Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 39: Vũ Trang Phong Bạo 39
(Lưu ý: Khải giáp cần một lượng Tinh thần lực tương ứng để duy trì. Cấp 1 chỉ cần 1 Cáp, cấp 2 từ 5 Cáp trở lên, cấp 3 đòi hỏi 20 Cáp. Khải giáp cấp 3 là một lằn ranh giới khó nhằn, muốn leo lên cấp 4 phải cần tới 100 Cáp, cấp 5 là 200 Cáp, và cấp 6 cần tới 500 Cáp. Càng lên cao, mô hình kim tự tháp càng thu hẹp, đủ hiểu đẳng cấp của những chiến binh trên đỉnh chóp kinh khủng đến mức nào.)
"Thằng nhãi Stoke này giấu nghề kỹ thật, nhìn qua cũng phải cỡ 25 Cáp chứ chẳng đùa."
"Ghê gớm, đáng ra thăng cấp từ tám hoảnh rồi, thế mà nhịn nhục đến tận bây giờ."
Thế là hết, một trận đấu dập tắt mọi nghi ngờ.
Tuyệt chiêu trấn phái của sinh viên Capus - Nghênh Phong Tam Liên Trảm.
Đừng vội coi thường ba đường chém liên hoàn này. Nếu luyện đến nơi đến chốn thì uy lực chẳng phải dạng vừa đâu. Nhìn cách Stoke ra đòn là biết hắn đã phải đổ không biết bao nhiêu mồ hôi hột để rèn luyện. Ba nhát kiếm tạo thành một đường thẳng tắp, khoảng cách thời gian giữa các nhát chém đều tăm tắp, đúng chuẩn hàng sản xuất dây chuyền của lò Capus.
Chiêu này mà tung ra thì coi như trận đấu đã an bài. Chín trận thắng trước đó, hắn chỉ mới phải dùng đến chiêu này đúng hai lần. Lần này, hắn muốn kết liễu trận đấu bằng sức mạnh cường hãn nhất, bằng tuyệt kỹ hoa mỹ nhất của mình.
Không có Khải giáp thì sao?
Lưỡi kiếm chưa kịp chạm vào người thì kình phong đã đủ xé toạc da thịt. Khoảnh khắc ba nhát kiếm hội tụ thành một đường thẳng cũng chính là khoảnh khắc chí mạng nhất.
Tất sát!
... Trượt rồi?
Kỳ lạ thật, rõ ràng là một đòn tất sát chí mạng, vậy mà không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào lại chỉ sượt sờ sờ qua ngực Vương Động. Vương Động thậm chí chẳng thèm liếc nhìn, chỉ hờ hững lách người sang một bên, vung tay tung một đấm. Mọi người đều muốn cười phá lên. Thằng nhóc này đúng là bị dở người rồi, một đấm kia nhắm thẳng vào tấm khiên của Stoke mà táng.
Lấy nhục thể đấm vào Khải giáp cấp hai, đúng là trò hề thế kỷ.
Stoke cũng muốn cười, nhưng nụ cười chết cứng trên môi. Đường kiếm đoạt mạng của hắn lại bị đối phương lách người né tránh một cách vi diệu. Còn cú đấm đang sờ sờ trước mắt thì trực tiếp táng bay mọi ý niệm muốn cười của hắn.
Không một tiếng động.
Stoke vẫn duy trì tư thế tấn công, khuôn mặt đông cứng hoàn toàn. Âm thanh duy nhất lọt vào tai hắn là hai chữ, hai chữ mang đầy vẻ thiếu kiên nhẫn... "Chậm quá."
Bịch... Rắc rắc...
Người ngã, khiên vỡ.
Đám bạn của Stoke còn đang giương cao hai tay chuẩn bị ăn mừng, giờ thì á khẩu, không thốt nên lời.
Không một ai dám lên tiếng. Chuyện mẹ gì vừa xảy ra vậy???
Cái khiên đó là hàng fake à? TPA mà cũng có hàng lởm sao?
Tại sao thằng ranh đó chỉ tung một đấm mà đã nát bét rồi???
Lẽ nào... là Vũ Thần???
Nghe đồn chỉ có Vũ Thần mới có thể phớt lờ sức mạnh của Khải giáp, và khi giao chiến họ cũng hiếm khi thèm dùng đến, bởi sức mạnh bản thân đã quá sức tưởng tượng rồi.
Vương Động giũ giũ tay. Đệch mợ, cũng thấy hơi ê ẩm đấy, cái khiên này cứng phết.
Hoàn toàn bơ đẹp vẻ mặt đờ đẫn của đám đông, đấm vỡ một cái khiên thì có là cái thá gì. Các thể loại mai rùa siêu cứng của Tộc Zerg, Vương Động còn xé xác như xé giấy kia kìa. Vương Động dứt khoát đăng xuất.
…
Vương Động thấy nhạt nhẽo vô vị, nhưng Mạo Tự Vũ Thần thì lại hưng phấn tột độ: "Đã quá, đã thật đấy! Có điều nhanh gọn quá mức cần thiết. Cơ mà cái đấm ban nãy của ngươi phèn thế, đổi lại là ta thì hơi sức đâu mà né, tung mẹ một chưởng đấm chết tươi nó luôn cho xong!"
"Lão thì biết cái đệt gì, thế gọi là kỹ năng, hiểu không, kỹ năng đấy!"
"Kỹ năng cái rắm. Lúc nãy ngươi lách người, nếu bước chân trái trước thì đã tiết kiệm được nửa nhịp rồi!"
"Xàm, chân phải đang thuận đà hơn!"
"Ngươi dám cãi ta à? Bước chân trái trước có thể rút ngắn 0.03 giây, có dám cá cược với ta không?"
"Cá thì cá, tưởng tôi sợ ông chắc!" Vương Động vốn tự tin vào bộ pháp chiến đấu đúc kết bằng máu và nước mắt khi đối đầu với Tộc Zerg, dĩ nhiên chẳng ngán màn thách đấu của Mạo Tự Vũ Thần.
"Được, ngươi nói đấy nhé!"
Mạo Tự Vũ Thần lập tức thị phạm hai động tác liên tiếp. Quả nhiên, nếu bước chân trái trước rồi xoay người, tốc độ thực sự nhỉnh hơn một chút xíu xiu. Khổ nỗi, cả Vương Động và Mạo Tự Vũ Thần đều là những kẻ trọng thực lực. Vương Động lập tức ỉu xìu như cái bánh bao nhúng nước, y thừa biết chả có chuyện tốt đẹp gì chờ mình phía trước, gã này lại bày trò xoáy vào nỗi đau của y đây mà.
"Ông ác lắm. Muốn gì thì rặn ra đi. Rào trước là tôi không có tiền đâu nhé!"
"Cút, cái thằng vắt cổ chày ra nước! Ngày mai vào làm thêm ván nữa đi, cái thằng ban nãy phế vật quá, chơi chả đã gì cả. Mai tìm đứa nào sừng sỏ một tí quất cho nó sướng!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook