Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:



Lăng phủ.

Trong đại sảnh, Nhị phu nhân Phương Ngọc Lan ôm Lăng Tuyết Mạn khóc không ngừng, Lăng Bắc Nguyên đứng ở một bên cảm khái nhìn Lăng Tuyết Mạn, Lăng phu nhân giẫn dữ siết chặt khăn trong tay, ánh mắt oán hận không e dè rơi vào trên người Lăng Tuyết Mạn.

Thật lâu sau, Lăng Bắc Nguyên ra tiếng ngắt lời Nhị phu nhân đang nói không ngừng, nói: "Ngọc Lan, cho Tuyết Mạn ngồi xuống đã."

"A, thiếp kích động đến quên mất. Tuyết Mạn, con mau ngồi, cho nương nhìn thật kỹ nhìn con, ở trong thiên lao nhất định chịu khổ đi?" Phương Ngọc Lan dùng khăn lau lệ, vội kéo Lăng Tuyết Mạn ngồi xuống ghế.

Lăng Tuyết Mạn khẽ cười lắc đầu, "Không có, cha, nương, con rất khỏe, có thể đại nạn không chết, đã là vô cùng may mắn! Chỉ là suýt nữa làm phiền hà Lăng gia, thật sự xin lỗi."

"Hừ, con còn biết a? Con chết không quan trọng, chúng ta một nhà lớn nhỏ đều phải bị chặt đầu theo con, con hoàn trả Lăng gia cái gì? Còn muốn hại chúng ta sao?" Lăng phu nhân nghe vậy, không nín được châm chọc khiêu khích.

Lăng Tuyết Mạn chấn động, Phương Ngọc Lan càng tái mặt, một phen lại ôm lấy Lăng Tuyết Mạn, nhìn về phía Lăng Bắc Nguyên, "Lão gia, Tuyết Mạn vô tội, xin lão gia đừng để cho Tuyết Mạn đi, nó vừa mới vào cửa, cũng là quan tâm Lăng gia mà trở về thăm."

"A, còn quan tâm thế nào? Không quan tâm mới tốt, lại quan tâm tiếp, chúng ta cũng phải chôn theo!" Lăng phu nhân bén nhọn nói.

"Lão gia"

"Đủ!" Lăng Bắc Nguyên hờn giận trừng Lăng phu nhân, "Bà ở đây nói nhảm gì đấy? Tuyết Mạn là con gái của Lăng Bắc Nguyên ta, bà sợ liên lụy, vậy bà rời Lăng gia đi!"

"Lão gia!" Lăng phu nhân sợ hãi kêu một tiếng.

Quản gia luôn luôn lặng im, giờ phút này nghe Lăng Bắc Nguyên nói xong, hơi hơi chắp tay nói: "Lăng đại nhân, Vương phi nhà nô tài hôm nay tới đây, là lo lắng cho Lăng gia, nếu tiểu Vương gia nhà nô tài biết được Vương phi chịu ủy khuất này, chỉ sợ sẽ không từ bỏ ý đồ! Vương phi rất quan trọng trong lòng tiểu Vương gia, nô tài muốn Lăng đại nhân phải hiểu rõ, tuy rằng chủ tử nhà nô tài không còn, nhưng Vương phi nhà nô tài cũng không thể mặc cho người làm nhục, hô to gọi nhỏ!"

Nghe vậy, mọi người trong sảnh biến sắc!

Lăng Bắc Nguyên hung hăng trợn mắt nhìn Lăng phu nhân, lạnh lùng nói: "Lập tức nhận lỗi với Tứ Vương phi!"

Lăng phu nhân chưa bao giờ bị Lăng Bắc Nguyên răn dạy trước mặt mọi người như vậy, tuy rằng sượng mặt, nhưng nghĩ đến lời quản gia nói mới rồi, cũng không khỏi sợ toát ra một thân mồ hôi lạnh, vội quỳ xuống trước mặt Lăng Tuyết Mạn, nói: "Tứ Vương phi, là thiếp không đúng, xin ngài không để trong lòng."

"Hừ! Ngài đối với Vương phi ta còn như thế, chỉ sợ nương của ta càng là mỗi ngày bị ngài khi dễ!" Lăng Tuyết Mạn đùa cợt nhếch môi, đi vòng quanh Lăng phu nhân rồi một vòng, cười như không cười nói: "Ta đã sinh ở Lăng gia, lại phụng chỉ gả cho Tứ Vương gia, mà ngài đã gả cho phụ thân của ta, như vậy, vinh hoa phú quý của ngài, sinh tử họa phúc chỉ có thể bị ta liên lụy, ha ha, đây cũng là chuyện không có cách nào khác, nhớ ngày đó ta không chịu lên kiệu hoa, đại nương còn tận tình khuyên nhủ ta mà!"

Lăng Tuyết Mạn dừng một chút, cười hết sức là tà ác, "Đại nương, ta đồng ý với phụ thân, nếu đại nương sợ bị ta liên lụy, không bằng phụ thân viết một tờ hưu thư bỏ ngài, như thế nào? Ha ha, ta nghĩ nương của ta làm chính thất, khẳng định không sợ bị ta liên lụy."

Quản gia cúi đầu buồn cười, cũng thầm than, chủ tử thật sự là tiên liệu như thần a!

Trước khi xuất phát, hắn đi Hương Đàn Cư xin chỉ thị.

"Vương phi tâm tình không tốt, đi Lăng gia, Lăng Bắc Nguyên cùng Nhị phu nhân không có gì, chỉ e Lăng phu nhân có nhiều bất kính, tạo áp lực cho Lăng Bắc Nguyên, cứ để cho Vương phi phát tiết, đừng ngăn nàng."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...