Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
Chapter 33: Vũ Trang Phong Bạo 33

Sẵn sàng

"Thầy Simmons kính mến, cuối cùng thầy cũng đến rồi." Rõ ràng vị giáo viên này chẳng phải tuýp người đúng giờ giấc, lão đi trễ tròn một tiếng đồng hồ, hại cậu bạn Vương Động phải mài đũng quần chờ đợi mỏi mòn.

"...Cậu là... Ồ, Vương Động. Đúng rồi, cậu ngồi đây làm gì thế?" Simmons nhíu mày nhìn cậu sinh viên quái gở trước mặt.

"Thầy ơi, chuyện chỗ ở của em vẫn chưa được giải quyết. Thật ra thì... haizz, đến nước này em cũng chẳng muốn giấu giếm nữa. Em vốn là trẻ mồ côi từ nhỏ, ông nội nhận nuôi em cũng vừa qua đời. Bây giờ em thực sự không chốn dung thân, mà mấy cái nhà nghỉ quanh trường thì chém giá cắt cổ quá, em... em..." Ánh mắt Vương Động trùng xuống, đượm buồn. Trong bụng lại thầm rủa xả: Lão già khốn khiếp, sống dai ngàn năm, đừng trách tôi lấy ông ra làm bia đỡ đạn nhé.

Thực ra Simmons ít nhiều cũng lờ mờ đoán được tình cảnh của Vương Động. Nghe y giãi bày xong, lão cũng không khỏi chạnh lòng. Thật lòng mà nói, lão chẳng có ý làm khó làm dễ gì Vương Động cả. Mấy năm gần đây, kinh phí rót xuống cho Ares ngày càng bị cắt giảm thê thảm, đã thế trường lại còn chẳng bói ra được nhân tài nào nên hồn. Một mặt phải gồng mình giữ vững thể diện của một trường danh tiếng, mặt khác lại đau đầu lo bài toán thu chi, cái gì cũng khó khăn đủ đường. Nếu không nhờ hiệu trưởng mới về nhậm chức xoay xở, thì cái trường này có mở cửa đón sinh viên nổi trong năm nay hay không còn là một ẩn số.

Nhìn Vương Động, lão thở dài sườn sượt. Thằng bé này cũng thật đáng thương, tuổi còn nhỏ đã bị quẳng lên sao Norton khai hoang. Cái chốn đó chỉ dành cho bọn bước đường cùng mới dám vác mạng ra đánh cược. Khó khăn lắm mới lóp ngóp bò về từ cõi chết, làm sao có thể để nó chịu thêm ấm ức được nữa. Thân làm thầy giáo, lão đáng lẽ phải chú ý đến lòng tự trọng của đám con trai mới lớn. Nếu không rơi vào đường cùng, làm gì có đứa nào chịu hạ mình đến nông nỗi này.

"Cậu bạn Vương Động, đừng lo, tôi sẽ giải quyết chuyện này cho cậu. Nếu một việc cỏn con thế này mà tôi cũng làm không xong thì cái chức thầy giáo này coi như vứt xó rồi. Đi theo tôi!"

Chẳng hiểu sao trong lồng ngực Simmons chợt bùng lên một ngọn lửa nhiệt huyết hừng hực.

Màn trình diễn của Vương Động cũng chẳng hoàn toàn là giả dối, đó quả thực là bức tranh phản chiếu tình cảnh bi đát hiện tại của y. Có điều, nếu không thêm nếm chút gia vị diễn xuất thì e là tuần sau y cũng chưa có chỗ mà chui ra chui vào.

Simmons hì hục lục lọi đống hồ sơ nhưng tìm mỏi mắt vẫn chẳng có lấy một chỗ trống. Trùng hợp thay, đợt tuyển sinh năm nay vừa mới chốt sổ, ai mà ngờ lại rớt từ trên trời xuống một thành phần cá biệt như Vương Động. Đang lúc bế tắc, trong đầu Simmons bỗng nảy ra một ý kiến.

"Vương Động à, tôi cũng không giấu gì cậu, cậu nhập học không đúng lúc cho lắm. Tòa ký túc xá mới thì chưa xây xong, lại còn một tòa đang phải tạm đóng cửa để bảo trì, nên sắp xếp chỗ cho cậu lúc này cực kỳ nan giải. Kế bên tòa nhà số 5 có một phòng trống dành cho quản lý, cậu có thể đến đó tá túc tạm vài hôm, đợi ký túc xá sửa xong rồi chuyển qua được không?"

"Thầy ơi, thật sự không biết lấy gì đền đáp công ơn của thầy. Em hứa sẽ cắm đầu cắm cổ học hành đàng hoàng, không làm phụ lòng thầy đâu ạ!"

Simmons bật cười ha hả. Thằng bé này thú vị phết, nghèo nhưng không hèn. "Có điều chỗ đó hơi đặc biệt một chút."

"Không sao đâu thầy, chỉ cần có chỗ chui ra chui vào là em mãn nguyện rồi."

"Yên tâm, đó là phòng nghỉ tiêu chuẩn dành cho nhân viên. Chỉ là... Tòa nhà số 5 là ký túc xá nữ, có thể sẽ hơi phiền phức một tẹo. Cậu ráng ở cho ngoan, đừng có làm trò mèo gì rước họa vào thân đấy." Simmons mỉm cười cảnh cáo.

Vương Động đứng nghiêm đưa tay chào kiểu quân đội: "Thầy cứ yên tâm, em tuyệt đối sẽ không nhìn bậy nhìn bạ."

"Haha, tôi trêu cậu thôi, ở đó muốn nhìn lén cũng chả thấy được cái khỉ gì đâu. Vác hành lý lên, đi nào."

"Báo cáo thầy, em không có hành lý ạ."

"Khá lắm nhóc con, tinh thần lạc quan đấy, được, tôi bắt đầu thấy ưng cậu rồi." Simmons vỗ vai Vương Động đầy tán thưởng. Có thể giữ được thái độ sống tưng tửng thế này trong hoàn cảnh khốn cùng quả thực khiến người ta phải nể phục. "Sau này có khó khăn gì cứ tìm tôi. Mấy chuyện lớn tày trời thì tôi chịu, chứ với tư cách là Trưởng phòng Hậu cần, dăm ba chuyện vặt vãnh này tôi vẫn lo lót được."

Kỹ năng dẻo miệng nịnh nọt của Vương Động cũng được rèn giũa bài bản lắm đấy chứ. Có lão già và Mạo Tự Vũ Thần kè kè bên cạnh, không mài giũa sao sống nổi. Nhưng quả thực thầy Simmons là một người thầy tốt, trong lòng Vương Động lúc này dâng lên một niềm cảm kích vô ngần.

Simmons dẫn Vương Động đến nơi rồi quay lưng bỏ đi luôn. Căn phòng nhỏ này nằm ngay dưới ký túc xá nữ chừng bốn mét. Trước kia nó vốn là một cửa hàng tiện lợi mini, sau được cải tạo lại làm phòng ở cho quản lý tòa nhà. Nhưng vì mấy vụ lùm xùm tranh chấp tiền lương, chức danh quản lý bị dẹp bỏ luôn, căn phòng bị bỏ xó từ đó, nhờ thế Vương Động mới có cơ hội tá túc tạm.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...