Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 89: Vũ Trang Phong Bạo 89
Vương Động chậm rãi kể lại hiện thực tàn khốc trên sao Norton. Cả ba người nghe xong chỉ thấy rùng mình, cái nơi đó đúng là một bãi chiến trường đẫm máu. Nhưng Hồ Dương Hiên lại nhạy bén tóm ngay được trọng điểm: "Ý cậu là... cậu đã sống sót ròng rã suốt một năm trời dưới áp lực trọng lực gấp 5 lần bình thường?"
"Cũng tàm tạm thôi. Bị một con bọ rượt đuổi sát nút, sợ quá nên Tinh thần lực bộc phát, thế là giữ được cái mạng quèn. Áp lực cũng không đến mức kinh khủng như lời đồn đâu."
"Một mình sống ở đó, cậu không thấy cô đơn sao?" Samantha hỏi với vẻ tò mò.
"Cô đơn á? Không đâu. Bọn Zerg chạy lăng xăng khắp nơi, có để tôi rảnh phút nào đâu. Đến tận lúc tôi lên phi thuyền rời đi, tụi nó vẫn tụ tập đông đảo ra 'tiễn' cơ mà."
Cả ba bật cười khúc khích.
"Thảo nào lúc học giải phẫu thao tác của cậu trơn tru thế, hóa ra là có kinh nghiệm thực hành rồi." Hồ Dương Hiên lắc đầu cảm thán.
Đúng là trăm hay không bằng tay quen.
"Đừng cười nữa. Nếu không có Hắc Thán bầu bạn, chắc tôi phát điên từ lâu rồi. Cái ngày Hắc Thán bị phá hủy, tôi đã khóc thầm một mình đấy. Nhớ nhé, đây là bí mật sống để dạ chết mang theo, mấy người cấm được bô lô ba la ra ngoài đấy!"
Đàn ông con trai thì sĩ diện là số một. Mã Tiểu Như gật đầu đồng ý tắp lự. Nhưng Hiệu trưởng Samantha thì khác: "Hehe, tất nhiên là chị sẽ giữ bí mật rồi. Nhưng với điều kiện em phải ngoan ngoãn nghe lời chị, bằng không thì chị không dám hứa trước điều gì đâu!"
Vừa nói, cô vừa tiện tay xoa đầu Vương Động một cái. Cảm giác như có một luồng điện xẹt qua, giật bắn khiến Vương Động nuốt nghẹn mọi lời định phản bác.
Trời đất quỷ thần ơi, chuyện quái gì đang xảy ra với mình thế này?
"Đùa tí thôi mà, làm gì căng thẳng thế." Thấy vẻ mặt đơ ra của Vương Động, Samantha phì cười. Có lẽ do phải gồng mình tỏ ra nghiêm nghị quá lâu, nên giờ đây bản tính thật của cô mới bộc lộ hoàn toàn.
Nhìn nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời ấy, Vương Động suýt nữa đã không kìm được mà đưa tay lên véo đôi má phúng phính của Samantha.
"Vương Động kể thêm vài chuyện hay ho nữa đi. Bọn chị ít có cơ hội tiếp xúc với Zerg tộc, chúng thực sự thông minh đến vậy sao?"
"Cực kỳ thông minh. Bọn chúng có cách giao tiếp riêng, độ phức tạp không hề kém cạnh loài người. Và sau mỗi lần sập bẫy của chúng, tôi đều được 'tặng' vài món quà lưu niệm." Đối với Zerg tộc, Vương Động chưa từng ôm tâm lý chủ quan, đám sâu bọ này cực kỳ gian xảo.
"Lưu niệm gì thế?" Mã Tiểu Như vội hỏi. Samantha cũng dỏng tai lên nghe. Hồ Dương Hiên đành ngậm ngùi, nãy giờ toàn bộ tâm điểm của câu chuyện đều xoay quanh Vương Động, hắn không chen ngang nổi. Quan trọng nhất là chính hắn cũng đang tò mò muốn chết.
"Có gì to tát đâu, vài vết sẹo thôi mà." Vương Động dửng dưng kéo tay áo lên. "Chỗ này là do bọn Zerg lưỡi liềm chém. Lần đó gặp ngay một con phi liêm, suýt nữa là đứt luôn cánh tay. Còn vết thương này là do bọn bọ ôm bom cảm tử nổ trúng... Mấy chỗ khác cũng tương tự vậy thôi. Nhìn thấy gớm, đang tính đi thẩm mỹ lại đây."
Phần bụng của Vương Động cũng hằn rõ một vết sẹo khá sâu.
…
Vương Động kể lại mọi chuyện bằng một thái độ dửng dưng đến mức nhẹ bẫng. Nhưng những lời lẽ ấy lại chẳng khác nào giông bão quét qua tâm trí hai cô gái, đặc biệt là Mã Tiểu Như. Khoảnh khắc ấy, cô bất giác cảm nhận được một sức hút kỳ lạ, vô cùng nam tính toát ra từ chàng trai này.
"Đây đúng là những tấm huân chương minh chứng cho bản lĩnh của đàn ông! Cậu Vương đây thật sự đáng nể. Biết đâu sau này chúng ta sẽ có cơ hội sát cánh bên nhau, cùng nhau quét sạch lũ sâu bọ gớm ghiếc ấy. Nào, cạn ly với cậu Vương một chén!"
Đúng là phải tiếp xúc mới hiểu rõ bản chất con người. Ban đầu cứ ngỡ Hồ Dương Hiên là một gã lãng tử, trăng hoa, nhưng thực chất hắn lại là người rất bộc trực, ruột để ngoài da. Yêu ghét thế nào đều thể hiện rõ mồn một.
"Haha, cạn ly! Nhất định sẽ có một ngày như thế!"
Có lẽ những ký ức về sao Norton đã khơi dậy bản năng chiến đấu tiềm tàng trong con người Vương Động, khiến y bất giác để lộ ra một mặt hoang dã, phong trần. Y nào đâu hay biết, chính cái khí chất ấy lại mang một sức sát thương chí mạng đối với phái nữ, đặc biệt là một cô công chúa quen sống trong nhung lụa như Mã Tiểu Như.
Samantha khẽ che miệng cười thầm. Xem ra cô em gái nhỏ này đã bắt đầu rung rinh rồi đây.
"Cậu Vương, thực lực của cậu chắc chắn còn đáng gờm hơn những gì cậu thể hiện. Hay là nhân dịp này cậu phô diễn chút tài nghệ cho chúng tôi mở mang tầm mắt, đồng thời cũng để Hiệu trưởng của chúng ta yên tâm mà bớt đoán già đoán non đi."
Hồ Dương Hiên cũng bắt đầu rục rịch, muốn xắn tay áo lên thử sức.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook