Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 290: Vũ Trang Phong Bạo 290

Sẵn sàng

Muốn ăn no thì đành đợi đến tối vậy.

Tiểu Như tuy sinh ra trong gia đình gia giáo, nghiêm khắc, nhưng cũng chưa từng nếm mùi gian khổ như thế này. Dù đợt huấn luyện này là một thử thách vô cùng khắc nghiệt đối với cô, nhưng cô chưa một lần mở miệng than vãn.

Cả sinh viên Ares lẫn Bernabeu đều đinh ninh rằng, cô tiểu thư nhà FFC kiểu gì cũng được hưởng đặc quyền. Dẫu sao thì cô cũng chẳng cần phải khổ sở như bọn họ. Những thứ mà người bình thường phải trầy da tróc vẩy mới có được, thì với Tiểu Như lại dễ như trở bàn tay. Thậm chí cái chức hạm trưởng cũng chẳng phải là điều gì quá xa vời với cô. Vậy mà từ đầu đến cuối, trong khi biết bao người ca thán, thì Tiểu Như vẫn lặng lẽ chịu đựng, không một lời oán trách.

Mọi người tuy không nói ra, nhưng trong lòng đều rất khâm phục cô. Đầy rẫy những kẻ có tiền có thế thích làm màu, tỏ vẻ gần gũi để đánh bóng tên tuổi, nhất là mấy cô tiểu thư mắc bệnh "công chúa". Nhưng ở Tiểu Như, người ta không hề thấy những khuyết điểm đó.

Tiếng chuông báo hiệu giờ huấn luyện buổi chiều vang lên, mọi người lập tức xếp hàng ngay ngắn. Chẳng cần Massa phải gào thét, ai cũng tự giác, bởi họ thừa biết chỉ cần ông ta mở miệng, chắc chắn sẽ có "quà tặng kèm".

"Hừ, trông cũng ra dáng quân nhân rồi đấy, nhưng vẫn còn kém xa lắm. Bài tập chiều nay chắc chắn các cô cậu sẽ rất thích: ra bãi biển."

Trực thăng thả mọi người xuống bờ biển. Nắng chói chang, biển xanh bao la, bãi cát trắng mịn, thêm vài cây dừa đu đưa trong gió, mặt nước lấp lánh ánh vàng. Nếu gạch đi khuôn mặt hắc ám của Massa trong khung cảnh này, thì đây đích thị là một thiên đường nghỉ dưỡng. Dựng lều, nhâm nhi ly nước ép, đánh vài ván bài, ngắm nhìn các người đẹp đùa giỡn với sóng nước.

Đảo Thiên Đường - cái tên quả không ngoa chút nào.

Nhưng một cơn sóng ập đến, khuôn mặt lạnh như tiền của Massa hiện ra, đập nát mọi mộng tưởng của họ.

"Chiều nay chúng ta sẽ rèn luyện sức bền, bằng cách tập luyện dưới nước biển."

Massa vừa dứt lời, các nhân viên liền phát cho mỗi người hai vật hình vòng giống như cùm chân và đeo vào cho họ.

Vừa đeo vào, sắc mặt mọi người đồng loạt biến sắc... Nặng quá.

"Tốt lắm, bây giờ nghe lệnh tôi, tiến về phía trước 10 bước!"

Dù sao cũng là sinh viên trường quân sự, nên những bước đi cơ bản mang phong cách quân đội mọi người vẫn thực hiện rất chuẩn mực.

Chẳng mấy chốc, tất cả đã đứng dưới nước, không hiểu Massa định giở trò gì.

"Bài tập chiều nay rất đơn giản: ngắm cảnh quanh đảo. Các cô cậu xuất phát từ đây, chạy một vòng quanh đảo. Ai về trước 6 giờ tối sẽ có cơm ăn, còn không thì... hehe, bắt đầu!"

Nghe đến "cơm", mặt ai nấy đều xị xuống. Vừa nãy ngồi trực thăng cũng mất một lúc mới bay tới đây, trời mới biết cái hòn đảo này rộng cỡ nào.

Mọi người lập tức xuất phát. Đúng là gặp quỷ rồi, cái tên giáo quan chết tiệt này!

Nhưng rồi họ nhận ra một điều còn kinh khủng hơn: cái cùm chân này không chỉ dùng để tạo sức nặng, mà còn để giám sát hành trình của họ. Ví dụ, nếu họ chạy sát bờ, lực cản sẽ giảm đi đôi chút, nhưng chỉ cần vượt quá ranh giới cho phép, cùm chân sẽ lập tức báo động. Tức là họ phải luôn chạy ở một độ sâu nhất định dưới nước.

Đám Karl không kìm được tiếng chửi thề. Cái gã này đúng là triệt đường sống của người ta mà!

Nhưng thay vì tốn sức oán thán, thà dồn sức mà chạy còn hơn. Nhóm Vương Động còn khổ sở hơn, họ vừa phải chạy vừa cõng thêm ba lô tạ. Đừng đùa với lực cản của nước, nó tạo áp lực cực lớn lên đôi chân, đồng thời liên tục phá vỡ sự thăng bằng của cơ thể.

Lực nổi ven bờ tuy yếu nhưng cũng đủ khiến người ta chao đảo. Tuy nhiên, lúc này nhóm Vương Động đã lờ mờ hiểu được lợi ích của bài tập này.

Nếu áp dụng những bài huấn luyện cơ bản của Massa cho sinh viên bình thường hay binh lính thông thường thì đúng là quá sức, nhưng để đào tạo tinh anh và chiến binh đặc nhiệm thì đây lại là điều bắt buộc.

Đã đến đây nghĩa là muốn trở thành tinh anh. Không thể vừa khao khát nổi bật hơn người, lại vừa muốn nhàn hạ, sung sướng. Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế.

Nhóm Vương Động đã giác ngộ. Cùng một bài huấn luyện, cùng một sự kiên trì, nhưng thái độ khác nhau sẽ đem lại kết quả khác nhau.

Đầu tư 100% công sức, kết quả thu về sẽ là 100%. Nếu cứ giữ tư tưởng làm cho có, tìm cách lươn lẹo để qua chuyện, thì dù có lết được đến đích, hiệu quả đạt được cũng chẳng đáng là bao.

Chuyện này cũng giống như việc tu luyện công pháp vậy. Chạy đại một vòng cũng gọi là một chu thiên, nhưng vận hành cẩn thận, tỉ mỉ một vòng mới thực sự là một chu thiên. Trong một sớm một chiều, hay thậm chí nửa năm, một năm chưa chắc đã thấy rõ sự khác biệt, nhưng không có nghĩa là sự khác biệt đó không tồn tại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...