Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 324: Vũ Trang Phong Bạo 324
Nhưng Vương Động biết mọi chuyện chưa dừng lại ở đó. Trong cái chốn này, chẳng có kẻ nào là hiền lành, an phận. Đánh trực diện không xong, chúng sẽ chuyển sang chơi trò ném đá giấu tay. Tuy nhiên, Vương Động cũng chẳng mảy may lo sợ. Đã đến đây rồi thì cứ tùy cơ ứng biến, để xem rốt cuộc vở kịch này sẽ đi về đâu.
Bên trong phòng giam ầm ĩ là vậy mà bên ngoài vẫn không có động tĩnh gì. Có vẻ như đám cai ngục đã quyết định làm ngơ.
Thế cũng tốt. Vương Động chọn một góc ngồi xuống, cái đuôi kia cũng cun cút ngồi xổm bên cạnh. Chắc là do sắc mặt Vương Động quá đáng sợ, cộng thêm màn ra tay tàn nhẫn ban nãy nên cậu ta cũng có chút rụt rè. Nhưng bản năng mách bảo rằng, ít nhất người này sẽ không làm hại mình... mà nếu có, thì cũng vẫn còn tốt chán so với đám lợn lòi cục súc xung quanh.
Vương Động nhắm mắt dưỡng thần, trong đầu không ngừng suy nghĩ. Chuyện này e là không giống như Apache suy đoán. Mười phần thì đến tám chín phần là nhắm vào y. Nhưng y nhớ mình chưa từng đắc tội với ai, trước kia không có cơ hội, bây giờ cũng không. Nếu là chuyện ở Sao Norton thì mọi thứ đã êm xuôi, cũng chẳng liên quan gì đến y. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có chuyến đi đến đảo Thiên Đường hôm nay là khả nghi nhất. Nhưng cuộc bạo loạn của bầy Zerg thì liên quan quái gì đến y chứ.
Chẳng lẽ vì Đao Phong Quyết?
Nếu vậy, họ phải mang y đi mổ xẻ nghiên cứu chứ sao lại tống giam ở đây.
Vắt óc suy nghĩ một hồi vẫn không ra manh mối, Vương Động quyết định không nghĩ nữa. Thân cô thế cô, ông già thì đã ôm hết gia tài chạy mất hút, xem như tiền dưỡng lão, y cũng chẳng có gì phải sợ.
Sau một màn vận động nhẹ, Vương Động cũng thấy hơi thấm mệt. Y tĩnh tâm vận hành Đao Phong Quyết để ứng phó với những biến cố sắp tới. Với sức mạnh hiện tại của Đao Phong Quyết, muốn động đến y cũng không phải dễ.
Vương Động giữ khoảng cách với cái "của nợ" bên cạnh cũng là để tránh liên lụy cho cậu ta. Khi Đao Phong Quyết từ từ luân chuyển, tâm trạng bực dọc của Vương Động dần dịu lại, suy nghĩ cũng trở nên rõ ràng hơn. Có vẻ như sự việc này nhắm vào FFC, một con tép riu như y đâu đáng để họ cất công dàn xếp một vở kịch lớn thế này. Nếu đúng là vậy, chắc chẳng bao lâu nữa y sẽ được thả ra.
Càng nghĩ càng thấy hợp lý, Vương Động thở phào nhẹ nhõm.
Ngoài những tiếng rên rỉ của đám bị thương, phòng giam đã trở lại trạng thái bình thường. Quả thực không có kẻ nào dại dột đi gây sự với Vương Động nữa.
Nếu chỉ có Vương Động thì có lẽ bọn chúng đã yên phận. Nhưng rắc rối là trong này lại có một "nữ nhân". Mặc kệ cô ta bị tống vào đây vì lý do gì, nhan sắc ấy vẫn khiến vài gã không kìm được thú tính.
Đàn ông luôn bị chi phối bởi bản năng. Đám tù nhân ở đây vốn dĩ phần "con" đã lấn át phần "người", nên chúng sẽ không vì Vương Động mà từ bỏ con mồi. Ngược lại, sự kích thích càng khiến dục vọng của chúng bùng lên dữ dội. Ánh mắt chúng thèm thuồng nhìn cái "của nợ" kia như muốn nuốt chửng cô ta ngay lập tức.
Kẻ bám đuôi cảm thấy rợn tóc gáy, nhưng phòng giam chật hẹp chẳng có chỗ nào để trốn. Ánh mắt xung quanh quá đỗi kinh tởm, cô nàng đành nhích lại gần Vương Động thêm chút nữa. Vẻ đẹp mong manh, yếu đuối của cô nàng càng khiến đám đàn ông sôi sục. Nếu không có Vương Động ngồi đó, chắc chắn chúng đã xé xác cô ta rồi. Với thân hình nhỏ bé nhường kia, cô ta làm sao chịu nổi sự chà đạp của cả đám người này.
Tinh thần lực của Vương Động âm thầm tỏa ra, bao trùm toàn bộ không gian phòng giam. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của y. Y có thể cảm nhận rõ dục vọng ngùn ngụt và trạng thái hưng phấn tột độ của đám tù nhân. Dường như có vài kẻ đang rục rịch chuẩn bị hành động.
Vương Động khẽ nhếch mép. Xem ra những lời "dạy bảo" lảm nhảm của Lão già khú cũng có lý đấy chứ.
Hơn một giờ yên ắng trôi qua. Đám đàn em của Tây Sâm đã hồi lại chút sức lực, nhưng tuyệt nhiên không dám hé mắt nhìn về phía Vương Động. Chúng cũng chẳng thèm gọi cai ngục, bởi biết chắc lúc này có kêu gào cũng vô ích.
Cuối cùng, ba tên cầm đầu trong phòng giam đứng dậy. Hơn một trăm tên tù nhân khác lập tức hùa theo, từ bốn phía bao vây lấy góc của Vương Động. Cảm thấy nguy hiểm cận kề, "của nợ" ngấn lệ nhìn Vương Động đầy cầu cứu. Chẳng biết từ lúc nào, cúc áo trên ngực cô ả đã bung ra, để lộ một vùng da thịt trắng ngần. Những giọt nước mắt rửa trôi lớp bụi bẩn trên mặt, làm lộ ra nhan sắc mỹ miều thực sự. Cô ta không chỉ là phụ nữ, mà còn là một mỹ nữ tuyệt sắc. Trong cái chốn ngục tù này, chỉ cần là phụ nữ đã đủ khiến bọn chúng phát điên, huống hồ lại là một tuyệt sắc giai nhân. Lúc này, chẳng có sức mạnh nào có thể cản được dục vọng của đám thú hoang này.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook