Vũ Trang Phong Bạo (Full - 100đ/C)
-
Chapter 98: Vũ Trang Phong Bạo 98
Chu Tư Tư liếc nhìn Vương Động. Tuy cô ả chẳng có chút hứng thú nào với tên Ngải Sâm kia, nhưng mượn tay hắn để tống cổ Vương Động đi cũng là một ý kiến không tồi. Chẳng hiểu nhà trường nghĩ cái quái gì mà lại cử một nam sinh đến làm quản lý, dù chỉ là tạm thời thì cũng không thể chấp nhận được!
"Ngải Sâm, cho cậu ta một lý do đi!"
Chu Tư Tư là sinh viên năm nhất, tên Ngải Sâm này bám đuôi theo đuổi cô nàng cũng đã hơn chục ngày nhưng chưa có tiến triển gì. Bỗng dưng vớ được cơ hội ngàn vàng thế này, dĩ nhiên hắn không thể để tuột mất. Hắn càng không cho phép một thằng nhà quê rách rưới phá hỏng chuyện tốt của mình.
"Lý do á? Nhiều lắm. Bổn thiếu gia là Ngải Sâm. Mày lính mới tò te không biết thì tao cũng không trách. Trường này có cổ phần của nhà tao, đến cả Hiệu trưởng còn chả làm gì được tao thì mày là cái thá gì. Thứ hai, với cái chút võ vẽ mèo cào của mày, đừng hòng mà cản đường tao, khôn hồn thì cút ra chỗ khác chơi. Thứ ba, tao muốn lên là lên, đố thằng nào cản được. Cần thêm lý do nữa không?"
Mặc dù chính Chu Tư Tư là người lôi Ngải Sâm đến đây diễn kịch, nhưng nhìn cái bộ dạng hống hách, hống hách của hắn, cô nàng cũng không giấu nổi ánh mắt ghê tởm. Cái thứ khốn nạn này đúng là đáng ăn đòn. Chỉ cần hai tên này lao vào choảng nhau là cả hai cùng cuốn gói khỏi đây. Đám nữ sinh còn lại thì chăm chăm nhìn phản ứng của Vương Động. Nếu không giải quyết êm xuôi vụ này, dù không bị đuổi thì uy tín của y cũng trôi tuột xuống cống, sau này đừng hòng mà lên mặt quản lý ai. Nói thật, đám nữ sinh Tòa nhà số 5 đã quen với cảnh không người quản lý nên tha hồ tự do tung hoành, giờ đột nhiên có người giám sát cũng thấy khó chịu. Tất nhiên, nếu người đó là Hồ Dương Hiên thì lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Ngải Sâm thì lại đang âm thầm đắc ý. Hắn đinh ninh rằng việc thể hiện sự bá đạo, ngông cuồng như vậy sẽ ghi điểm tuyệt đối trong mắt các cô gái. Đàn ông là phải thế!
Khổ nỗi, đám nữ sinh xung quanh lại không nghĩ vậy. Khí phách đàn ông đâu phải thể hiện ở cái thói ỷ thế hiếp người rẻ rách này. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, thằng Ngải Sâm tuy đáng ghét, nhưng nếu mượn tay nó đuổi được Vương Động đi thì cũng cắn răng chịu đựng được.
"Ngưỡng mộ đã lâu, hóa ra là đàn anh Ngải Sâm. Gặp được anh ở đây quả là phúc ba đời nhà tôi." Nói đoạn, Vương Động chủ động nắm lấy tay Ngải Sâm, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm.
Sắc mặt Ngải Sâm lập tức biến đổi. Thằng nhãi ranh này định so kè sức mạnh với hắn sao? Đúng là chán sống mà!
Bạo Phong Quyết của trường Ares không phải dạng vừa. Hắn đã tu luyện được bốn năm, thừa sức đè bẹp một thằng lính mới năm nhất trong vòng một nốt nhạc.
Nhưng vừa chạm tay vào, khuôn mặt Ngải Sâm lập tức trắng bệch. Hắn gầm lên một tiếng, Hạch lực bùng nổ mạnh mẽ, thế nhưng Vương Động vẫn thong dong giữ chặt tay hắn, trông có vẻ như chẳng hề tốn chút sức lực nào.
"Đàn anh à, tôi thực sự rất hâm mộ anh. Sự ngưỡng mộ của tôi dành cho anh nhiều như dải ngân hà cuộn trào không thể nào kìm nén được. Xin hãy cho phép tôi từ từ bày tỏ lòng tôn kính này... Đầu tiên..."
Vương Động chậm rãi nhả từng chữ, trong khi Ngải Sâm đã đau đến túa mồ hôi hột. Vừa rồi hắn đã bạo phát Hạch lực nhưng hoàn toàn vô ích. Bàn tay của đối phương như cặp móng vuốt của loài Zerg, lực siết kinh hoàng xuyên thấu tận xương tủy, khiến nước mắt Ngải Sâm chực trào ra.
"Buông tay ra mau, không là mày hối hận đấy!"
"Sao đàn anh lại nỡ đối xử với fan hâm mộ của mình như vậy chứ. Đàn anh phải làm gương cho đàn em noi theo chứ." Ánh mắt Vương Động bỗng trở nên sắc lạnh, lóe lên tia sát khí lạnh lẽo.
Một kẻ đã từng tắm máu, giáp lá cà với hàng vạn quân đoàn Zerg như y, làm sao có thể để tâm đến lời đe dọa yếu ớt của một con gà mờ.
Trong tích tắc, cả người Ngải Sâm lạnh toát. Luồng Tinh thần lực mà Vương Động vừa truyền vào quả thực đã phát huy tác dụng. Đúng lúc đó, Vương Động buông tay ra.
Ngải Sâm vẫn chưa kịp hoàn hồn sau cơn ác mộng kinh hoàng, hai chân vẫn run rẩy mất kiểm soát. Dù sao hắn cũng là sinh viên năm tư, không phải loại võ biền hữu danh vô thực. Nhưng ánh mắt vừa rồi của thằng nhãi đó... hệt như một con ác quỷ khát máu.
…
Ngải Sâm đến một câu vớt vát thể diện cũng không dám hó hé, lảo đảo bỏ chạy trối chết khỏi Tòa nhà số 5 cứ như vừa thấy quỷ. Cảnh tượng này làm Chu Tư Tư tức lộn ruột. Biết hắn là thể loại "tốt mã giẻ cùi" nhưng không ngờ lại vô dụng đến mức này.
Vương Động khẽ cúi người, vẫy tay chào: "Cảm ơn các bạn đã nhiệt tình ủng hộ. Với tư cách là Quyền quản lý, nếu có việc gì nhỏ nhặt thì cứ tìm tôi, còn chuyện lớn... xin mời lên gặp ban giám hiệu."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook