Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 296: Vũ Trang Phong Bạo 296
…
Khác với các giáo viên trên lớp, Massa chẳng thèm lải nhải đạo lý: "Bây giờ, xuất phát!"
Mọi người bì bõm bước xuống nước. Vương Động, người luôn dẫn đầu trong các bài tập trước, nay lại tụt lại phía sau. Khởi động sương sương thì không nói làm gì, chứ đeo 4 cái vòng từ lực khỉ gió này mà chạy thì độ khó đúng là tăng lên gấp bội.
Chưa được mấy bước, Vương Động loạng choạng ngã nhào xuống nước.
"Vương Động, cậu sao thế?"
"Cấm dừng lại! Cứ chạy phần mình đi, ai muốn có cái bỏ bụng thì mau vắt chân lên cổ mà chạy!"
Tiếng gào của "Mặt ngựa" vang lên phía sau, nhóm Karl bất lực đành phải tiếp tục chạy.
"Nhóc con, xem ra trình của cậu vẫn chưa tới đâu nhỉ. Có cần tôi giảm bớt gánh nặng cho không? Cậu có thể bỏ ba lô xuống đấy, để lát khỏi phải tìm lý do ngụy biện."
Massa lạnh nhạt buông lời. Thực ra, ông ta cũng có chút lo lắng. Thằng nhóc này đã lập kỷ lục không tưởng rồi, nhỡ đâu kiệt sức thật thì nguy.
Vương Động ngoi lên khỏi mặt nước, vuốt bớt nước trên mặt, nở một nụ cười khiến Massa bất ngờ: "Giáo quan, em không sao, thầy đừng lo."
Nói rồi, Vương Động lại tiếp tục xuất phát, lúc này y đã rớt xuống vị trí cuối cùng.
Massa hơi sững lại, không kìm được cái lắc đầu: "Cái thằng nhóc này!"
Vương Động không chỉ sở hữu năng lực phi thường mà tâm trí cũng vô cùng chững chạc, dường như đã nhìn thấu ý đồ của ông. Mẹ kiếp, chuyện lạ năm nào cũng có, thiên tài cũng chẳng hiếm, nhưng một kẻ kỳ dị như vậy thì đây là lần đầu tiên ông gặp.
Có lẽ chẳng bao lâu nữa, cái tên Vương Động này sẽ khiến cả Liên bang phải sửng sốt. Hehe, chuyến này đến đây vốn dĩ chỉ định trả nợ ân tình cho Tướng quân Hổ Bí, tiện thể mài giũa Vương Bí một phen, ngờ đâu lại vớ được một tên quái vật như thế.
Đám nhóc bên Capus coi chừng đấy, lơ mơ là bị lật kèo như chơi.
Bài tập vẫn như cũ, nhưng yêu cầu lại cao hơn. Dẫu vậy, các sinh viên vẫn dốc hết sức mình. Và dường như... mọi chuyện cũng không đến mức tồi tệ như họ nghĩ. Lần trước chỉ có Vương Bí và Apache về đích đúng giờ, lần này yêu cầu đến 10 người, nghe cứ như chuyện viễn tưởng. Lúc đồng thanh hô to, bọn họ gần như chẳng suy nghĩ gì, nhưng giờ thì chỉ còn cách cắn răng mà chạy. Tóm lại, qua được người nào hay người nấy, ít nhất cũng không để tên "Mặt ngựa" kia coi thường.
Ai nấy đều cố gắng chạy nhanh nhất có thể. Vương Bí và Apache tiếp tục là những người dẫn đầu. Khi dẹp bỏ được sự sợ hãi, khó khăn cũng chẳng còn đáng sợ như ta vẫn tưởng.
Apache là người đầu tiên chạm đích. Tốc độ vốn là thế mạnh của hắn. Dù không dùng Hạch lực, hắn cũng chẳng phải hạng tép riu. Ở Đội Buôn lậu, nhiều kẻ thường xuyên mượn rượu, khói thuốc để giải khuây, nhưng Apache thì không. Không phải hắn nghĩ điều đó là xấu, chỉ đơn giản là hắn không có hứng thú. Giữa hắn và những thành viên trong đội có một sự khác biệt: họ đa phần đã ngoài 30, ai mang trong mình ít nhiều những câu chuyện riêng, còn hắn đến đó chỉ để rèn luyện. Chính thói quen sinh hoạt lành mạnh đó đã giúp cơ thể hắn luôn ở trạng thái sung mãn nhất, và giờ là lúc nó phát huy tác dụng.
Theo sát phía sau là Vương Bí. Chẳng bao lâu, Hồ Dương Hiên và Tào Nghị cũng lần lượt cán đích. Rõ ràng, một khi đã nghiêm túc, anh chàng họ Hồ cũng vô cùng đáng gờm. Tào Nghị thì vẫn giữ phong độ ổn định. Dù Massa không nhìn ra điểm gì đặc biệt ở cậu ta, nhưng có lẽ "không có gì đặc biệt" lại chính là điểm mạnh lớn nhất. Cậu ta đã hoàn thành bài tập một cách xuất sắc.
Đã có 4 người về đích, nhưng khoảng cách đến con số 10 vẫn còn khá xa. Bọn họ hoàn thành là điều nằm trong dự tính, hơn nữa thời gian vẫn còn.
Người thứ năm về đích là Mã Tiểu Như. Xem ra vị công chúa nhỏ này cũng đã bung hết sức rồi. Chỉ khi tất cả mọi người dốc toàn lực thì mới có hi vọng. Những người đã về đích bắt đầu hò hét cổ vũ cho các đồng đội còn lại. Trong khi đó, Massa vẫn thong thả bấm giờ, nhàn nhã chờ đợi.
Thời gian trôi qua từng giây từng phút.
Thật bất ngờ, Karl lại là người thứ sáu chạm vạch đích! Không hẳn là do thể lực vượt trội, mà cậu ta đang dùng cách "bán mạng" để chạy. Suốt thời gian qua, Karl luôn khao khát được cống hiến điều gì đó cho đội. Không thông minh, không có khả năng học hỏi nhanh như Tào Nghị, lại còn đầy rẫy khuyết điểm, nhưng cậu ta có một ưu điểm: liều mạng. Đối với những việc đơn giản, trực tiếp như thế này, cậu ta chẳng cần nghĩ ngợi nhiều, cứ thế cắm đầu cắm cổ mà chạy, mặc kệ sự đời. Không ngờ cách đó lại giúp cậu ta về đích sớm.
Nhưng vừa chạm đích, Karl lập tức ngã vật ra đất, không thể gượng dậy nổi. Vương Bí và Hồ Dương Hiên phải lao đến vực cậu ta dậy. Hồ Dương Hiên vỗ mạnh vào vai Karl. Gã này vào thời khắc quyết định cũng ra dáng đàn ông phết, không chỉ biết võ mồm.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook