Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 67: Vũ Trang Phong Bạo 67
"Chúng ta có thể làm bạn không?" Mã Tiểu Như đột ngột hỏi.
"Chắc là được chứ." Vương Động chẳng đoán được vị tiểu công chúa này đang toan tính điều gì. Buổi kèm học hôm nay giống một cuộc trao đổi có mục đích hơn.
"Cậu hay nghi ngờ thật đấy. Dù là Hiệu trưởng bảo tôi đến kèm cậu, nhưng nếu tôi không muốn, cậu nghĩ chị ấy không tìm được ai khác chắc!" Mã Tiểu Như tròn xoe đôi mắt to tròn, trừng trừng nhìn Vương Động.
Chuyện này làm Vương Động hơi sượng trân. Cô gái này bình thường thì e lệ, dịu dàng, nhưng lúc cần thiết lại thẳng thắn đến mức khiến người ta đỡ không kịp. Vương Động biết rõ thân phận mình, cậu cũng lờ mờ đoán được đối phương có chút hứng thú với mình. Nhưng cô ấy là ai cơ chứ? Đại tiểu thư FFC! Nhân tài kiệt xuất nào mà cô ấy chưa từng gặp. Nếu cậu cứ ảo tưởng sức mạnh thì chẳng phải lại rước thêm nhục vào thân sao?
"Cái này..."
"Hay tôi không xứng làm bạn cậu?" Mã Tiểu Như được nước lấn tới.
Vương Động cười khổ. Đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong: "Được rồi, chúng ta là bạn."
"Thế mới ngoan. Ngày mai cậu cứ ngồi cạnh tôi nhé, tôi chả muốn cái tên Hồ Dương Hiên kia lởn vởn xung quanh làm phiền tôi học đâu. Cậu... không sợ hắn chứ?"
"Chuyện nhỏ. Lúc đầu tôi chỉ không muốn phá đám hai người thôi, chứ nếu cậu đã nói vậy thì tôi lấy lý do gì mà nhường chỗ nữa." Vương Động đáp ráo hoảnh.
Dù Mã Tiểu Như không nói thêm gì, nhưng cô có thể nhận ra qua ánh mắt ấy, Vương Động thực sự coi Hồ Dương Hiên như không khí.
"Ây da, bụng tôi réo rồi, làm sao đây?" Mã Tiểu Như chớp chớp mắt nhìn Vương Động đầy ẩn ý.
Vương Động đâu phải kẻ ngốc. Đây là một cơ hội ngàn năm có một đối với biết bao người, chắc hẳn đám con trai xếp hàng dài từ đây đến cổng trường để giành suất mời Mã Tiểu Như đi ăn. Khổ nỗi ví tiền của cậu bạn Vương Động lại mỏng tang. Cậu nhịn đói thế nào cũng xong, nhưng cậu phải để dành tiền cho Hắc Thán. Giữa hai người bạn, trong thâm tâm Vương Động, Hắc Thán vẫn chiếm vị trí ưu tiên hơn.
Mã Tiểu Như không thể tin vào mắt mình. Vương Động thế mà lại do dự! Chuyện lạ có thật trên đời! Tên này cũng... keo kiệt quá đáng rồi đấy!
Nhưng nghĩ lại hoàn cảnh của Vương Động, Mã Tiểu Như chợt hiểu ra: "Để ăn mừng chúng ta chính thức trở thành bạn bè, chầu này tôi khao, cậu chịu khó tháp tùng tiểu nữ được không?"
Vương Động gật đầu cái rụp. Môn thi khó nhằn nhất đã được giải quyết, tâm trạng cũng thoải mái hơn hẳn.
Đã nghèo thì đừng có đú đởn học làm sang, Vương Động cũng chả buồn tranh giành trả tiền làm gì. Dẫu có hơi mất thể diện một chút, nhưng vì Hắc Thán, cậu thấy hoàn toàn xứng đáng.
Mã Tiểu Như và Vương Động rảo bước đến khu phố ăn vặt quanh trường. Dường như vị đại tiểu thư này cực kỳ hứng thú với những món ăn bình dân ở đây. Chẳng mấy chốc, cô nàng đã say sưa "càn quét" các hàng quán. Hóa ra chỉ là đi ăn vặt, chứ không phải đi ăn nhà hàng sang trọng. Đối với giới siêu giàu, vung vài nghìn tệ cũng chỉ như vài đồng bạc lẻ. Lúc nãy Vương Động không dám nhận lời cũng vì sợ cháy túi, ai dè bữa ăn này chỉ ngốn vài chục tệ. Nghèo thì nghèo thật, nhưng nhiêu đó tiền thì Vương Động vẫn lo liệu được, nên cuối cùng cậu vẫn giành phần thanh toán.
Quan trọng nhất là Mã Tiểu Như ăn uống ngon miệng, Vương Động nhìn cũng thấy vui lây. Cảm giác khi ở cạnh nhau cứ nhẹ nhàng, thoải mái như vậy. Lúc này, mọi ranh giới xa cách ban đầu đã bị cậu bạn Vương Động vứt sạch ra sau đầu.
Dù sao cũng là những người trẻ tuổi, việc thu hút lẫn nhau là chuyện hết sức bình thường, có muốn kìm nén cũng chẳng được.
Có lẽ đây là buổi tối khó quên nhất của Vương Động. Ngay cả khi chìm vào giấc ngủ, tâm trí cậu vẫn ngập tràn hình bóng mái tóc đen dài bay trong gió của Mã Tiểu Như...
Sáng sớm tinh mơ, trước cửa lớp F năm nhất đã đông đúc, nhộn nhịp hơn hẳn ngày thường. Bởi lẽ, ngoài Mã Tiểu Như, nay lại có thêm một nhân vật nổi bần bật là Hồ Dương Hiên. Chẳng biết từ lúc nào, tên này đã lôi đâu ra một cây đại dương cầm đặt chễm chệ trước cửa lớp. Việc bắt đầu ngày mới bằng những giai điệu du dương, trầm bổng quả thực là một đòn tấn công tâm lý quá lãng mạn đối với phái nữ.
Rõ rành rành là cậu Hồ đang dọn đường để cưa cẩm Mã Tiểu Như. Kế hoạch tán gái đã chính thức khởi động.
Ngược lại, đám con trai trong trường lại cực kỳ gai mắt. Thằng Hồ Dương Hiên này chơi hơi bị bẩn rồi đấy, "mạnh long không ép được địa đầu xà", mới chân ướt chân ráo đến đây ngày đầu mà đã coi đám nam sinh Ares ra gì.
Nhưng biết làm sao được?
Có tài thì cứ phô diễn thôi, không khoe khoang thì bứt rứt trong người. Rõ ràng là hắn đủ điểm vào Yedun, thế mà lại lặn lội đến tận Ares này, mục đích đi tán gái thì ai mà chẳng biết.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook