Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 362: Vũ Trang Phong Bạo 362
"Vậy thì đi thôi."
"Anh muốn thử không?"
"Cũng hơi muốn, nhưng nhỡ làm hỏng thì có bán thân anh đi cũng chẳng đền nổi."
Vương Động cũng không rành về các thương hiệu xe, nhưng nhìn là biết nó thuộc dòng xa xỉ phẩm, cứ nhìn ánh mắt trầm trồ của những người xung quanh là đủ hiểu. Tuy nhiên, với gia tộc họ Mã, những thứ này cũng chỉ như mây khói thoảng qua.
…
"Không có gì đâu, bắt đầu thôi. Anh đến đây để giúp em mà, em còn chưa kịp cảm ơn anh nữa đấy!"
Tiểu Như kéo Vương Động lại gần ghế lái. Vương Động dĩ nhiên không phải kiểu người hay khách sáo. Hơn nữa, y biết với Mã Tiểu Như thì việc này chẳng bõ bèn gì, và bản thân y cũng đang rất muốn trải nghiệm cảm giác phấn khích của tốc độ.
"Nút này là khởi động nhé, chạm nhẹ là được. Còn đây là chế độ lái tự động. Nếu thao tác không kịp, anh cứ chuyển sang chế độ này là ổn, đơn giản lắm."
Mã Tiểu Như nhiệt tình hướng dẫn. Thực ra các thao tác cơ bản khá dễ nắm bắt, những tính năng còn lại chủ yếu phục vụ cho mục đích giải trí cao cấp. Vương Động khởi động xe từ tính. Chiếc xe từ từ nhấc mình khỏi mặt đất. Khối động cơ cuộn trào sức mạnh bên trong quả thực khác xa những chiếc xe y từng đi, trông "ngầu" hơn hẳn xe của Hồ Dương Hiên.
"Ngồi vững nhé!" Vương Động tỏ ra vô cùng phấn khích. Bản chất của y là ưa mạo hiểm, mà cái cảm giác mới mẻ này thì lại càng kích thích. Trước đây, khi ngồi xe của Tiểu Hồ, y đã rắp tâm muốn thử, nhưng chưa có cơ hội mở lời. Y cũng đã quan sát cách Tiểu Hồ lái và nắm được những thao tác cơ bản.
Chất lượng của chiếc xe từ tính này quả nhiên không phải dạng vừa. Dù là một "tay mơ" như Vương Động cầm lái, xe vẫn vận hành êm ru, không hề có chút rung lắc. Dẫu sao thì y cũng từng lái chiến hạm trong đợt huấn luyện, nên việc làm quen với những cỗ máy này không tốn nhiều thời gian. Rất nhanh, chiếc xe từ tính đã lao vút đi.
"Woooo, ngầu bá cháy!"
Vương Động cực kỳ tận hưởng cảm giác tốc độ này. Mã Tiểu Như ngồi bên cạnh cũng phải giật mình thon thót. Trước đây cô chưa bao giờ thấy tốc độ lại mang đến sự phấn khích nhường này.
Khi đã quen tay, Vương Động bắt đầu trình diễn những kỹ thuật lái điêu luyện. Nhưng chẳng bao lâu, tiếng còi cảnh sát vang lên inh ỏi. Lái xe kiểu đó trong thành phố chắc chắn sẽ rước họa vào thân. Tiểu Như dĩ nhiên không biết điều đó, Vương Động lại càng mù tịt. Nhưng dù ngốc đến mấy cũng biết không thể để cảnh sát bắt được.
"Tiểu Như, bám chắc vào, anh sẽ cắt đuôi bọn chúng!"
Chiếc xe từ tính gầm gừ tăng tốc, lao đi như một mãnh thú. Phía sau, những chiếc xe cảnh sát hú còi inh ỏi bám riết không buông. Chiếc xe lượn lách qua các tòa nhà cao tầng. Vương Động càng lái càng hưng phấn, thao tác càng lúc càng đạt đến giới hạn. Từ những khúc cua ngoặt nghèo cho đến những pha "drift" trên không trung, tất cả đều được thi triển không khác gì một tay đua thứ thiệt.
Cảnh sát làm sao có thể sở hữu kỹ thuật điều khiển đẳng cấp như vậy, phương tiện của họ cũng không thể sánh bằng. Chỉ bám theo được một lúc, mục tiêu đã mất hút.
"Mẹ kiếp, chuyện quái gì vậy, xe gì mà chạy khiếp thế!"
"... Biển số này... Thôi bỏ đi, quay về."
"Sao vậy, cứ thế mà bỏ qua à? Để tôi tóm được, kiểu gì cũng cho nó bóc lịch mười ngày nửa tháng!"
"Đó là xe của Mã gia đấy, cậu giỏi thì đi mà tóm."
Mấy viên cảnh sát nhìn nhau, cạn lời... Mã gia thì thôi bỏ qua cho lành, chạy quá tốc độ? Phạt tiền ư? Đâu thấm vào đâu.
Mãi đến khi cắt đuôi được đám cảnh sát, Vương Động mới thở phào nhẹ nhõm. Thú thực là y cũng có chút toát mồ hôi hột. Nhìn vẻ mặt của Vương Động, Mã Tiểu Như không nhịn được cười.
"Sao vậy, trên mặt anh dính gì à? Hay là... sợ bọn họ tìm đến tận cửa?"
"Anh đó, lúc nãy phóng như bay thì chẳng sợ trời sợ đất, giờ mới biết lo à." Mã Tiểu Như trêu chọc. Thực ra, dù có dừng lại, chỉ cần nói vài câu là xong chuyện, cũng chẳng có gì to tát.
Vương Động gãi đầu gãi tai: "Lúc nãy hưng phấn quá, quên mất tiêu. May mà vẫn đi đúng đường."
"Không sao đâu, thế này cũng tốt, chúng ta đến sớm hơn dự định mười phút."
Vương Động đã quá quen thuộc với nơi này. Mã Tiểu Như đi thay một bộ đồ tập võ.
"Hehe, nghiêm túc thế này cơ à, xem ra lát nữa anh phải cẩn thận một chút rồi." Vương Động cười nói.
"Lần này anh đừng có 'giấu nghề' nữa nhé. Em đã chuẩn bị cho chuyện này lâu lắm rồi, hi vọng lần này sẽ thành công!"
"Em định đột phá à?" Vương Động hỏi. Đây không phải chuyện đơn giản.
"Anh cũng biết về chuyện đột phá sao?" Mã Tiểu Như ngạc nhiên nhìn Vương Động. Con người này đúng là kỳ lạ, những chuyện người khác biết thì y mù tịt, còn những chuyện người bình thường không thể biết thì y lại rành rẽ.
"Biết chút ít thôi. Nhưng em không có người hộ pháp thì có ổn không?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook