Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 41: Vũ Trang Phong Bạo 41
"Đôi mắt này dọa người thật đấy."
Stoke lắc đầu: "Không chỉ dọa người đâu. Bọn mày không đứng trên võ đài nên không hiểu được cảm giác đó. Nếu thằng này đúng là học sinh trường quân sự nào đó, thì Xisco có đối thủ xứng tầm rồi đấy."
"Đùa à, chuyện đó sao có thể. Xisco là nhà vô địch ba giải liên tiếp của sinh viên năm hai trường mình cơ mà."
"Haizz, nói nhiều cũng vô ích. Nếu thằng nhãi này trụ lại được thêm vài trận nữa, tụi mình sẽ có cơ hội xem Xisco thân chinh ra trận."
Xisco là át chủ bài của sinh viên năm hai khoa Vũ trang thuộc trường Capus. Thực lực của hắn thuộc hàng quái vật, ở năm hai này chẳng ai dám qua mặt hắn, thậm chí đem ra so với sĩ quan quân đội cũng dư sức đọ sức. Chỉ là, mấy tên tầm cỡ đó ít khi chịu lộ diện, và cũng chẳng mấy mặn mà với cái nền tảng TPA này.
"Mâu Tu, lại đây mà xem, tao mới đào được một trận đấu bao hay."
"Emma, rảnh rỗi sinh nông nổi à, bố mày đang bận sấp mặt đây!"
"Cút đi, cái thằng đầu óc chỉ biết mỗi chuyện tán gái. Mày lại đây xem mau."
Mâu Tu uể oải lết xác tới, nhưng vừa lia mắt nhìn lên màn hình, vẻ mặt hời hợt lập tức biến mất, thay vào đó là sự lạnh lùng sắc bén: "Thú vị đấy, hẹn lịch gạ kèo hắn cho tao!"
Mâu Tu liếm mép. Cứ mỗi lần ngửi thấy mùi con mồi ngon, hắn lại phơi bày cái bộ dạng khát máu này.
"Hehe, tao biết ngay là mày sẽ khoái mà. Lực đấm của thằng này khá phết."
"Đồ ngu, bảo sao mày chỉ có cái số học khoa Chỉ huy. Mở to con mắt ra mà nhìn bộ pháp của nó đi, tuyệt kỹ cmnr! Giống như một thứ bản năng chiến đấu được tôi luyện qua ngàn vạn trận chiến sinh tử vậy. Thằng ranh này làm tao rạo rực quá đi mất!"
Emma từ trước đến nay vẫn luôn răm rắp tin vào cặp mắt nhìn người của Mâu Tu. Quả nhiên, trên màn hình, ba bước di chuyển uyển chuyển tựa như được thượng đế sắp đặt của Mạo Tự Vũ Thần lại tái hiện. Sự căn chuẩn thời gian và nhịp độ quả thực đã đạt đến cảnh giới cực hạn. Kẻ nào dám dùng thân trần tay không phô diễn kỹ năng này, nếu không phải tự tin đến mức cực đoan thì cũng là ngạo mạn đến tận cùng, bởi chỉ cần sai một ly đi một dặm, không có Khải giáp bảo vệ thì chỉ có nước đi chầu ông bà.
Emma thừa hiểu cái nết làm việc lôm côm của Mâu Tu, nhưng hắn lại là sinh viên được tuyển thẳng vào Học viện Nhân loại Star Sky Cấp S danh giá trong năm nay. Khuyết điểm thì kể cả ngày không hết: tự phụ, ngang ngược, hám gái... Nhưng hắn lại sở hữu một điểm sáng duy nhất: thực lực mạnh đến mức biến thái. Nghe giang hồ đồn đại hắn là một thiên tài bẩm sinh với Hạch lực gen vô tiền khoáng hậu, tiềm năng phát triển vô hạn, thế nên trường học mới chịu phá lệ thu nhận cái thành phần cá biệt này.
"Emma, mày nên đổi cái tên củ chuối này đi. Mỗi lần đi tán gái, tao cứ bị cái tên mày ám ảnh. Đàn ông đàn ang sức dài vai rộng, sao lại lấy cái tên õng ẹo như con gái thế."
"Cút mẹ mày đi, bố mày là trai thẳng 100%, do cái đầu óc mày tối tăm thì có!"
Emma điên tiết gầm lên. Khổ nỗi, hai đứa nó là bạn nối khố chí cốt từ thời cởi truồng tắm mưa. Đổi lại là người khác dám lôi chuyện này ra chọc ngoáy, Emma đã đánh cho phù mỏ. Nhưng... đã lâu lắm rồi hắn mới thấy Mâu Tu tỏ ra kích động đến mức này.
…
Trận đấu đầu tay của Mạo Tự Vũ Thần chẳng tạo ra được sóng gió gì đáng kể. Vốn dĩ nó chỉ là một trận đấu quy mô nhỏ lẻ, mà mỗi ngày trên nền tảng này lại có đến hàng vạn trận đấu như thế diễn ra. Dù kết quả có chút ảo ma đi chăng nữa thì ai mà biết được đằng sau có ẩn tình gì không. Huống hồ Mạo Tự Vũ Thần lặn mất tăm không thấy sủi tăm lại, nên sự việc cũng nhanh chóng chìm vào dĩ vãng. Đời nào mà chẳng có thiên tài và những pha xử lý xuất thần, kiểu gì rồi cũng sẽ có những trận đấu mãn nhãn và phóng đại hơn thế nhiều.
Khoa Chiến binh Vũ trang ư?
Không, không, không bao giờ!
Vương Động đời nào lại đi đâm đầu vào cái khoa mờ mịt tiền đồ như thế. Sự lựa chọn chân ái của cậu phải là khoa Chỉ huy. Tốt nghiệp xong ra trường là mặc định mang hàm sĩ quan, oai phong lẫm liệt. Đã thế lại còn được nhàn nhã lùi tít phía sau chỉ tay năm ngón, để bọn bộ binh ở tiền tuyến xông pha chịu chết. An toàn tuyệt đối, phúc lợi ngập răng, lương lậu thì khỏi phải bàn. Ngay cả cái màu áo đồng phục bạc trắng cũng toát lên vẻ tao nhã, sang chảnh ăn đứt bọn Vũ trang. Lại còn có cơ hội cưa cẩm mấy chị sĩ quan xinh đẹp mơn mởn nữa chứ. Tính đi tính lại, chẳng có lý do gì để y tự đày đọa mình ở khoa Chiến binh Vũ trang.
Tuy nhiên, đời không như là mơ. Ngay trong ngày đầu tiên lên lớp, cậu bạn Vương Động đã hứng ngay một cú vả sấp mặt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook