Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 83: Vũ Trang Phong Bạo 83
"Tao biết thừa, thằng Mạo Tự Vũ Thần này chắc chắn đã luyện một loại công pháp quái quỷ nào đó để biến cánh tay phải thành vũ khí. Mày tra thử xem có loại công pháp nào làm được thế không."
"Tao tra từ lâu rồi, cũng có vài loại công pháp na ná thế, nhưng uy lực đều không đạt tới mức này. Cú đấm của Vương Bí khí thế thì có thừa, nhưng do giới hạn của Tinh thần lực nên chưa phát huy hết sức sát thương của Hổ Bí Quyền. Nhưng đối phương lại cố tình làm lơ điều đó, chờ Vương Bí dồn sức đến đỉnh điểm rồi mới lấy bạo trị bạo. Tên này đúng là một gã điên rồ và cực kỳ ngạo mạn."
"Tức chết tao mất! Tao đã gửi cả chục cái thư thách đấu rồi, thế quái nào đúng ngày tao không onl thì nó lại ló mặt lên, đen như chó mực!"
Emma cười nhạt: "Thằng chả chỉ onl vào cuối tuần thôi, xem ra mày muốn săn hắn thì đành chịu khó đợi đến cuối tuần vậy. Ai bảo mày ham hố gái gú làm gì."
"Cơm có thể không ăn, nhưng gái thì không thể nhịn. Cả tuần không được tí hơi gái nào, tao bí bách muốn chết."
"Xong rồi sao?" Emma quá hiểu tính Mâu Tu, cái kiểu ngập ngừng này kiểu gì cũng còn vế sau.
"Nhưng vì anh em, mỹ nhân tao cũng xin nhường!" Mâu Tu ném cho Emma một cái nháy mắt đầy ám muội.
"Cút ngay, thằng biến thái!"
"Xùy, Mạo Tự Vũ Thần, mày cứ đợi đấy, xem tao lột mặt nạ của mày ra thế nào!"
...
Cậu bạn Vương Động nào có rảnh rỗi mà tỏ vẻ ngầu lòi, còn phải lo cái bụng đói nữa chứ. Nhà nghèo thì phải biết tự lo cho mình từ sớm. Y hiểu rõ cái cảnh thu không đủ chi, đặc biệt là khi chẳng có lấy một cắc bạc lẻ dính túi.
Cảm thán xong xuôi, Vương Động lại phải xách mông đi cày. Y tìm đến một nhà hàng Trung Hoa gần trường đang tuyển người làm thêm cuối tuần, công việc chủ yếu là chạy vặt. Chuyện xin việc diễn ra khá suôn sẻ, điểm cộng lớn nhất là ở đây trả lương theo ngày, rất hợp ý y.
Nhiệm vụ hôm nay của y là rửa rau. Nghe thì có vẻ nhàn hạ, nhưng khi phải đối mặt với một núi đủ các loại rau củ quả, Vương Động cũng thấy hơi choáng. Đây cũng là một trong những chiêu bài hút khách của nhà hàng cao cấp này: mọi công đoạn đều được thực hiện thủ công, để thực khách có thể cảm nhận trọn vẹn sự tinh túy trong từng món ăn.
Nhưng mà rửa rau thì cần quái gì đến sức người... Thôi kệ, không nhờ thế thì y lấy đâu ra việc mà kiếm tiền?
Hơn nữa chỗ này lại vắng người, Vương Động cũng thích được yên tĩnh làm việc một mình. Dù khối lượng công việc hơi nhiều, nhưng với sức vóc của y thì chắc chắn sẽ xong thôi.
Lặt bỏ lá úa, rửa sạch, sắp xếp, phân loại... Vương Động thay đồ rồi bắt đầu lao vào công việc một cách điên cuồng. Đã đâm lao thì phải theo lao, không thể trốn tránh thì đành cố tìm cách yêu thích những việc mình đang làm vậy.
Đó chính là sự khác biệt phũ phàng giữa y với Mã Tiểu Như và Samantha. Hai cô nàng kia chẳng bao giờ phải mảy may bận tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này, nhưng đối với Vương Động, đó là cuộc sống trần trụi hàng ngày.
Hai tiếng sau, Vương Động bước ra, đi tìm người quản lý: "Tôi làm xong rồi."
"Hả? Sao cơ? Cậu làm xong hết rồi á?"
"Thật hay đùa thế?"
Quản lý bán tín bán nghi. Đống rau củ đó đủ cho nhà hàng dùng trong cả một tuần, thằng ranh này không phải làm ẩu tả cho qua chuyện đấy chứ. Nhưng khi bước vào kho lạnh, mọi nghi ngờ lập tức tan biến. Toàn bộ số rau củ đã được phân loại rõ ràng, ngăn nắp. Quản lý rút ngẫu nhiên một củ ra kiểm tra, sạch bong kin kít, thậm chí đến sàn nhà cũng được lau chùi bóng loáng.
Xem ra quyết định thuê sinh viên của Ares quả là sáng suốt: "Tốt lắm, rất xuất sắc! Vì cậu đã hoàn thành công việc vô cùng xuất sắc, lương hôm nay sẽ được nhân đôi. Ngoài ra, nhà hàng tặng cậu một phiếu ăn miễn phí."
Người quản lý vô cùng hài lòng. Dù thưởng thêm thì nhà hàng vẫn là bên hời to.
Vương Động mỉm cười gật đầu. Với y sao cũng được, dù sao công việc này cũng chẳng làm lâu dài. Thi xong rồi, rảnh rỗi kiếm chút đỉnh tiền vẫn tốt hơn là ở không mà tiêu xài hoang phí.
Vương Động cũng biết hưởng thụ lắm chứ. Nhận hai trăm tệ tiền công cùng tấm phiếu ăn, cái bụng lại đang réo cồn cào, y quyết định tự thưởng cho bản thân một bữa ra trò. Dù sao cái phiếu này cũng chả để dành cho ai được.
Thú thật, ngoài những bữa ăn hạng sang trên phi thuyền quân sự ra, y chưa từng được nếm thử sơn hào hải vị nào. Còn những nhà hàng Trung Hoa cao cấp kiểu này thì y có nằm mơ cũng không dám nghĩ tới. Hôm nay quả là một dịp may hiếm có để "khai sáng" vị giác.
Có vẻ như vị quản lý rất ưng ý với thái độ làm việc chăm chỉ, hiệu quả của cậu thanh niên này. Hơn nữa, ông ta cũng đã kiếm được một món hời lớn nên muốn nhân cơ hội này lấy lòng cậu, dặn dò đầu bếp nấu thêm chút đỉnh. Một mình giải quyết cả núi việc nhanh gọn lẹ thế kia, chắc chắn không phải dạng vừa.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook