Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 72: Vũ Trang Phong Bạo 72
Samantha không ngờ tên nhóc này lại cứng đầu đến vậy: "Cậu nói cũng có lý, vậy tạm gác chuyện này lại đã."
"Không có gì thì em xin phép đi trước."
Samantha gật đầu. Nhìn theo bóng lưng Vương Động khuất dần, vị Hiệu trưởng trẻ tuổi nhất lịch sử các trường quân sự Cấp A này tức muốn nổ phổi.
Giả bộ chứ gì, được lắm, đã rơi vào tay bổn tiểu thư mà còn đòi chơi chiêu!
Vương Động cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng cân nhắc thiệt hơn, y vẫn chọn phương án "lùi một bước biển rộng trời cao". Cái gọi là giao lưu học viện, thực chất chỉ là trò mèo giành giật chút hư danh hão huyền. Chả học được cái đinh gì mà lại tốn cả đống thời gian. Mục tiêu tối thượng của y lúc này vẫn là tu luyện Đao Phong Quyết. Có thêm một phần thực lực là thêm một phần tự tin. Còn về kinh nghiệm thực chiến, thà lên TPA đánh đấm sướng tay còn hơn, đánh xong phủi đít đi, chả ai biết ai, lại không lo hậu họa.
Tranh danh đoạt lợi là thú vui tao nhã của mấy kẻ quyền cao chức trọng, chứ kẻ nghèo hèn như y lấy đâu ra thời gian "nhàn rỗi sinh nông nổi" như thế.
Dù sao thi cũng thi xong rồi, cố gắng cũng cố gắng rồi, kết quả thế nào thì đành phó mặc cho số phận. Vương Động vẫn chưa từ bỏ kế hoạch "hồi sinh" Hắc Thán. Đến mấy trung tâm thương mại lớn thì giá cả trên trời, y quyết định lân la tìm đến mấy cửa tiệm nhỏ lẻ xem sao. Đợi tích cóp đủ số tiền khổng lồ kia thì đến mùa quýt năm nào.
Vương Động bắt đầu lùng sục những cửa hàng nằm sâu trong các ngóc ngách. Trên đời này không chỉ có những siêu thị hoành tráng, mà còn vô số những "chợ đen" không giấy phép kinh doanh. Vương Động đã rành rẽ điều này từ khi còn bé tí, bởi bản thân lão già nát rượu nhà y cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì, thậm chí đến cái nghề ngỗng tử tế cũng không có. Những nơi này tuy hoạt động chui lủi, chất lượng dịch vụ cũng hên xui, nhưng bù lại, họ luôn cố gắng đáp ứng mọi yêu cầu của khách hàng bằng mọi giá.
Tiệm tạp hóa này là mối ruột của Vương Động. Trước kia, lão già vẫn thường sai y mang đồ đến đây cầm cố. Gọi là tiệm tạp hóa nhưng thật ra đây là cái ổ mua bán thượng vàng hạ cám, cái gì cũng có thể mua, cái gì cũng có thể bán.
Chủ tiệm là một lão già còn lụ khụ hơn cả ông chú nát rượu nhà y, lúc nào cũng thường trực cặp kính viễn lão mờ tịt trên sống mũi. Thật ra phẫu thuật mắt bây giờ giá rẻ bèo, nhưng có vẻ Lão Cổ Đầu chả mặn mà gì mấy với cái trò đó.
"Ái chà, thằng nhóc Động đấy à. Lâu lắm rồi không gặp." Vừa thấy Vương Động, lão mỉm cười để lộ hàm răng vàng ố, cái rụng cái sứt.
"Lão Cổ Đầu, ông xem cái này có cứu vãn được không?"
Lão Cổ Đầu soi mói cái "Hắc Thán" của Vương Động: "Đồ cổ dòng C đây mà, bị loại biên từ tám đời rồi. Muốn sửa cái của nợ đã ngừng sản xuất này hơi bị khoai đấy."
Vương Động nhăn mặt: "Không cần phải y xì đúc như cũ, chỉ cần làm nó hoạt động lại là được rồi."
"Thế thì cũng khả thi. Lõi cũ thì không lắp được linh kiện đời mới, nhưng kiếm mấy đồ đời Tống lắp vào thì vẫn ok. Dù sao nó cũng là robot thông minh mà. Hay thế này, chỗ tôi đang sẵn con robot hút bụi mới thu mua, cậu xem có duyệt được không?"
Lão thoăn thoắt lôi ra một con robot dọn dẹp cổ lỗ sĩ cao chừng một mét. So với dòng C, con này đúng là đồ bỏ đi. Khớp nối cứng đơ, không xoay được 360 độ, độ linh hoạt thua xa mấy con robot thông minh.
Nhưng cứ nghĩ đến cảnh Hắc Thán có thể tỉnh lại, Vương Động đành tặc lưỡi chấp nhận, tỏ vẻ hờ hững hỏi: "Lão Cổ Đầu tính giá bao nhiêu?"
"Cậu là khách quen nên tôi cũng không nói thách làm gì. Cái vỏ sắt vụn này thì chả đáng mấy đồng, nhưng công thợ lắp ráp thì chát lắm đấy. Thôi thì tôi nể tình bớt cho cậu 20%, còn mười ba ngàn. Bỏ thêm số lẻ cho chẵn, mười ngàn. Lại bớt tiếp 20%, chốt giá tám ngàn tròn. Cái vỏ robot này coi như tôi biếu không!"
Vương Động lắc đầu quầy quậy, xòe hai ngón tay ra.
Lão Cổ Đầu như bị giẫm phải đuôi, giãy nảy lên: "Thằng nhãi này chém giá ác quá! Không được! Năm ngàn!"
Nghe đối phương tự giảm liền một mạch ba ngàn, Vương Động biết thừa lão vẫn còn ăn lời chán. Y tiếp tục lắc đầu: "Hai ngàn tám, cả hai cùng phát tài. Không thêm được đồng nào nữa đâu. Lão cũng biết tôi nghèo rớt mồng tơi mà, đắt hơn nữa thì thôi tôi không sửa."
"Thằng ranh con, mới về đã vặt lông lão đây. Thôi được rồi, chốt giá đấy đi, kẻo người ta lại bảo tôi ức hiếp trẻ ranh. Lắp ráp mất tầm một tiếng. Cậu muốn ngồi đợi lấy luôn hay mai quay lại?"
"Cháu đợi luôn."
"Được, cũng may cái lõi được bảo vệ kỹ, chứ không thì có thần tiên cũng chào thua. Theo tôi."
Lão Cổ Đầu dẫn Vương Động vào sâu bên trong. Căn phòng chật chội ngổn ngang đủ thứ đồ linh tinh. Lão dọn dẹp một góc, đặt tay lên tường. Một tia sáng lóe lên, bức tường từ từ trượt lên, mở ra một không gian hoàn toàn khác biệt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook