẳng giữa hai nhóm Bernabeu và Ares lập tức lắng xuống, xem ra chẳng bên nào chịu nhường bên nào.
Hiện trường lúc này, ngoài Samantha, Mattheus và 19 học sinh đang tham gia huấn luyện, còn có một vài nhân viên kỹ thuật. Rõ ràng vị trí họ bị thả xuống còn cách đảo Thiên Đường rất xa, đây hoàn toàn là một bài kiểm tra có chủ đích.
Thông qua bài kiểm tra này, có thể quan sát được rất nhiều điều mà những buổi huấn luyện thông thường không thể bộc lộ.
Đừng coi thường việc Vương Động chuẩn bị sẵn nước và thức ăn. Điều đó cho thấy cậu ta luôn có ý thức cảnh giác cao độ và luôn trong trạng thái sẵn sàng sinh tồn trong mọi tình huống. Đây hoàn toàn không phải là do may mắn!
Mattheus hiểu rất rõ điều này, nên ông muốn xem giới hạn của Vương Động rốt cuộc nằm ở đâu.
Những gì cậu ta thể hiện từ đầu đến giờ có thể nói là hoàn hảo. Một nhân tài toàn diện như vậy, suốt cả cuộc đời Mattheus chưa từng gặp ai. Không chỉ sở hữu năng lực cá nhân vượt trội, cậu ta còn bộc lộ tố chất lãnh đạo xuất sắc. Về kinh nghiệm sinh tồn, Apache cũng không tồi, nhưng khả năng lãnh đạo của cậu ta lại kém xa, nói trắng ra là quá độc đoán.
Có những người sinh ra đã mang trong mình tố chất của một nhà lãnh đạo, Vương Động chính là một người như vậy. Nhưng bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ.
Thứ thực sự thử thách bản lĩnh của một con người chính là sự tuyệt vọng.
Khi có đồng đội sát cánh, sự động viên và hỗ trợ lẫn nhau thường giúp con người ta bộc phát sức mạnh và ý chí sinh tồn mạnh mẽ. Nhưng khi chỉ có một mình, những cảm xúc tiêu cực như cô đơn, chán nản sẽ bị nhân lên gấp bội.
Thành thật mà nói, Mattheus đang vô cùng tò mò muốn biết giới hạn của Vương Động là ở đâu.
Mọi ánh mắt đều đổ dồn vào hình ảnh Vương Động trên màn hình.
Vương Động ngẫm nghĩ một lúc, quay lại là điều không thể, chỉ còn cách tiến về phía trước. Nhưng vấn đề thức ăn và nước uống phải giải quyết sao đây?
Thức ăn thì ổn, vừa ăn xong hộp cơm, cầm cự thêm vài ngày nữa cũng không sao. Nhưng nước thì đúng là bài toán nan giải, giá mà bắt được con gì đó thì tốt quá.
Nhưng nãy giờ bơi suốt một đoạn đường dài, một bóng cá cũng chẳng thấy đâu.
Dù sao thì cũng phải vận hành công pháp một vòng để hồi phục thể lực và Tinh thần lực, sau đó mới tính tiếp được.
Đao Phong Quyết từ từ vận hành, cơ thể Vương Động lơ lửng trên mặt nước.
Cô đơn, tuyệt vọng sao?
Đối với người khác, đó có thể là một thử thách tâm lý lớn, nhưng với một người từng trải như Vương Động thì chẳng hề hấn gì. Ngược lại, sâu thẳm trong y còn râm ran một sự phấn khích khó tả. Tình hình hiện tại chưa đến mức tuyệt vọng, kiểu gì chẳng tìm ra cách.
Khi Đao Phong Quyết bắt đầu luân chuyển, ánh mặt trời chói chang cũng bớt đi phần gay gắt. Tuy cơn đói khát vẫn cồn cào, nhưng tinh thần y đã khá hơn rất nhiều. Tinh thần lực dần khuếch tán, thâm nhập sâu xuống đáy đại dương.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook