Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 300: Vũ Trang Phong Bạo 300

Sẵn sàng

Mattheus nói. Ông nhận thấy rõ sự lột xác của đám học trò. Có lẽ bản thân họ chưa nhận ra, nhưng so với lúc mới đến, giờ đây họ mới thực sự mang dáng dấp của những quân nhân thực thụ.

Sự thay đổi diễn ra một cách thầm lặng.

Vừa nghe tin kết thúc huấn luyện thể lực, chẳng hiểu sao trong lòng mọi người lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng. Bấy lâu nay họ luôn hậm hực với tên giáo quan "Mặt ngựa", lấy việc đối đầu với ông ta làm niềm vui mỗi ngày. Giờ nghe tin ông ta đã rời đi, ai cũng cảm thấy có chút luyến tiếc.

"Thầy Hiệu trưởng, giáo quan này cũng vô trách nhiệm quá, sao lại bỏ dở giữa chừng vậy. Chẳng phải ông ta bảo sẽ dạy dỗ em sao, em vẫn chưa phục đâu!" Karl la ó.

Đôi mắt tinh tường của Mattheus dễ dàng nhìn thấu tâm can cậu học trò ruột để ngoài da này. Ông mỉm cười: "Các em đã xuất sư rồi, đã hoàn thành chương trình huấn luyện cơ bản. Giáo quan Massa rất bận, lần này ông ấy đã phải hi sinh thời gian nghỉ ngơi để đến đây huấn luyện cho các em. Nếu sau này các em có làm nên trò trống gì, đừng bao giờ quên ông ấy!"

"Thưa thầy, rốt cuộc vị giáo quan này là ai vậy ạ?" La Mạn Mạn tò mò hỏi. Qua những ngày huấn luyện vừa rồi, phương pháp của Massa quả thực vô cùng cao tay. Không chỉ ở cách thức huấn luyện, mà khả năng nắm bắt tâm lý học viên cũng vô cùng chuẩn xác. Với những người cần được động viên như Lumi, ông ta sẽ thỉnh thoảng buông vài lời khen ngợi. Dù chỉ là những lời khen hờ hững, nhưng đối với một người luôn dùng đòn roi như ông ta, đó chẳng khác nào âm thanh thiên thần, giúp một cô bé nhút nhát như Lumi học được cách trở nên mạnh mẽ.

Còn với những thành phần lười biếng như Karl, Massa chỉ dùng một chiêu duy nhất: Kích động, kích động đến cùng cực. Bởi vì cái bản tính tưng tửng của Karl sẽ không bao giờ biết tự ti, cũng sẽ không bao giờ bỏ cuộc.

Còn với những nhân tài tiềm năng như Vương Động, ông ta không nói nhiều, chỉ trực tiếp tung ra chiêu bài mạnh nhất. Bởi vì giữa những người ở đẳng cấp này, lời nói đôi khi là thừa thãi.

Chỉ khi mất đi, người ta mới hiểu được giá trị của những gì mình đã từng có.

"Lẽ ra tôi không nên tiết lộ cho các em biết, nhưng tôi cũng hi vọng một ngày nào đó các em sẽ có cơ hội gặp lại ông ấy. Thượng tá Massa chính là Đại đội trưởng của Đội G thuộc Liên bang Trái Đất. Đội G là lực lượng tinh nhuệ nhất trong số các lực lượng đặc nhiệm."

Tất cả đều sững sờ. Karl há hốc mồm: "Thật hay đùa vậy, ông ta mà là Thượng tá á? Lại còn là át chủ bài của lực lượng đặc nhiệm nữa?"

Quả thực, trong những ngày qua, không ai nhìn ra được Massa là một cao thủ.

"Haha, các em vẫn chỉ là sinh viên thôi. Nếu có cơ hội gia nhập lực lượng đặc nhiệm, các em sẽ hiểu thế nào mới thực sự là địa ngục. Những bài huấn luyện mấy ngày qua chỉ là cưỡi ngựa xem hoa thôi."

Mattheus cười, rồi chợt nhìn về phía Vương Động: "Vương Động, giáo quan Massa có để lại cho em một câu nói."

Vương Động hơi sững lại, mọi người cũng dồn ánh mắt về phía y. Thực ra, trong thâm tâm mỗi người đều hiểu, Vương Động chính là người mạnh nhất trong đội.

Có những chuyện không cần phải phân định bằng nắm đấm mới biết kết quả.

"Lục quân là thiên đường của cậu."

Vương Động mỉm cười: "Gửi lời cảm ơn của em đến giáo quan Massa nhé."

Ngay cả Mattheus cũng không ngờ lại nghe được lời khen ngợi cao đến vậy từ miệng Massa. Điều này có nghĩa là, Vương Động sinh ra là để làm lính. Nếu gia nhập Lục quân, y chắc chắn sẽ như cá gặp nước.

Chỉ là cậu bạn Vương Động không có chút hứng thú nào với Lục quân. Dù sao thì mục tiêu của y là trở thành hạm trưởng, "địa chủ không gian", vừa oai phong, đãi ngộ tốt, lại thăng tiến nhanh. Dĩ nhiên, y phải thừa nhận rằng sau khi tiếp xúc với Massa, y cũng khá thích cái phong thái quân nhân này.

"À, thưa thầy, mấy món đồ này giải quyết sao đây ạ?" Vương Động chỉ vào mớ vòng sắt trên cổ tay và cổ chân.

"Giáo quan Massa nói tặng lại cho em làm kỷ niệm."

"Karl, giáo quan cũng có lời nhắn nhủ dành cho em đấy." Mattheus nói. Không chỉ những người khác, mà ngay cả bản thân Karl cũng không ngờ một đứa luôn đội sổ như mình lại được giáo quan để tâm đến.

"Thầy Hiệu trưởng... Giáo quan đó không định đuổi em về nhà đấy chứ ạ?" Karl ngượng ngùng hỏi.

Mattheus lắc đầu: "Giáo quan nói em không hợp làm chiến binh Vũ trang!"

"Trời đất ơi, em biết ngay mà. Cái mặt ngựa đó chỉ toàn đả kích ý chí của em thôi!"

"Haha, tuy em không hợp làm chiến binh Vũ trang, nhưng giáo quan thấy em rất có năng khiếu về Tinh chiến. Nên nếu em muốn, em có thể cân nhắc việc tập luyện cùng Best. Dẫu sao thì đó cũng là một môn học cực kỳ quan trọng đối với Khoa Chỉ huy."

Karl vò đầu bứt tai. Mình... mà cũng có thứ gọi là năng khiếu sao???

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...