Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 49: Vũ Trang Phong Bạo 49
"Chắc là có." Vương Động lướt nhanh bảng luật, quả thật có khu vực dành riêng cho cao thủ. Đáng tiếc là với thành tích nghèo nàn hiện tại, Vương Động hoàn toàn không có cửa để bước chân vào đó.
"Mâu Tu, Mâu Tu, ra mà xem này! Mạo Tự Vũ Thần lên sàn rồi. Thằng chả vừa mới đấm rớt đài một gã mặc Khải giáp cấp ba xong."
"Theo sát hắn, tao ra ngay đây!"
Nghe tiếng gọi réo rắt, Mâu Tu lập tức buông tha cho cô nàng nóng bỏng đang ỡm ờ bên cạnh. Hiển nhiên, một trận thư hùng rực lửa sức hút hơn hẳn một đêm mây mưa cùng mỹ nhân.
Mặc dù số lượng trận đấu diễn ra nhan nhản, nhưng đa phần người ta toàn rủ rê bạn bè người quen. Trong khi đó, Vương Động lại hoàn toàn cô độc giữa chốn này. Cứ tóm bừa một ai đó thì cũng kỳ, mà đụng phải mấy thành phần "gà mờ" thì đánh đấm chả bõ bèn gì.
Đang lúc băn khoăn không biết tính sao, một lá thư khiêu chiến bất ngờ bay tới.
Mạo Tự Vũ Thần liếc nhanh bảng thành tích của kẻ thách đấu: chuỗi 40 trận thắng liên tiếp. Một là tên này chuyên đi đánh lén cày rank, hai là cao thủ thứ thiệt. Tỷ lệ thắng 100% thì chỉ có hai khả năng đó thôi.
"Thử xem sao đi." Mạo Tự Vũ Thần giục. Đám đối thủ lẹt đẹt ở đây khiến lão cảm thấy như có sức mà không có chỗ xả. Cao thủ chắc chắn có, nhưng mò mẫm tìm kiếm thì tốn thời gian quá. Mà Vương Động thì đang thiếu thốn thời gian nhất. Không tranh thủ cơ hội này, đợi đến lúc vào học thì lại bù đầu bù cổ.
"Triển luôn."
Vương Động ấn nút chấp nhận lời khiêu chiến.
"Mâu Tu, nhanh lên, nó nhận kèo rồi! Tao chọn địa điểm quen thuộc nhé." Emma cười toe toét. Mâu Tu tuy thực lực bá đạo nhưng lại cực kỳ ghét việc bị người khác bu đông bu đỏ xem mình thi đấu như xem khỉ diễn xiếc. Đó cũng là lý do dù đã càn quét 40 đối thủ sừng sỏ nhưng tên tuổi hắn vẫn chìm nghỉm. Đáng tiếc là mấy cao thủ thực thụ lại chẳng mặn mà gì chuyện gạ kèo với hắn, khiến Mâu Tu cũng đâm ra chán nản. Hắn thà ở trường đi kiếm chuyện hành hạ mấy học trưởng với giáo viên còn hơn.
Đúng vậy, ngay tuần học đầu tiên, Mâu Tu đã đánh trọng thương một vị giáo viên của trường.
"Đến đây. Nhóc con, liệu hồn đừng làm ta thất vọng đấy, bổn thiếu gia đây đã vì ngươi mà bỏ lỡ cả một đêm tình trường oanh liệt đấy!" Mâu Tu đã không còn giữ nổi sự kiên nhẫn.
Vương Động và Mạo Tự Vũ Thần dịch chuyển đến điểm hẹn. Hy vọng không phải là một ván đấu vô bổ tốn thời gian.
Ra là một sàn đấu kín. Tức là lượng người xem bị giới hạn dưới mức chục người, hoặc thậm chí là đánh không có khán giả. Có người thích phô trương thanh thế, cũng có người thích chơi hệ kín tiếng.
Vương Động chả bận tâm mấy chuyện đó. Dù sao ở TPA thì ai mà biết ai là ai.
Chẳng mấy chốc, hai kẻ lạ mặt đã xuất hiện. Một kẻ mang ID "Phong Lưu Lãng Tử", kẻ còn lại là "Duệ Nhận". Nhìn bộ dạng thì có vẻ như hai người này đang dùng diện mạo thật để tham gia. Đó là hai người Ivante điển hình, với đường nét khuôn mặt vô cùng thanh tú, tuấn mỹ.
Ngay khoảnh khắc chạm trán, Vương Động đã mơ hồ cảm nhận được một luồng khí tức khác lạ. Còn Phong Lưu Lãng Tử đứng đối diện thì lại tỏ ra vô cùng hưng phấn.
…
"Hehe, nhóc con, cuối cùng cũng vớt được một thằng ra hồn rồi. Lão phu đoán Tinh thần lực của thằng nhãi này cùi lắm thì cũng ngang ngửa ngươi đấy!" Mạo Tự Vũ Thần hưng phấn ra mặt. Thực ra thì với lão, có kèo là khoái rồi, bị "ngâm giấm" bao lâu nay đâm ra vã, cơ mà vớ được kèo thơm thì vẫn sướng hơn.
Vương Động đúng là một ca đột biến gen. Dẫu Tinh thần lực lẹt đẹt chưa tới 100 Cáp, nhưng một khi đã bùng nổ thì lực chiến lại khủng bố đến rợn người. Bọn chiến binh Vũ trang thời nay có vẻ đều mang một tư duy lệch lạc: cứ cắm đầu tu luyện công pháp, cày cuốc Tinh thần lực hòng gián tiếp nâng cấp lực chiến, coi Hạch lực gen đơn thuần chỉ là thứ để buff sát thương. Cái này sai bét! Tinh thần lực mạnh dĩ nhiên là tốt, nhưng mấu chốt nằm ở chỗ phải có kỹ thuật để liên kết và sử dụng Hạch lực một cách hiệu quả.
Dưới sự nhào nặn của Mạo Tự Vũ Thần, Vương Động dĩ nhiên sử dụng Hạch lực gen vô cùng thành thạo. Tới mức đôi khi Mạo Tự Vũ Thần cũng phải đỏ mắt ghen tị với thiên phú của y.
Nhìn từ một góc độ khác, Vương Động đang rất cần một ai đó đủ tầm để vả cho y tỉnh mộng, dập tắt bớt cái thói ngông cuồng.
Thất bại mới là bệ phóng giúp con người ta trưởng thành, chứ không phải sự thành công dễ dãi!
Đó cũng là một trong những toan tính của Mạo Tự Vũ Thần. Một năm qua, Vương Động tiến bộ với tốc độ bàn thờ, nhưng nếu đem ra đong đếm với những cao thủ thứ thiệt thì vẫn còn xách dép.
Nếu Mạo Tự Vũ Thần có thể trực tiếp ra tay, lão nhất định sẽ đập cho Vương Động một trận nhừ tử để y tự khắc hiểu ra chân lý này. Ngặt nỗi lực bất tòng tâm, lão đành phải đi đường vòng.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook