Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 51: Vũ Trang Phong Bạo 51
Dưới những đòn tấn công kín kẽ như lưới bủa, không gian phản công của Vương Động ngày càng bị thu hẹp. Tinh thần lực của hai bên ngang ngửa nhau, nhưng đối thủ lại có lợi thế vượt trội về kinh nghiệm thực chiến với con người. Suy cho cùng, đánh với người và đánh với Zerg là hai khái niệm hoàn toàn khác biệt. Bọn Zerg trừ phi là cấp cao, còn lại thì cứ theo một khuôn mẫu nhất định, nắm được quy luật là bắt bài dễ ợt. Còn với con người, để đoán được thói quen xuất chiêu của đối phương lại là một bài toán hóc búa vô cùng.
Trụ thêm được hơn chục kiếm, Vương Động dần rơi vào thế bị động hoàn toàn. Điều này khiến Emma có chút thất vọng. Quả nhiên, người được lò Thánh Đường đào tạo một khi đã "bật mode" nghiêm túc thì đẳng cấp khác hẳn.
Bộ kiếm pháp của Mâu Tu hiện tại kín kẽ không tì vết, áp lực tạo ra khủng khiếp đến mức đối phương hoàn toàn mù tịt cách hóa giải. Đúng là võ vẽ giang hồ vẫn chưa đủ tuổi...
Đây cũng là lần đầu Vương Động nếm mùi bị áp đảo thế này. Hai trận đấu trước đó chỉ như trò mèo, chả thể hiện được gì. Đa số người chơi trong TPA chỉ là lính mới tò te, sao đọ lại được một kẻ đã tắm máu trên sao Norton suốt một năm trời như y. Nhưng Mâu Tu thì khác, cả về thực lực cá nhân lẫn độ già rơ trong chiến đấu đều dư thừa, đây mới thực sự là cao thủ trong cùng lứa tuổi.
Mạo Tự Vũ Thần cười mỉm chi, như có như không. Đây chính xác là điều lão mong muốn. Muốn một người tiến bộ, phải ném cho hắn một mục tiêu, một đối thủ xứng tầm. Để mò ra Chiến Thần Điện, thực lực hiện tại của Vương Động chỉ như hạt cát bỏ biển. Nếu cứ để y ăn may thắng mãi, y sẽ đâm ra tự cao tự đại, điều đó chỉ cản bước tiến trên con đường tu luyện mà thôi.
Nhưng điều Mạo Tự Vũ Thần không nhìn thấu được chính là sự hưng phấn tột độ rực sáng trong ánh mắt Vương Động, cứ như thể y vừa khai phá ra một đại lục mới vậy. Không phải là chiêu thức của Mâu Tu không có kẽ hở, mà là những kẽ hở đó thực chất là một cái bẫy tinh vi. Nếu ngây thơ lao vào tấn công, ngay lập tức sẽ bị cuốn vào một chuỗi sát cục liên hoàn khác. Đó chính là sự xảo quyệt mà Tinh Thần Kiếm Pháp mang lại.
Bất chợt, khóe môi Mâu Tu nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo. Trận đấu kết thúc tại đây! Sát chiêu của Tinh Thần Kiếm - Thôi Xán Phồn Tinh!
Một luồng kiếm quang chói lòa đột ngột bùng nổ. Xuyên qua bức màn ánh sáng rực rỡ đó, một nhát kiếm đoạt mạng phóng ra với tốc độ xé gió, đâm thẳng về phía Vương Động!
Nhát kiếm này mang theo quyết tâm xuyên thủng ngực đối phương.
Thế nhưng, Vương Động - kẻ nãy giờ vẫn đang chịu trận - lại bất ngờ dậm chân lao thẳng về phía Mâu Tu, hai tay giương lên nghênh đón. Lại định giở trò bắt tay không đỡ bạch nhận à?
Dám coi Mâu Tu này ngang hàng với cái thứ gà mờ như Cuồng Phong Đao thì cái giá phải trả sẽ rất đắt đấy!
Nếu để mũi kiếm của mình bị đối phương tóm gọn dễ dàng như vậy, Mâu Tu đã chẳng có tư cách lọt vào mắt xanh của Thánh Đường.
…
Vương Động vốn chẳng mảy may có ý định chộp lấy đường kiếm chết người kia. Hai bàn tay y chỉ nhanh như chớp đẩy ngược lại, chọn đúng khoảnh khắc thanh kiếm của Mâu Tu đạt ngưỡng sát thương cao nhất để áp sát. Lùi là chết, chỉ có tiến lên mới tìm thấy đường sống.
Chỉ là quá trình này nguy hiểm đến nghẹt thở. Nếu một chưởng này đẩy hụt, hoặc chỉ cần chậm nửa nhịp thôi, y chắc chắn sẽ bị chẻ làm đôi.
Thế nhưng, giữa ranh giới sinh tử mỏng manh tựa ngàn cân treo sợi tóc ấy, Vương Động lại không hề có lấy nửa điểm do dự, cũng chẳng thấy một tia sợ hãi nào thoáng qua.
Cần phải biết rằng dẫu đây chỉ là thế giới ảo, nhưng vì cảm giác được mô phỏng quá đỗi chân thực, nên sự hoảng loạn khi đối mặt với hiểm nguy luôn là bản năng của con người. Nhưng Vương Động thì không.
Có lẽ y sinh ra đã là một kỳ tài võ học, cộng thêm những chuỗi ngày bị đày ải trên sao Norton đã tôi luyện cho y một tinh thần thép. Đối diện với cái chết, y vẫn có thể giữ được cái đầu lạnh tanh. Nhớ hồi trước, khi chỉ là một thằng nhãi vắt mũi chưa sạch mà y đã dám một mình xông pha giữa bầy Zerg, đủ hiểu gan y to cỡ nào.
Một nhát kiếm nắm chắc phần thắng mười mươi bỗng chốc trở thành tử huyệt của Mâu Tu. Vương Động xoay cổ tay, tung một chưởng thẳng tắp vào ngực đối thủ. Nhưng nếu cho rằng Mâu Tu chỉ biết múa kiếm thì đúng là sai lầm chết người. Không hề luống cuống, hắn lập tức phản đòn bằng một cú lên gối tinh xảo, nhắm thẳng vào bụng dưới của Vương Động.
Đó chính là trung tâm hội tụ Hạch lực, một khi bị đánh trúng, sức tàn phá sẽ kinh khủng hơn đánh vào ngực gấp bội.
Pha xử lý này đã phô bày trọn vẹn sự tàn nhẫn và hung hãn của Mâu Tu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook