Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 32: Vũ Trang Phong Bạo 32
…
Trời rạng sáng, hệ thống giả lập tự động ngắt kết nối, Vương Động cũng vừa vặn tỉnh giấc. Đưa mắt nhìn viên Không gian Thủy tinh, y hơi ngạc nhiên khi không thấy gã Mạo Tự Vũ Thần loi choi ca bài ca muổi sáng như thường lệ. Chắc mẩm đêm qua lão cày game mệt nghỉ rồi nên giờ còn đang ngáy pho pho, thế cũng tốt, đỡ phải nhức đầu.
Vương Động vươn vai đánh một cái ngáp dài, tinh thần sảng khoái lạ thường. Hồi đầu, việc vừa ngủ vừa giữ trạng thái tu luyện quả thực khó nhằn như nhai sỏi. Thế nhưng, từ lúc Mạo Tự Vũ Thần phát hiện ra Đao Phong Quyết của y có khả năng tự động luân chuyển chậm rãi trong vô thức, lão liền ép uổng y phải luyện theo phương pháp này. Hiếm khi thấy tên thầy giáo dởm này lại kiên quyết đến vậy, Vương Động cãi không lại đành bấm bụng làm theo. Nào ngờ bây giờ thành thói quen cmnr, hôm nào không ngủ kiểu này lại đâm ra bứt rứt không yên.
Con người vốn là sinh vật thích nghi rất giỏi, một khi đã thành thói quen thì chẳng có khó khăn nào là không thể vượt qua.
Vương Động vừa chuẩn bị xách mông đi thì đột nhiên một đôi mắt đỏ ngầu vằn vện tơ máu lù lù hiện ra, chằm chằm nhìn y không chớp mắt: "Má ơi, muốn hù chết người ta đấy à? Lão không biết dọa ma người khác là có ngày chết người thật sao?"
"Nhóc con, chúng ta thương lượng chút việc được không!" Mạo Tự Vũ Thần cất lời bằng chất giọng và ánh mắt cực kỳ nghiêm túc.
"Khụ khụ, có rắm gì thì mau thả đi. Lão bày ra cái bộ dạng nghiêm túc này làm tôi ớn lạnh quá." Vương Động đủng đỉnh ngồi phịch xuống sô pha. Mỗi lần cái ông chú này làm mặt nghiêm trọng thì y như rằng mười phần có tám chín là chuyện chẳng ra hồn gì.
"Cậu bạn Vương Động, ngươi có biết hiện tại ngươi đang thiếu thốn cái gì nhất không?" Mạo Tự Vũ Thần dõng dạc hỏi.
"Tiền!" Vương Động đáp không trượt phát nào. Có tiền mua tiên cũng được, cái đạo lý này y đã khắc cốt ghi tâm từ thuở bé. Ngặt nỗi dính phải cái lão già hút máu kia nên đời y chưa bao giờ được nếm mùi giàu sang.
"Sai bét, một thanh niên tiền đồ xán lạn như ngươi sao có thể để đồng tiền làm lóa mắt được chứ. Thứ ngươi đang cực kỳ khát khao lúc này là thực chiến! Ta nói cho ngươi biết, trong này có một tựa game thực chiến PA (Chiến binh Vũ trang) đỉnh của chóp luôn. Cơ mà chẳng hiểu sao ta chỉ có thể vào xem chùa chứ đéo có lực chiến. Tối qua ngồi xem chúng nó đánh nhau ngứa ngáy tay chân chịu không nổi. Ngươi mau login vào làm vài ván đi, cho ta hưởng sái chút cảm giác mạnh với!"
Rõ ràng Mạo Tự Vũ Thần không phải tuýp người thích vòng vo tam quốc. Vương Động còn chưa kịp mủi lòng thì lão đã tồng tộc nói toạc móng heo ra hết mọi suy nghĩ. Hóa ra tên cuồng võ này bị kìm nén quá lâu, nay mới tìm được chỗ xả stress nhưng lại khổ nỗi không thể tự tay tung đòn. Tuy nhiên, nhờ mối liên kết tinh thần giữa hai người, khi Vương Động chiến đấu, lão cũng sẽ cảm nhận được y hệt như đang trực tiếp tham gia. Thế nên lão mới nặn ra cái ý tưởng củ chuối này.
"Rất tiếc phải làm lão thất vọng, nhưng tôi đây - một thanh niên đầy triển vọng thế hệ mới của Học viện Quân sự Ares Cấp A - chả có thời gian để lãng phí vào dăm ba cái trò vô bổ này đâu. Rảnh rỗi thì thà vắt óc nghĩ xem kiếm chỗ nào làm thêm còn hơn, không thì chẳng mấy chốc lại phải cạp đất mà ăn."
Vương Động chẳng mảy may hứng thú, phũ phàng tắt phéng Mạo Tự Vũ Thần đi. Trời sáng rồi, y phải xốc lại tinh thần bắt đầu một ngày mới cày cuốc thôi!
"Không thương lượng gì thêm à?" Mạo Tự Vũ Thần trợn mắt lườm nguýt, bộ dạng như thể hận không thể vỗ một chưởng tiễn Vương Động về chầu ông bà.
"Thương lượng cái rắm. Anh em mình thân thiết như vậy, chỉ cần lão xì tiền ra đây thì tôi hầu lão chơi tới bến luôn. Còn không thì... dẹp đi."
Vương Động thẳng tay ngắt kết nối viên Không gian Thủy tinh. Thời gian đâu mà đứng đó xàm lờ với Mạo Tự Vũ Thần, lỡ cạp đất ăn thật thì bỏ mẹ. Tiền học phí, tạp phí đóng đủ cả rồi, giờ ở ký túc xá muộn ngày nào là xót ruột ngày nấy.
Trẻ con nhà nghèo phải sớm biết lo toan mà.
Bên trong Mộng Ảo Thiên Đường, vô số game thủ vẫn đang cày cuốc miệt mài. Trong khi đó, Vương Động đã vác xác đến ngồi chồm hổm ngay trước cửa Phòng Hậu cần từ sáng sớm bảnh mắt, dài cổ chờ giáo viên đến làm việc.
Vừa gặm cái sandwich rẻ tiền, y vừa vắt óc suy nghĩ xem lát nữa dùng "khổ nhục kế" gì để làm mủi lòng vị giáo viên kia. Sống cùng lão già bao năm, dù chưa đạt đến trình độ lừa đảo chuyên nghiệp, nhưng y cũng dư sức hiểu lúc nào cần chủ động xuất kích, bằng không thì có nước chết đói rã họng.
Hôm nay là thứ Hai. Buổi sáng sớm đã có sinh viên đi ngang qua, ai nấy đều ném cho Vương Động những ánh nhìn kỳ dị. Tên này nhìn kiểu gì cũng giống... ăn mày thế nhỉ?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook