Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 58: Vũ Trang Phong Bạo 58
Mã Tiểu Như liếc nhìn Vương Động. Cậu bạn này chăm chỉ thật đấy, liệu có phải chị Samantha ép người quá đáng không nhỉ... Mà hai cái thùng các-tông to đùng kia là cái gì thế?
Ánh mắt của Mã Tiểu Như, Vương Động không phải không nhận ra. Nhưng sau khi biết được "sơ yếu lý lịch" khủng khiếp của cô nàng, y quyết định tốt nhất là nên an phận. Loại công chúa cành vàng lá ngọc này, rớ vào chỉ tổ chuốc họa vào thân.
Chớ có mơ mộng viển vông về mấy thứ lãng mạn sến súa. Dùng đầu gối cũng dư sức suy ra, Samantha chỉ đang lấy Mã Tiểu Như làm "mồi câu" thôi. Còn vị người thừa kế của tập đoàn FFC vĩ đại kia, tương lai kiểu gì chả thành nhân vật hô mưa gọi gió ở Liên bang. Dù giờ chỉ là sinh viên, nhưng nhất cử nhất động của cô nàng đều bị săm soi kỹ lưỡng. Đám nam sinh lớp F có nỗ lực đến trầy vảy cũng chỉ như mò trăng đáy nước mà thôi. Đừng tưởng FFC giàu nứt đố đổ vách rồi thì không cần đến những cuộc hôn nhân chính trị. Nhầm to! Càng đứng trên đỉnh cao, người ta càng phải dùng đến những chiêu trò ấy để củng cố quyền lực.
Lăn lộn giữa cuộc sống thực tế phũ phàng từ bé, Vương Động dẫu có muốn yêu đương thì cũng sẽ chọn một đối tượng vừa tầm, thực tế hơn.
Người đẹp như tranh vẽ, nhưng tiếc là không dành cho y.
Đó là chân lý trần trụi mà y học được từ lão già.
Thế nên, cậu bạn Vương Động coi Mã Tiểu Như như không khí, mặc kệ cô nàng ngồi lù lù ngay bên cạnh. Lạ thay, Vương Động lại là kẻ duy nhất trong lớp không bị ai ghen ghét. Những đứa khác ít nhiều gì cũng phải trầy trật thi tuyển mới vào được đây, hồi cấp hai cũng toàn thành phần có máu mặt. Đâu có giống Vương Động, vào trường rặt nhờ ăn may.
Trong mắt những kẻ khác, Vương Động chỉ là một thằng nhóc nhạt nhẽo, chẳng có điểm gì nổi bật, cũng chẳng có tương lai. Cứ cắm đầu vào sách vở, mờ nhạt đến mức chẳng ai buồn để ý. Thế nên, Mã Tiểu Như ngồi cạnh Vương Động lại là một sự sắp xếp hoàn hảo nhất, đỡ làm mấy đứa khác đỏ mắt ghen tị.
Thế nhưng, cơn ác mộng của các anh em lớp F cuối cùng cũng đến. Lúc Hồ Dương Hiên xuất hiện, tiếng hò hét của đám nữ sinh bên ngoài muốn xé toạc cả bầu trời, khiến đám con trai lớp F vô cùng ngứa mắt.
Khổ nỗi Hồ Dương Hiên quả thực là một nhân vật "có số có má". Gã này không những đa tài đa nghệ mà còn là cao thủ hàng thật giá thật. Đứa nào dám kiếm chuyện với hắn thì đúng là chán sống. Nghe đồn thế lực chống lưng cho hắn trong quân đội cũng "không phải dạng vừa đâu", khiến mấy tên công tử bột ở đây cũng đành cụp đuôi rén sợ.
Tình thế này quả thực khiến đám nam sinh sôi máu. Hồ Dương Hiên xuất hiện như một thiên thần mang theo vầng hào quang rực rỡ, thẳng tay dập tắt mọi hy vọng của họ.
Khi tận mắt nhìn thấy "dung nhan" của Hồ Dương Hiên, đám sinh viên lớp F chỉ còn biết thở dài ngao ngán. Mẹ kiếp, cái thằng này đẹp trai dã man, mặt mũi cứ như minh tinh điện ảnh. Cái nhan sắc này mà không đi làm trai bao thì đúng là phí của giời.
Hồ Dương Hiên bước vào lớp với phong thái khiêm tốn y hệt Mã Tiểu Như. Nhưng ngặt nỗi, "cùng dấu thì đẩy nhau", đám con trai chả đứa nào thèm mua cái dáng vẻ đó. Diễn sâu đến mấy cũng vô dụng, ai chả biết tỏng mục đích thật sự của hắn khi đến đây là gì.
Hồ Dương Hiên tiến thẳng xuống cuối lớp. Mục tiêu của hắn dĩ nhiên là chỗ ngồi cạnh Mã Tiểu Như, nhưng tiếc thay ở đó chẳng còn ghế trống. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía hắn.
Có vẻ như Hồ Dương Hiên và Mã Tiểu Như đã quen biết nhau từ trước. Hai người mỉm cười chào hỏi. Sau đó, Hồ Dương Hiên bước đến cạnh Vương Động - kẻ đang cắm mặt vào sách vở - cất lời: "Bạn gì ơi, tôi thương lượng với cậu chút chuyện được không?"
Cả lớp F nín thở dán mắt vào Vương Động. Đây là lần đầu tiên họ đồng lòng đứng về phía y, thầm mong y sẽ ngẩng lên, quắc mắt nhìn tên kia lạnh lùng, rồi phũ phàng ném cho hắn một chữ "Không", ngầu lòi như mấy thằng main chính giấu nghề trong tiểu thuyết.
Giữa cái lúc nước sôi lửa bỏng này, ai cũng hy vọng Vương Động sẽ làm nên chuyện.
Đáng tiếc, kỳ tích đã không xảy ra. Vương Động ngẩng đầu lên, nở một nụ cười: "Đương nhiên là được rồi. À đúng rồi, hai thùng thư này là của mấy bạn nữ ở tòa nhà số 5 nhờ tôi chuyển cho cậu đấy."
Để nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, Vương Động vội vàng lôi hai thùng các-tông to tướng ra. Trái tim của cả lớp rơi đánh thịch một cái, ai nấy đều thầm rủa xả: Đúng là cái đồ ngu ngốc, sao lại đi nâng bi cho địch, hạ bệ phe mình vào lúc này cơ chứ!
Hồ Dương Hiên gật đầu: "Cảm ơn nhé. Không biết cậu tên gì?"
…
"Vương Động."
Hồ Dương Hiên vẫn đứng nguyên tại chỗ, chưa vội cất đống thư đi: "Bạn Vương Động này, không biết chúng ta có thể đổi chỗ cho nhau được không. Tôi và bạn Mã Tiểu Như là người quen..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook