Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 53: Vũ Trang Phong Bạo 53
Nhưng ngay khi kình lực của cú đấm chực chạm vào người, Mâu Tu bất giác né người né tránh, ngặt nỗi vẫn bị sượt qua một chút. Sắc mặt hắn lập tức biến dạng.
Thế mà lại bị thương.
Lần này Mâu Tu không thể không nghiêm túc: "Xem ra ta đã đánh giá thấp ngươi rồi. Đối mặt với một chiến binh mặc Khải giáp mà vẫn còn dám giấu bài!"
Vương Động cười hờ hững: "Cậu cũng vậy thôi, sao Mâu huynh không tung ra chiêu gì mạnh mạnh chút đi. Nãy giờ tôi cảm thấy mấy chiêu Mâu huynh dùng chưa phải là sở trường thực sự đâu."
"Thú vị thật. Thực lực cỡ này mà không nằm trong Lục Đại Học viện thì đúng là kỳ lạ. Nếu chuyện đã đến nước này, giấu giếm nữa cũng vô vị. Đỡ thử một kiếm này của ta xem!"
Emma thừa biết lần này Mâu Tu sẽ tung ra sát thủ giản thật sự. Cái tên Mạo Tự Vũ Thần này kỳ lạ quá. Đối thủ đã lên đồ tận răng mà vẫn cứ nhơn nhơn giữ bài, thật không hiểu hắn đang toan tính điều gì.
Mâu Tu nắm chặt chuôi kiếm bằng hai tay, Hạch lực bùng nổ tức thì, đôi mắt lóe lên một tia sáng chói lòa. Cơ thể hắn trầm xuống như đang gánh một áp lực vô hình.
Tuyệt kỹ Thánh Đường - Đại Địa Trảm.
Trong chớp mắt, bóng dáng hắn biến mất khỏi vị trí cũ, thanh trường kiếm vung lên chém xéo từ trên xuống dưới. Từ lúc xuất phát đến khi ra đòn, mọi động tác diễn ra liền mạch như nước chảy mây trôi, sự phối hợp giữa bộ pháp và chuyển động cơ thể hoàn hảo đến mức vô khuyết.
Sức bùng nổ kinh hoàng trong tích tắc này, nếu Vương Động vẫn giữ tốc độ như ban nãy thì tuyệt đối không thể nào né tránh. Nhưng vấn đề mấu chốt không nằm ở đó. Ngay khoảnh khắc ấy, mặt đất như muốn nứt toác, kình khí cuồn cuộn vươn xa!
Tất sát!
Ầm...
Kết thúc!
Emma quá đỗi xúc động. Đây chính là Đại Địa Trảm của Thánh Đường! Kỹ năng bộc phát Hạch lực tức thời này quả là một kiệt tác hoàn hảo, tựa như một môn nghệ thuật đỉnh cao. Từ quá trình tụ lực, phát lực cho đến lúc hình thành đòn tấn công, tất cả đều hoàn mỹ, không thể cản phá.
Nhưng... hai mắt Emma như muốn rớt ra ngoài.
Thanh kiếm của Mâu Tu thế mà lại bị bàn tay phải của Vương Động chặn đứng!!!
Đừng nói là Emma không tin, đến chính bản thân Mâu Tu cũng không thể tin nổi vào mắt mình. Không mặc Khải giáp, dẫu có Hạch lực bảo vệ đi chăng nữa thì tay cũng phải đứt lìa, cả người bị chẻ làm đôi mới đúng. Đây là Đại Địa Trảm của Thánh Đường cơ mà!
Sức sát thương của đòn này bèo nhất cũng phải đạt ngưỡng 130 Cáp, đối với lớp phòng ngự mỏng manh của nhục thể con người thì tuyệt đối không thể nào chống đỡ nổi.
Cái tên này có cánh tay phải làm bằng Khải Giáp Thánh chắc?
…
Vương Động không hề chần chừ, tay trái lập tức vung ra một đấm. Mâu Tu theo phản xạ bật lùi lại: "Chuyện... chuyện này không thể nào! Làm sao ngươi có thể đỡ được chiêu đó!"
"Mâu huynh, thử tiếp chiêu này của tôi xem."
Vương Động lại từ từ giương cánh tay phải kỳ diệu của mình lên... y xì đúc thế khởi thức của Mâu Tu lúc nãy... Lẽ nào hắn định lấy tay không làm kiếm?
Emma bắt đầu nghi ngờ có khi bản thân bị ảo giác, hoặc là tên kia bị dở người rồi. Tuyệt kỹ Thánh Đường bắt buộc phải có công pháp tương ứng hỗ trợ. Nhớ lại hồi đó, để luyện thành chiêu Đại Địa Trảm này sau khi Lục Dương Quyết đã thành hình, Mâu Tu cũng phải mất ròng rã mười ngày trời. Tốc độ đó ở Thánh Đường đã được coi là dạng khủng rồi.
Đại Địa Trảm?
Cũng có thể lắm, nhưng bộ dạng của Vương Động lúc này trông cứ như kẻ đang tẩu hỏa nhập ma. Ánh mắt y không dán chặt vào đối thủ mà dường như đang nhìn chằm chằm vào chính bản thân mình.
Đại Địa Trảm!
Gần như tái hiện lại y hệt mọi động tác của Mâu Tu, Vương Động lao vút đi, cánh tay phải chém thẳng xuống như một thanh trường kiếm.
Nhưng vấn đề ở chỗ, y còn cách Mâu Tu tận ba mét cơ mà, giỡn mặt nhau chắc?
Xoẹt...
Một luồng sáng xé toạc không gian. Mâu Tu theo phản xạ đưa kiếm lên đỡ, "Keng..."
Không có bất kỳ vụ nổ nào xảy ra, Mâu Tu vẫn bình an vô sự. Emma thở phào nhẹ nhõm. Tên này đúng là quá... Hắn không nhận ra mình đang đánh chay, thiếu mất lợi thế chiều dài của thanh kiếm hay sao?
Hai mắt Mâu Tu trố tròn, không dám tin vào những gì đang diễn ra: "Ngươi... là ai..."
Rắc...
Bộ Khải giáp của Mâu Tu nổ tung, cả người hắn bị chém đứt làm đôi.
Game over!
Đến khi Emma kịp hoàn hồn, Mạo Tự Vũ Thần đã lặn mất tăm.
---
Vương Động ngồi bất động trên sô pha, hai mắt khép hờ, hai bàn tay siết chặt. Cuối cùng y cũng tìm ra được điểm mấu chốt, y đang cố đè nén sự chấn động trong lòng.
Hóa ra đây mới là cách xài Đao Phong Quyết!
Lần đầu tiên Mạo Tự Vũ Thần tỏ ra im lặng đến vậy. Rõ ràng màn thể hiện của Vương Động đã vượt xa trí tưởng tượng của lão. Xem ra bình thường lão đã quá coi thường Vương Động, cứ nghĩ y chỉ là một thằng nhãi ranh mười sáu tuổi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook