Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 353: Vũ Trang Phong Bạo 353
"Má nó, người anh em, cậu đúng là thiên tài! Nếu sau này không làm ăn được gì, cậu có thể đi viết sách được đấy!"
Vương Động đập mạnh vào vai Hồ Dương Hiên một cái rồi chuồn mất. Cậu vừa khám phá ra một chân trời mới. Những lời của Hồ Dương Hiên đã giúp cậu tìm ra cách giải quyết êm đẹp, đỡ phải đau đầu suy nghĩ!
"Này, này, tôi còn chưa nói xong mà, đúng là đồ nóng vội!" Hồ Dương Hiên nốc cạn ly rượu, lảo đảo đứng dậy định rời đi thì bị ai đó kéo áo lại.
"Kéo áo tôi làm gì?"
"Thưa anh, hóa đơn của anh là 2300, giảm giá còn 2000 ạ. Anh thanh toán bằng thẻ hay tiền mặt?"
"... Vương Động, trả tiền..."
Rõ ràng cậu bạn họ Hồ đã quá đánh giá thấp khả năng của mình. Cậu không chỉ biết nhậu nhẹt, tư vấn tình cảm, mà còn kiêm luôn chức năng máy ATM tự động nữa.
---
Samantha ngồi thừ người ra một lúc lâu. Đầu óc cô rối bời, chẳng thể tập trung làm việc gì. Cô đã đánh giá thấp sức mạnh của tình cảm đối với bản thân. Thực ra, những người càng tỏ ra lý trí, một khi đã mở lòng thì lại càng khó kiểm soát. Ban đầu, cô đã quá tự tin vào khả năng làm chủ cảm xúc của mình.
Cửa phòng đột ngột mở tung, Vương Động xông vào, nồng nặc mùi rượu. Cậu bạn Vương Động đã mượn chút men say để làm liều. Cậu biết nếu đợi đến khi tỉnh táo thì chắc chắn sẽ không dám làm thế này. Lão già khú từng nói phụ nữ là rắc rối, nhưng ông cũng dạy rằng làm đàn ông thì phải dũng cảm. Hậu quả ư? Đó là chuyện của sau này. Đã đến lúc phải hành động thì không được do dự. Dĩ nhiên, "hậu quả" của lão già khú thường là một đống nợ ngập đầu.
"Vương..."
Linh cảm có chuyện chẳng lành, Samantha định ngăn Vương Động lại. Nhưng phản xạ của cô làm sao đọ lại được Vương Động. Trong chớp mắt, cô đã nằm gọn trong vòng tay vững chãi của y, theo sau đó là một nụ hôn nồng nàn.
Sự phản kháng yếu ớt nhanh chóng tan biến. Bản thân Samantha cũng khao khát được giải phóng cảm xúc. Chút lý trí còn sót lại chỉ giúp cô đưa tay bấm nút khóa cửa phòng.
Một lúc lâu sau, Vương Động mới chịu buông Samantha ra khi cô gần như nghẹt thở. Samantha không biết nên vui hay nên giận. Chỉ biết rằng mọi chuyện đang trượt khỏi quỹ đạo kiểm soát của cô.
Qua nụ hôn cuồng nhiệt vừa rồi, Vương Động đã khẳng định được tình cảm của Samantha dành cho mình. Y không phải là một cậu nhóc mới lớn ngây ngô. Những trải nghiệm đặc biệt đã giúp y trưởng thành hơn bạn bè đồng trang lứa rất nhiều. Y hoàn toàn không có ý định ngáng đường tương lai của Samantha, nhưng bắt y từ bỏ tình yêu vì lý do đó thì không phải là phong cách của Vương Động.
Dù có chết cũng phải chết cho rõ ràng.
Samantha vừa định cất lời thì Vương Động đã đặt tay lên môi cô: "Nghe tôi nói này. Tôi biết có hàng vạn lý do để biện minh, và tôi cũng biết những lý do đó đều có cơ sở, thậm chí là sự thật. Nhưng tôi chỉ biết một điều: đời người ngắn ngủi, tuổi trẻ lại càng ngắn ngủi hơn. Chẳng lẽ chúng ta cứ thế mà từ bỏ sao? Trên đời này thứ gì cũng có thể mua được, trừ thuốc cải lão hoàn đồng và thuốc hối hận!"
Samantha bật cười: "Lý luận ghê nhỉ. Được rồi, tôi sẽ nghe cậu nói... Nhưng trước hết, thả tôi xuống đã."
"Cho ôm thêm một lát nữa!" Vương Động bướng bỉnh đáp.
Samantha lắc đầu bất lực. Sự bá đạo này đôi khi cũng đáng yêu thật.
"Chúng ta làm một giao kèo nhé. Cho tôi bốn năm, tôi sẽ chứng minh cho em thấy quyết định ở bên tôi là hoàn toàn đúng đắn!"
"Haha, cậu đúng là bốc đồng quá." Samantha hiểu ý Vương Động, nhưng y vẫn còn quá trẻ. Bốn năm thì có thể chứng minh được điều gì. Nếu cô đã yêu một người, cô sẽ không bao giờ bận tâm đến những điều kiện vật chất. Nhưng người đó nhất định phải có khả năng chinh phục cô.
"Sự trưởng thành không phải là thế này sao? Đừng làm mọi chuyện phức tạp lên. Hay là thế này, chúng ta cá cược bằng trận đấu với Capus nhé?" Vương Động khao khát chinh phục cô gái trong vòng tay mình. Cô càng mạnh mẽ, y càng muốn được bảo vệ cô.
"Cá cược thế nào?"
"Nếu chúng ta đánh bại Capus, trong vòng bốn năm tới, em không được yêu ai khác!" Vương Động nghiêm túc nói.
"Cậu chắc chắn muốn dùng điều kiện này chứ?" Đôi lúc Samantha không hiểu sự tự tin của Vương Động từ đâu mà có. Đánh bại Capus ư? Nhìn khắp giới học viện quân sự, có mấy ai dám buông lời ngông cuồng như vậy.
"Chắc chắn!" Vương Động vô cùng tự tin. Một phần vì sự tiến bộ vượt bậc của bản thân, một phần nhờ những kinh nghiệm tích lũy được từ các trận đấu trên PA. Nếu y có thể đánh bại một cao thủ như Khương Long, thì những kẻ ở Capus chắc cũng chẳng mạnh hơn là bao.
"Một lời đã định!"
"Nhưng trước khi trận đấu diễn ra, em không được lúc nóng lúc lạnh làm tôi phân tâm. Nếu thua thì không phải lỗi của tôi đâu nhé!" Vương Động cười ranh mãnh.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook